Từ dạo đọc xong Bộ Bộ Kinh Tâm đã rất thích phong cách viết của Đồng Hoa rồi, nhưng cái cảm giác đọc Bộ Bộ Kinh Tâm và đọc Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp thật sự rất khác nhau. Nếu trong Bộ Bộ Kinh Tâm, chúng ta vui buồn lẫn lộn cùng với Nhược Hy thì Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp như một tấm gương phản chiếu một phần của chúng ta. Mối tình đầu thầm kín như Tô Mạn, một tình bạn đáng trân trọng giữa Tô Mạn và Hứa Liên Sương (Ma Lạt Thăng),…
Khi bạn đọc tựa cuốn sách, bạn đã bao giờ hỏi “Bí mật gì đã bị thời gian vùi lấp?”. Mình thì đã từng rồi.
Xem thêm

Điều làm cho tiểu thuyết “Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp” trở nên khác biệt là cách Đồng Hoa biến thời gian thành một “nhân vật chính” thầm lặng. Thời gian không chỉ là bối cảnh cho câu chuyện diễn ra, mà còn là thế lực chi phối, làm thay đổi số phận con người. Nó chứng kiến sự khởi đầu nồng nhiệt của tình yêu, đồng thời cũng nhẫn tâm chứng kiến sự tan vỡ, những hiểu lầm, và cả sự lãng quên.
Thời gian trong tác phẩm giống như một con sóng âm thầm nhưng mãnh liệt, cuốn đi tất cả: lời thề non hẹn biển, sự trong sáng của tuổi trẻ, và cả những cảm xúc từng tưởng sẽ tồn tại vĩnh viễn. Hình ảnh thời gian được gói gọn ngay trong nhan đề: “Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp”. Những bí mật ấy không mất đi, chúng chỉ bị chôn giấu. Và chính vì vậy, mỗi khi ký ức trỗi dậy, nó lại khiến con người đau đớn, day dứt, như thể vết thương cũ chưa từng lành.