Từ dạo đọc xong Bộ Bộ Kinh Tâm đã rất thích phong cách viết của Đồng Hoa rồi, nhưng cái cảm giác đọc Bộ Bộ Kinh Tâm và đọc Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp thật sự rất khác nhau. Nếu trong Bộ Bộ Kinh Tâm, chúng ta vui buồn lẫn lộn cùng với Nhược Hy thì Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp như một tấm gương phản chiếu một phần của chúng ta. Mối tình đầu thầm kín như Tô Mạn, một tình bạn đáng trân trọng giữa Tô Mạn và Hứa Liên Sương (Ma Lạt Thăng),…
Khi bạn đọc tựa cuốn sách, bạn đã bao giờ hỏi “Bí mật gì đã bị thời gian vùi lấp?”. Mình thì đã từng rồi.
Xem thêm

Thanh xuân trong tác phẩm được khắc họa vừa rực rỡ vừa bi thương. Ở tuổi trẻ, người ta dám yêu, dám hận, dám hy sinh tất cả cho tình yêu, nhưng cũng chính vì thế mà dễ bị tổn thương. Vận Cẩm và Tống Dực đã yêu nhau say đắm, nhưng tình yêu ấy lại đầy rẫy hiểu lầm, ghen tuông, và sự im lặng không thể cứu vãn. Đó là nỗi đau của tuổi trẻ: khi ta quá nhiệt thành, ta dễ đánh mất sự tỉnh táo, để rồi tình yêu hóa thành vết thương.
Đồng Hoa đã rất thành công khi khắc họa tuổi thanh xuân không chỉ bằng những khoảnh khắc tươi đẹp mà còn bằng những mất mát. Đọc tác phẩm, người ta thấy chính mình trong đó: những năm tháng học trò, những mối tình đầu, những rung động khó quên, và cả những vết sẹo không bao giờ lành. “Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp” nhắc nhở rằng, tuổi trẻ là khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong cuộc đời. Chính những tình yêu và nỗi đau thời thanh xuân mới thật sự định hình con người trưởng thành sau này.