Từ dạo đọc xong Bộ Bộ Kinh Tâm đã rất thích phong cách viết của Đồng Hoa rồi, nhưng cái cảm giác đọc Bộ Bộ Kinh Tâm và đọc Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp thật sự rất khác nhau. Nếu trong Bộ Bộ Kinh Tâm, chúng ta vui buồn lẫn lộn cùng với Nhược Hy thì Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp như một tấm gương phản chiếu một phần của chúng ta. Mối tình đầu thầm kín như Tô Mạn, một tình bạn đáng trân trọng giữa Tô Mạn và Hứa Liên Sương (Ma Lạt Thăng),…
Khi bạn đọc tựa cuốn sách, bạn đã bao giờ hỏi “Bí mật gì đã bị thời gian vùi lấp?”. Mình thì đã từng rồi.
Xem thêm

Tiểu thuyết này là sự đối lập giữa bóng tối và ánh sáng. Tống Dực là hiện thân của tình yêu nồng nhiệt, đầy khao khát, nhưng đồng thời cũng mang lại cho Vận Cẩm bóng tối của ghen tuông, tổn thương. Ngược lại, Tô Dực Phi mang đến cho cô ánh sáng của sự ổn định, bình yên, nhưng lại thiếu đi sự cháy bỏng. Giữa hai người đàn ông ấy, Vận Cẩm vừa hạnh phúc vừa khổ đau, vừa được yêu thương vừa bị giày vò.
Đồng Hoa không đưa ra câu trả lời đúng – sai. Bởi tình yêu vốn không có công thức. Nhưng thông qua sự đối lập ấy, tác giả khẳng định: tình yêu không chỉ mang lại ánh sáng mà còn có thể biến thành bóng tối. Nó vừa là nguồn sống, vừa có thể là gánh nặng. Và lựa chọn thuộc về mỗi người: ta chấp nhận đau khổ để có một tình yêu nồng nhiệt, hay ta chấp nhận thiêu thiếu để đổi lấy sự bình yên?