REVIEW MỚI NHẤT
Du lịch và trải nghiệm
Cuốn sách Những ngày ở Châu Âu kể về hành trình trải nghiệm đầy thú vị của tác giả khi đặt chân đến nhiều quốc gia ở châu Âu. Cuốn sách không chỉ đơn thuần thuật lại những chuyến đi, mà còn những chuyến đi đó là những suy nghĩ, cảm xúc và góc nhìn rất chân thật của tác giả-một người trẻ khi ... Xem thêm
Du lịch và trải nghiệm
Cuốn sách Những ngày ở Châu Âu kể về hành trình trải nghiệm đầy thú vị của tác giả khi đặt chân đến nhiều quốc gia ở châu Âu. Cuốn sách không chỉ đơn thuần thuật lại những chuyến đi, mà còn những chuyến đi đó là những suy nghĩ, cảm xúc và góc nhìn rất chân thật của tác giả-một người trẻ khi ... Xem thêm
Cách Rowling xử lý chủ đề “niềm tin”
Tập Hoàng Tử Lai xoay quanh một chủ đề rất rõ: niềm tin giữa các nhân vật. Nhưng cách Rowling triển khai lại tạo ra nhiều cảm giác lấn cấn. Dumbledore yêu cầu Harry tin ông vô điều kiện, nhưng lại không cung cấp đủ thông tin để Harry hiểu chuyện gì đang xảy ra. Điều này khiến mối quan hệ giữa hai người trở ... Xem thêm
Phép màu không nằm ở việc thay đổi quá khứ, mà ở sự thức tỉnh hiện tại
Cuốn sách mở ra một nghịch lý đầy đau đớn: bạn có thể quay về quá khứ, gặp lại người bạn hối tiếc nhất, nhưng dù bạn có làm gì hay nói gì, thực tại vẫn sẽ không thay đổi. Những người bước vào quán cà phê Funiculi Funicula thường mang theo hy vọng hão huyền về một sự xoay chuyển định mệnh, nhưng họ ... Xem thêm
Trong cuốn sách "Cây cam ngọt của tôi" có le gây ấn tượng với nhiều người là tính cách tinh nghịch hay tưởng tượng của cậu bé Zezé hay hoàn cảnh cậu. Nói thật thì tôi là kiểu người thích những thế giới nhân vật ấy lắm nhưng lần này điều cuốn hút tôi nhất, đọng lại sâ... Xem thêm
Trong cuốn sách "Cây cam ngọt của tôi" có le gây ấn tượng với nhiều người là tính cách tinh nghịch hay tưởng tượng của cậu bé Zezé hay hoàn cảnh cậu. Nói thật thì tôi là kiểu người thích những thế giới nhân vật ấy lắm nhưng lần này điều cuốn hút tôi nhất, đọng lại sâu nhất trong trí nhớ lại là cái tên ông Bồ.
Ban đầu khi ông ấy xuất hiện là trong hoàn cảnh cậu bé Zezé kia nghịch ngợm, khoảnh khắc ấy thú thật nếu tôi là ông Bồ ấy, tôi cũng muốn mắng chú bé kia một trận bởi mới trò nghịch ngợm tai quái quá. Nói đúng hơn thì tôi chưa từng tưởng tượng nổi mấy trò của cậu nhóc, nó thật sự lạ lẫm, mang đến phần quái lắm. Mà nghĩ lại cũng hài hước lắm!
Quay trở lại chút dòng suy nghĩ nhé, tôi đã đọc câu chuyện vào năm tôi lớp 9, từ khi ông Bồ xuất hiện, tôi càng chăm chú hơn. Về nguyên nhân, nói ra cũng đơn giản thôi, vì tôi khi ấy như hóa thân thành Zezé và nhận được sự quan tâm, tình cảm của ông ấy vậy. Một người lạ thôi, dần thành quen. Không biết bao lần tôi phải cảm thán sao có thể đối với một đứa trẻ như vậy, nó hoàn toàn xa lạ, nghịch ngợm. Rồi là tại sao một đứa trẻ bị hàng xóm người ta nói là ác quỷ, chẳng phải ngoan ngoãn chuẩn mực lại được yêu thương nhỉ? Là loại tình yêu vô điều kiện ấy, là có thể nhìn nó bằng ánh mắt trìu mến đó, nói ra những lời nó muốn nghe nhất đó. Lạ nhỉ, đến giờ, tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời. Phải chăng là do cách biệt địa vị xã hội nhỉ, ba mẹ Zezé không phải không thương cậu bé đâu, chỉ là bộn bề quá, áp lực quá. Tôi không cách nào tìm cách biện hộ được. Chỉ biết đổ cho hoàn cảnh thôi.
Phần quan trọng hơn, sâu sắc hơn hết với tôi là cuộc gặp lần cuối giữa hai người. Tôi nhớ, nơi ấy có một cánh rừng tên gì đó rất hùng vĩ, đẹp đến siêu lòng người. Là cảm giác chính tôi được thấy nó, được sĩ vững chãi ấy bao trọn chở che. Vậy mà nhoáng cái tiếng tàu, rồi đường dây hiện ra, rồi là người đàn ông ấy. Là ông Bồ. Cảm giác một thoáng qua đều vụn vỡ. Chính tôi khi ấy đang ngồi trong tiết học đọc lén cũng cay cay sống mũi mà suýt bật khóc ngay phút ấy. Sao chính tôi cũng đau lòng thế này? Tôi chỉ biết nín khóc, đợi đến hết một tuần sau mới dám đọc tiếp mong cho là mình đọc nhầm thôi.
Nhưng sự thật vẫn là sự thật, ông Bồ ấy, không qua khỏi rồi. Tôi thật sự không hiểu, thật không hiểu tại sao lại có diễn biến ấy xảy ra. Tại sao tia ấm áp vừa le lói lên trong lòng đứa trẻ lại biến mất như thế, tại sao người như ông lại có kết cục như thế? Cho đến hiện nay, tôi thật sự vẫn không dám tin kết cục ấy.
Là một người ngoài cuộc tôi còn có cảm giác này vậy chính chủ lúc ấy đã đau đớn tổn thương đến mức nào chứ. Cái cách nó khóc lúc bấy giờ tôi chẳng sao tả xiết nổi.
Nhưng rồi, cho đến cuối thi chú bé năm nào cũng trưởng thành, trở thành người lưu giữ miền tươi đẹp ấy và trao gửi chúng đến những người khác. Vậy nên, ấm áp của cậu, của chúng tôi còn đó, chưa từng tan biến, chỉ là chuyển từ hình thức này sang hình thức khác mà thôi.