Chuyện diễn ra ở quán Đo Đo, quán ăn do tác giả sáng lập để nhớ quê nhà, nơi có chợ Đo Đo – chỗ Quán Gò đi lên ấy. Bởi thế, trong câu truyện tràn ngập những nỗi nhớ, nhớ món ăn, nhớ giọng nói, nhớ thói quen, nhớ kỉ niệm… Dẫu là câu chuyện ngập tràn nỗi nhớ, vẫn nghe trong đó những tiếng cười rất vui.
Xem thêm

Trong Quán Gò Đi Lên, Nguyễn Nhật Ánh để các nhân vật của mình vừa gần gũi vừa xa xăm. Họ là những người dân quê bình dị, nhưng mỗi người đều có nỗi cô đơn riêng. Dù vậy, giữa cô đơn vẫn có tình người sưởi ấm. Một chén nước, một lời hỏi thăm, hay một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến họ cảm thấy được an ủi. Chính những chi tiết nhỏ bé ấy làm nên sức sống cho câu chuyện. Cuốn sách không ồn ào, không kịch tính, nhưng thấm sâu và để lại dư vị ấm áp trong lòng người đọc.