Chuyện diễn ra ở quán Đo Đo, quán ăn do tác giả sáng lập để nhớ quê nhà, nơi có chợ Đo Đo – chỗ Quán Gò đi lên ấy. Bởi thế, trong câu truyện tràn ngập những nỗi nhớ, nhớ món ăn, nhớ giọng nói, nhớ thói quen, nhớ kỉ niệm… Dẫu là câu chuyện ngập tràn nỗi nhớ, vẫn nghe trong đó những tiếng cười rất vui.
Xem thêm

Không có những cao trào hay biến cố dữ dội, Quán Gò Đi Lên vẫn khiến người đọc bị cuốn hút bởi sự chân thật. Nguyễn Nhật Ánh đã biến cái tầm thường thành điều đáng quý. Từng đoạn đối thoại, từng chi tiết nhỏ như tiếng chổi quét, mùi cà phê, hay buổi chiều nắng tắt đều mang đến cảm giác thân thương. Cái đẹp của truyện nằm ở chỗ nó bình dị mà sâu sắc – một kiểu đẹp chỉ cảm nhận được bằng trái tim. Khi gấp sách lại, ta vẫn nghe văng vẳng tiếng gió thổi qua ngọn gò, nhắc ta nhớ về sự yên bình hiếm hoi trong cuộc sống.