Từ dạo đọc xong Bộ Bộ Kinh Tâm đã rất thích phong cách viết của Đồng Hoa rồi, nhưng cái cảm giác đọc Bộ Bộ Kinh Tâm và đọc Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp thật sự rất khác nhau. Nếu trong Bộ Bộ Kinh Tâm, chúng ta vui buồn lẫn lộn cùng với Nhược Hy thì Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp như một tấm gương phản chiếu một phần của chúng ta. Mối tình đầu thầm kín như Tô Mạn, một tình bạn đáng trân trọng giữa Tô Mạn và Hứa Liên Sương (Ma Lạt Thăng),…
Khi bạn đọc tựa cuốn sách, bạn đã bao giờ hỏi “Bí mật gì đã bị thời gian vùi lấp?”. Mình thì đã từng rồi.
Xem thêm

“Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp” không đơn thuần là một cuốn tiểu thuyết hay một câu chuyện tình cảm. Nó giống như một tấm gương soi, buộc con người phải đối diện với sự thật: quá khứ không bao giờ biến mất, nó chỉ bị che phủ. Tác phẩm vì thế không chỉ để đọc, mà còn để suy ngẫm.
Đọc hết truyện, ta nhận ra mình không thể sống mà chỉ nhìn về quá khứ, cũng không thể mải mê che giấu những điều cần được nói ra. Bí mật, một khi đã chôn sâu, sẽ âm ỉ cháy, và sớm muộn cũng bùng lên. Thông điệp tác phẩm nhắn nhủ rằng: sống cần sự dũng cảm, dũng cảm để yêu, để tha thứ, và để đối diện.
Đây chính là giá trị vượt thời gian của tác phẩm. Nó không chỉ chạm đến trái tim người đọc ở hiện tại, mà còn có sức sống lâu dài, trở thành một nguồn cảm hứng để con người học cách trân trọng từng khoảnh khắc của đời mình.