"Đêm thứ nhất
Đó là một đêm kì diệu, một đêm mà có lẽ chỉ có thể có được khi chúng ta còn trẻ, hỡi bạn đọc thân mến. Bầu trời đầy sao, một bầu trời lộng lẫy đến mức ngước nhìn lên nó ta phải bất giác tự hỏi mình: chẳng lẽ những con người cau có, trái tính trái nết đủ loại lại có thể sống dưới một bầu trời như thế... Đây cũng là một câu hỏi của tuổi trẻ, hỡi bạn đọc thân mến, một câu hỏi rất trẻ, nhưng cầu xin Đức Chúa Trời ban cho bạn thường xuyên hơn câu hỏi ấy!.. Còn nói về những quý ngài trái tính trái nết và cau có đủ loại thì tôi không thể không nhớ lại cách xử sự hợp lẽ của tôi trong cả ngày hôm đó. Ngay từ sáng sớm tôi đã bị một nỗi buồn kì lạ hành hạ. Tôi bỗng nhiên có cảm giác rằng tôi, một kẻ cô đơn, đang bị tất cả bỏ rơi, xa lánh. Tất nhiên, bất kì ai cũng có quyền hỏi: tất cả là ai... Bởi vì tôi sống ở Peterburg (1) đã tám năm nay mà hầu như chưa hề làm quen được với một người nào. Nhưng tôi phải làm quen để làm gì... Không có việc đó thì cả thành phố Peterburg cũng đã quen thuộc với tôi rồi; mà chính vì thế nên tôi mới cảm thấy tất cả đều bỏ rơi tôi khi toàn bộ thành Peterburg bỗng đột ngột kéo nhau ra các nhà nghỉ ngoại thành. Ở lại một mình tôi rất sợ, và suốt ba ngày dài tôi lang thang khắp thành phố trong nỗi buồn nặng nề và tuyệt nhiên không hiểu cái gì đang xẩy ra với mình..."
Xem thêm

Sách gồm Những đêm trắng và Cô gái nhu mì. Những đêm trắng Cuốn hút ngay từ những dòng đầu tiên. Luôn là sự cô đơn lạnh lẽo và nỗi buồn day dứt u hoài bao bọc lấy chàng trai. Bi kịch là khi người ta càng cô đơn thì cái sự hi vọng giã từ được nó như một loài ký sinh bám chặt lấy xương tủy. Cháy bùng lên và lụi tàn trong bàng hoàng và thảng thốt trong cái nền u buồn sẵn có. Nỗi đau và thất vọng thắng thế trong trái tim vốn mong manh của cô gái nhu mì. Yêu, Muốn sở hữu, muốn thể hiện tình cảm với người mình yêu thương có gì là sai trái? Anh ta có quá khứ tủi nhục đến ám ảnh, rồi làm một nghề bị người anh yêu khinh thường. Nhưng anh phải làm để mua được cuộc sống anh khao khát sau này, để được hạnh phúc bên cô ấy. Anh yêu cô, anh muốn chinh phục cô, anh muốn cô biết anh luôn quan tâm và thương yêu cô. Có gì sai? Để rồi anh nhận được là cái sự trên bàn kia. ... Buồn là màu xanh ảm đạm. Tôi ưu ái màu xanh. Tôi muốn đắm chìm trong những miền u hoài mênh mông, sóng sánh bồng bềnh đưa tôi vào giấc mơ xanh ngát.