Từ dạo đọc xong Bộ Bộ Kinh Tâm đã rất thích phong cách viết của Đồng Hoa rồi, nhưng cái cảm giác đọc Bộ Bộ Kinh Tâm và đọc Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp thật sự rất khác nhau. Nếu trong Bộ Bộ Kinh Tâm, chúng ta vui buồn lẫn lộn cùng với Nhược Hy thì Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp như một tấm gương phản chiếu một phần của chúng ta. Mối tình đầu thầm kín như Tô Mạn, một tình bạn đáng trân trọng giữa Tô Mạn và Hứa Liên Sương (Ma Lạt Thăng),…
Khi bạn đọc tựa cuốn sách, bạn đã bao giờ hỏi “Bí mật gì đã bị thời gian vùi lấp?”. Mình thì đã từng rồi.
Xem thêm

Không chỉ nổi bật ở nội dung, “Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp” còn ghi dấu ấn bởi văn phong trữ tình, sâu lắng. Từng câu chữ như được dệt bằng cảm xúc, chạm đến những tầng sâu trong trái tim người đọc. Tác giả khéo léo sử dụng những đoạn miêu tả tâm lý nhân vật, khiến ta như nhìn thấy chính mình trong đó.
Ngôn từ không hoa mỹ quá mức, mà giản dị nhưng đầy sức gợi. Cách viết ấy khiến người đọc dễ đồng cảm, dễ rung động trước nỗi đau hay hạnh phúc của nhân vật. Nhiều đoạn văn như một khúc nhạc buồn, khiến ta đọc mà thấy như nghe vang vọng đâu đây tiếng thở dài của chính cuộc đời.
Văn phong trong tác phẩm cũng góp phần tạo nên sự ám ảnh lâu dài. Người đọc gấp sách lại nhưng câu chữ vẫn đọng lại trong tâm trí, như một lời nhắc nhở rằng có những điều ta không thể phớt lờ, càng không thể dễ dàng quên đi.