Chuyện diễn ra ở quán Đo Đo, quán ăn do tác giả sáng lập để nhớ quê nhà, nơi có chợ Đo Đo – chỗ Quán Gò đi lên ấy. Bởi thế, trong câu truyện tràn ngập những nỗi nhớ, nhớ món ăn, nhớ giọng nói, nhớ thói quen, nhớ kỉ niệm… Dẫu là câu chuyện ngập tràn nỗi nhớ, vẫn nghe trong đó những tiếng cười rất vui.
Xem thêm

Qua Quán Gò Đi Lên, Nguyễn Nhật Ánh tái hiện một góc nhỏ của nông thôn Việt Nam, nơi con người sống chan hòa, thật thà, và đầy nghị lực. Ông không né tránh sự khổ cực, nhưng vẫn giữ được ánh sáng nhân văn trong từng câu chữ. Ở quán nhỏ ấy, ta thấy sự hiếu khách, tình xóm làng và cả nỗi cô độc của những người nghèo. Mỗi câu chuyện đều mang theo hơi thở của đời sống, vừa thực vừa thơ. Cuốn sách khiến ta hiểu rằng dù ở nơi nào, lòng nhân ái vẫn là thứ giúp con người đứng vững.