Chuyện diễn ra ở quán Đo Đo, quán ăn do tác giả sáng lập để nhớ quê nhà, nơi có chợ Đo Đo – chỗ Quán Gò đi lên ấy. Bởi thế, trong câu truyện tràn ngập những nỗi nhớ, nhớ món ăn, nhớ giọng nói, nhớ thói quen, nhớ kỉ niệm… Dẫu là câu chuyện ngập tràn nỗi nhớ, vẫn nghe trong đó những tiếng cười rất vui.
Xem thêm

Quán Gò Đi Lên là biểu tượng của ký ức – nơi tuổi thơ, tình yêu và nỗi đau đan xen. Từng nhân vật bước vào quán như mang theo một câu chuyện riêng, để rồi khi rời đi, họ để lại chút ấm áp trong lòng người khác. Nguyễn Nhật Ánh khéo léo tái hiện nhịp sống quê nghèo với những chi tiết mộc mạc nhưng đầy sức gợi. Không gian quán nhỏ bé mà chứa đựng cả thế giới của con người, nơi niềm vui và nỗi buồn giao hòa. Đọc xong, ta thấy lòng mình chùng xuống, như vừa chia tay một miền ký ức không muốn rời.