"Đêm thứ nhất
Đó là một đêm kì diệu, một đêm mà có lẽ chỉ có thể có được khi chúng ta còn trẻ, hỡi bạn đọc thân mến. Bầu trời đầy sao, một bầu trời lộng lẫy đến mức ngước nhìn lên nó ta phải bất giác tự hỏi mình: chẳng lẽ những con người cau có, trái tính trái nết đủ loại lại có thể sống dưới một bầu trời như thế... Đây cũng là một câu hỏi của tuổi trẻ, hỡi bạn đọc thân mến, một câu hỏi rất trẻ, nhưng cầu xin Đức Chúa Trời ban cho bạn thường xuyên hơn câu hỏi ấy!.. Còn nói về những quý ngài trái tính trái nết và cau có đủ loại thì tôi không thể không nhớ lại cách xử sự hợp lẽ của tôi trong cả ngày hôm đó. Ngay từ sáng sớm tôi đã bị một nỗi buồn kì lạ hành hạ. Tôi bỗng nhiên có cảm giác rằng tôi, một kẻ cô đơn, đang bị tất cả bỏ rơi, xa lánh. Tất nhiên, bất kì ai cũng có quyền hỏi: tất cả là ai... Bởi vì tôi sống ở Peterburg (1) đã tám năm nay mà hầu như chưa hề làm quen được với một người nào. Nhưng tôi phải làm quen để làm gì... Không có việc đó thì cả thành phố Peterburg cũng đã quen thuộc với tôi rồi; mà chính vì thế nên tôi mới cảm thấy tất cả đều bỏ rơi tôi khi toàn bộ thành Peterburg bỗng đột ngột kéo nhau ra các nhà nghỉ ngoại thành. Ở lại một mình tôi rất sợ, và suốt ba ngày dài tôi lang thang khắp thành phố trong nỗi buồn nặng nề và tuyệt nhiên không hiểu cái gì đang xẩy ra với mình..."
Xem thêm

Trong lúc đọc quyển sách này, mình tình cờ thấy có người trên mạng gọi đây là một cuốn tiểu thuyết tình yêu và hype nó lên như thể cuốn sách có điều gì đó rất sâu sắc muốn nói về tình yêu. Nhưng thành thật mà nói, mình không phải fan của cuốn này.
Nhân vật chính khá chán, đặc biệt là mấy đoạn độc thoại nội tâm ngớ ngẩn của anh ta. Anh ta nghe chẳng khác gì một cậu bé 14 tuổi vừa xem vài video triết học trên YouTube xong. Cô gái tội nghiệp cũng ngốc chẳng kém, nhưng ít nhất phần kể chuyện của cô thú vị hơn, cả về cách viết lẫn những gì cô ấy nói. Mình nghĩ những đoạn mình ít thích nhất trong cuốn này là mỗi khi ông anh này lên tiếng (mà cả cuốn sách đều được kể từ góc nhìn của anh ta).
Tuy vậy, vẫn có một số thứ mình thích. Ví dụ như việc cô gái lớn lên bên một người bà bị mù, một cô hầu gái bị điếc và một người thuê trọ bị câm. Mình nghĩ chi tiết này có thể được cố tình đưa vào để thể hiện rằng cô ấy khá thiếu trải nghiệm về “thế giới thực”.
Mình cũng thích ý tưởng cốt lõi của câu chuyện: hai con người ngốc nghếch - một anh chàng không có bạn bè, cũng chẳng có đam mê hay tham vọng thực sự nào, và một cô gái gần như không có bất kỳ trải nghiệm thực tế nào - gặp nhau rồi “phải lòng” nhau, trong khi thực ra cả hai chỉ đang cô đơn và tuyệt vọng mà thôi.
Mình cũng thực sự thích cái kết, dù cá nhân mình không ủng hộ cuộc hôn nhân của Nastenka cho lắm. Mình thích việc nhân vật chính không có tên. Mình cũng chẳng biết tại sao, nhưng đơn giản là mình thích thế. Dù sao thì mình vẫn sẽ giới thiệu cuốn này cho người khác, vì nó khá ngắn, đọc nhanh, mà văn phong thì thực sự rất hay.