Tập truyện ngắn "Đôi mắt" gồm 15 tác phẩm tiêu biểu trong giai đoạn sáng tác từ 1941 - 1950 của Nam Cao, bao gồm: Đôi mắt (1948), Chí Phèo (1941), Giang sáng (1942), Đời thừa (1943), Tư cách mõ (1943), Một bữa no (1943), Trẻ con không được ăn thịt chó (1942), Mò sâm banh (1945), Dì Hảo (1941), Xem bói (1943), Nhật ký ở rừng (1948), Ma đưa (1941), Con mèo (1942), Đợi chờ(1948), Trần Cừ (1950).
Chỉ với 15 năm cầm bút, Nam Cao đã để lại một văn nghiệp đồ sộ với 2 tiểu thuyết, 50 truyện ngắn, bút ký…, trong đó có những nhân vật như lão Hạc, Bá Kiến, Thị Nở, Chí Phèo, Hộ, Độ, Hoàng … là những hình tượng không thể phai mờ trong tâm trí người đọc nhiều thế hệ.
Ông đã được Nhà nước truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học, Nghệ thuật (đợt 1, 1996) cho các tác phẩm: Nhật ký ở rừng, Đôi mắt (truyện ngắn), Sống mòn (tiểu thuyết), Truyện ngắn chọn lọc (xuất bản năm 1964), Chí Phèo (truyện ngắn), Nửa đêm (truyện ngắn).
Xem thêm
Có một đoạn trong tác phẩm mà tác giả phân tích tại sao người bạn của ông không thể hiểu rằng người nông dân kia chính là một "con vẹt" cách mạng, mặc dù hành động của người nông dân đã thể hiện tất cả. Điều đó không chỉ đúng với người bạn của tác giả mà còn đúng với tất cả các đế quốc đã từng xâm chiếm đất nước này, nơi có 2/3 dân số là nông dân vào thời điểm đó. Họ không thể hiểu và cũng sẽ không bao giờ hiểu được tại sao một đất nước làm nông, đi xe đạp, với vũ khí thô sơ lại có thể lần lượt đánh bại Mỹ, Nhật, Pháp. Tác giả hiểu rất rõ những mặt tốt và mặt xấu của tình hình thời đó, điều này thể hiện qua những câu đùa nhẹ nhàng của người bạn. Nhưng sau tất cả, lòng yêu nước và tinh thần dân tộc chính là thứ khiến tác giả và nhân dân ta vượt lên trên những điều vụn vặt, những điều đáng cười hơn là đáng trách mà hoàn cảnh lúc đó đã tạo ra.