Chuyện diễn ra ở quán Đo Đo, quán ăn do tác giả sáng lập để nhớ quê nhà, nơi có chợ Đo Đo – chỗ Quán Gò đi lên ấy. Bởi thế, trong câu truyện tràn ngập những nỗi nhớ, nhớ món ăn, nhớ giọng nói, nhớ thói quen, nhớ kỉ niệm… Dẫu là câu chuyện ngập tràn nỗi nhớ, vẫn nghe trong đó những tiếng cười rất vui.
Xem thêm

Quán Gò Đi Lên không chỉ là câu chuyện về một quán nhỏ vùng quê, mà là nơi hội tụ của nhiều mảnh đời, mỗi người mang một nỗi buồn, một khát khao riêng. Nguyễn Nhật Ánh không tô hồng cuộc sống, ông kể lại nó bằng giọng văn giản dị mà thấm đẫm tình người. Ở quán gò ấy, người đọc bắt gặp những con người nghèo khó nhưng vẫn biết yêu thương, biết mơ ước. Dưới ngòi bút của ông, cái đẹp luôn ẩn trong những điều tưởng chừng nhỏ nhặt. Cuốn sách như một thước phim chậm, buồn mà ấm, khiến ta nhận ra: dù ở nơi hẻo lánh nhất, lòng nhân hậu vẫn luôn nảy nở.