LOST CONNECTIONS - MẤT KẾT NỐI Chứng trầm cảm, lo âu và những điều bị bỏ quên Trầm cảm - căn bệnh của thời đại 4.0 Khái niệm và các triệu chứng của rối loạn trầm cảm đang dần ngày càng trở nên quen thuộc hơn trong xã hội hiện đại, đặc biệt là khi internet và các mạng xã hội trở nên phổ biến hơn. Tuy nhiên, không vì thế mà người ta có cái nhìn đúng đắn hay tích cực về căn bệnh này. Vẫn còn đâu đó có người nghĩ rằng, trầm cảm là một chứng bệnh của những tính cách yếu đuối, của những cơn buồn bã nhất thời, của những tưởng tượng của tuổi vị thành niên hướng nội, Thực tế thì, căn bệnh này ảnh hưởng đến 264 triệu người trên thế giới, và dần được công nhận là một vấn đề y khoa, giống như bệnh tim hoặc tiểu đường. Chắc hẳn rằng, không ít lần bạn tự hỏi: “Tại sao ngày càng có nhiều người trở nên trầm cảm – trong một thời đại mà nếu xét về mặt vật chất, chúng ta đang ở đỉnh cao chưa từng có trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại và tiện nghi cuộc sống giúp chúng ta dễ dàng kết nối với nhau hơn bao giờ hết? Phải chăng những giá trị mà xã hội và chính chúng ta đang vẽ ra không thực sự đáp ứng được những nhu cầu cơ bản nhất của chính mình? Phải chăng trên con đường tiến hóa, con người đã quên đi những điều thật sự làm mình hạnh phúc?”. Và bạn đã tìm được câu trả lời chưa? Những viên thuốc điều trị trầm cảm liệu có hiệu quả? Nếu trước kia sự can thiệp cho căn bệnh chỉ là vài lời khuyên tùy tiện kiểu như “hãy vui lên nào”, “hãy suy nghĩ tích cực”, hay thậm chí là thái độ kỳ thị xem bệnh trạng như biểu hiện tâm lý đặc thù của một giai cấp thị dân nhàn rỗi, khuynh hướng điều trị chiếm ưu thế hiện nay lại mang đầy ảo tưởng về những viên thuốc “thần” có thể giải quyết mọi vấn đề của tâm lý. Khuynh hướng này không chỉ đơn giản là âm mưu thương mại của những tập đoàn dược phẩm toàn cầu mà nó còn phát xuất từ sự lười biếng trong nhận thức và hành vi của mỗi cá nhân, khi chúng ta thèm khát sự dễ dãi của việc uống vài viên thuốc mỗi ngày thay vì đánh giá lại cuộc sống hằng ngày.
Xem thêm

Không một lần nào trong toàn bộ cuốn sách ông xem xét vai trò của tôn giáo và đức tin đối với đời sống con người. Khi anh ấy nói về giá trị của việc hòa mình vào thiên nhiên và được bao quanh bởi những thứ khiến bạn cảm thấy mình nhỏ bé và chỉ đơn thuần là một phần của điều gì đó lớn lao hơn nhiều, cảm giác kính sợ và kết nối với một điều gì đó vượt xa bản thân mình… anh ấy chưa một lần nhận ra đây là cách một phần lớn thế giới, kể cả ở phương Tây mà ông coi thường, cảm thấy như một phần trong mối quan hệ của họ với G-d.

Khi anh ấy nói về giá trị của việc trở thành một cộng đồng được kết nối giúp đỡ lẫn nhau và cùng nhau chia sẻ chiến thắng cũng như nỗi buồn, anh ấy nhìn qua từng nhà thờ, đền thờ, đền tạm và nhà thờ Hồi giáo ngoài kia, cạo đáy thùng cho đến khi anh ấy đến lấy ví dụ về một cộng đồng cùng nhau phản đối việc tăng tiền thuê nhà làm ví dụ cho phương Tây. Ngay cả khi phỏng vấn một cộng đồng người Amish, anh ấy vẫn cố gắng dành rất nhiều trang để nói về mối liên hệ của họ… mà không một lần đề cập đến đức tin của họ. Cách giải thích của anh ấy là về cơ bản họ là "một nhóm ủng hộ việc từ chối tính hiện đại"… và anh ấy không hiểu phản ứng của họ khi nói với họ điều đó.

Mặt khác, anh ấy thừa nhận rằng mọi người cần sự kết nối với thiên nhiên… nhưng sau đó chỉ nói về điều đó trong bối cảnh cư dân thành thị được trải nghiệm không gian xanh. Ý tưởng về văn hóa thị trấn nhỏ hoàn toàn thoát khỏi anh, và cuộc sống ở nông thôn là điều mà anh cho rằng cần bay đến Campuchia và Việt Nam để trải nghiệm và phỏng vấn.