Từ dạo đọc xong Bộ Bộ Kinh Tâm đã rất thích phong cách viết của Đồng Hoa rồi, nhưng cái cảm giác đọc Bộ Bộ Kinh Tâm và đọc Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp thật sự rất khác nhau. Nếu trong Bộ Bộ Kinh Tâm, chúng ta vui buồn lẫn lộn cùng với Nhược Hy thì Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp như một tấm gương phản chiếu một phần của chúng ta. Mối tình đầu thầm kín như Tô Mạn, một tình bạn đáng trân trọng giữa Tô Mạn và Hứa Liên Sương (Ma Lạt Thăng),…
Khi bạn đọc tựa cuốn sách, bạn đã bao giờ hỏi “Bí mật gì đã bị thời gian vùi lấp?”. Mình thì đã từng rồi.
Xem thêm

Trong “Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp”, tình yêu không phải là gam màu hồng rực rỡ, mà là sự đan xen giữa hạnh phúc, hy vọng và những nỗi đau dày vò. Tình yêu của các nhân vật thường xuyên đứng giữa ngã ba lựa chọn: giữ lại để yêu thương hay buông bỏ để giải thoát. Điều này làm cho câu chuyện trở nên ám ảnh, bởi lẽ yêu thương vốn dĩ đẹp, nhưng khi bị ràng buộc bởi bí mật, nó biến thành một sợi dây siết chặt trái tim.
Người đọc sẽ bắt gặp hình ảnh tình yêu nhiều khi không cứu rỗi con người, mà còn khiến họ đau khổ hơn. Thời gian trôi đi, những bí mật được giấu kín chỉ càng làm tình cảm thêm phức tạp. Nhân vật dường như vừa muốn yêu, vừa sợ bị tổn thương, vừa khát khao hạnh phúc, vừa dè chừng những gì quá khứ để lại. Tác giả thành công khi vẽ nên bức tranh tình yêu chân thực, không tô hồng, không che giấu.