Từ dạo đọc xong Bộ Bộ Kinh Tâm đã rất thích phong cách viết của Đồng Hoa rồi, nhưng cái cảm giác đọc Bộ Bộ Kinh Tâm và đọc Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp thật sự rất khác nhau. Nếu trong Bộ Bộ Kinh Tâm, chúng ta vui buồn lẫn lộn cùng với Nhược Hy thì Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp như một tấm gương phản chiếu một phần của chúng ta. Mối tình đầu thầm kín như Tô Mạn, một tình bạn đáng trân trọng giữa Tô Mạn và Hứa Liên Sương (Ma Lạt Thăng),…
Khi bạn đọc tựa cuốn sách, bạn đã bao giờ hỏi “Bí mật gì đã bị thời gian vùi lấp?”. Mình thì đã từng rồi.
Xem thêm

“Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp” mang trong mình một lớp triết lý về sự thật và sự lãng quên. Tựa đề gợi ngay đến hình ảnh những sự thật đau buồn hay bí ẩn bị phủ kín bởi lớp bụi của thời gian. Người đọc khi theo dõi không chỉ dõi theo câu chuyện tình yêu hay những bi kịch riêng lẻ của nhân vật, mà còn bước vào hành trình đi tìm sự thật bị chôn giấu. Tác phẩm khéo léo chỉ ra rằng, thời gian có thể xoa dịu nỗi đau, có thể khiến con người quên đi quá khứ, nhưng nó không bao giờ có thể xóa bỏ hoàn toàn sự thật.
Các nhân vật trong truyện chính là minh chứng cho điều ấy. Dù họ có cố quên đi, có muốn chôn vùi, thì những bí mật vẫn hiện hữu, vẫn tác động âm thầm đến cuộc đời họ. Khi sự thật bị lấp kín, con người thường chọn cách sống trong ảo tưởng để dễ chịu hơn, nhưng một khi bí mật ấy trỗi dậy, nó đủ sức đảo lộn mọi thứ. Tác phẩm đã tinh tế phơi bày mặt trái của thời gian: nó không chỉ làm con người già đi, làm ký ức mờ nhạt, mà còn thử thách lòng can đảm của con người khi đối diện với quá khứ.