LOST CONNECTIONS - MẤT KẾT NỐI Chứng trầm cảm, lo âu và những điều bị bỏ quên Trầm cảm - căn bệnh của thời đại 4.0 Khái niệm và các triệu chứng của rối loạn trầm cảm đang dần ngày càng trở nên quen thuộc hơn trong xã hội hiện đại, đặc biệt là khi internet và các mạng xã hội trở nên phổ biến hơn. Tuy nhiên, không vì thế mà người ta có cái nhìn đúng đắn hay tích cực về căn bệnh này. Vẫn còn đâu đó có người nghĩ rằng, trầm cảm là một chứng bệnh của những tính cách yếu đuối, của những cơn buồn bã nhất thời, của những tưởng tượng của tuổi vị thành niên hướng nội, Thực tế thì, căn bệnh này ảnh hưởng đến 264 triệu người trên thế giới, và dần được công nhận là một vấn đề y khoa, giống như bệnh tim hoặc tiểu đường. Chắc hẳn rằng, không ít lần bạn tự hỏi: “Tại sao ngày càng có nhiều người trở nên trầm cảm – trong một thời đại mà nếu xét về mặt vật chất, chúng ta đang ở đỉnh cao chưa từng có trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại và tiện nghi cuộc sống giúp chúng ta dễ dàng kết nối với nhau hơn bao giờ hết? Phải chăng những giá trị mà xã hội và chính chúng ta đang vẽ ra không thực sự đáp ứng được những nhu cầu cơ bản nhất của chính mình? Phải chăng trên con đường tiến hóa, con người đã quên đi những điều thật sự làm mình hạnh phúc?”. Và bạn đã tìm được câu trả lời chưa? Những viên thuốc điều trị trầm cảm liệu có hiệu quả? Nếu trước kia sự can thiệp cho căn bệnh chỉ là vài lời khuyên tùy tiện kiểu như “hãy vui lên nào”, “hãy suy nghĩ tích cực”, hay thậm chí là thái độ kỳ thị xem bệnh trạng như biểu hiện tâm lý đặc thù của một giai cấp thị dân nhàn rỗi, khuynh hướng điều trị chiếm ưu thế hiện nay lại mang đầy ảo tưởng về những viên thuốc “thần” có thể giải quyết mọi vấn đề của tâm lý. Khuynh hướng này không chỉ đơn giản là âm mưu thương mại của những tập đoàn dược phẩm toàn cầu mà nó còn phát xuất từ sự lười biếng trong nhận thức và hành vi của mỗi cá nhân, khi chúng ta thèm khát sự dễ dãi của việc uống vài viên thuốc mỗi ngày thay vì đánh giá lại cuộc sống hằng ngày.
Xem thêm

Nguyên nhân gây ra lo lắng và trầm cảm thường là do mất kết nối và chấn thương. Tác giả chia nó thành 8 loại: 

1. Cảm thấy rằng công việc của bạn hoàn toàn mất kết nối với bất kỳ kết quả có ý nghĩa nào.

2. Mất kết nối với xã hội. 

3.Mất kết nối khỏi các giá trị có ý nghĩa. 4. Phản ứng với các sự kiện đau buồn. 

5.Địa vị xã hội / sự tôn trọng rất thấp.

6. Mất kết nối với thế giới tự nhiên.

7.Thiếu hy vọng về tương lai / hiện tại bất an và bất ổn với không thấy nhẹ nhõm. 

8. Một số rối loạn thể chất (tuyến giáp thấp) và tình trạng tải xúc xắc di truyền do các sự kiện khác gây ra.

Nửa đầu đọc khá hay, có những nghiên cứu và khoa học chắc chắn. Điều đó có nghĩa là, bạn càng tiến xa thì càng có nhiều thành kiến ​​lọt qua.


Tác giả bị cản trở trong việc hiểu những người mà anh ta nói chuyện bởi ba điều chính: một, anh ta là một người Anh thuộc tầng lớp trung lưu đến từ ngoại ô London, người liên tục cho rằng toàn bộ thế giới phương Tây, bao gồm cả nước Mỹ, đều phải có những suy nghĩ nông cạn giống hệt nhau, văn hóa vật chất mà anh ấy làm. Anh ấy không có bối cảnh hoặc giá trị chung với hầu hết những người anh ấy đang phỏng vấn… và thường không hiểu rằng thậm chí còn có một khoảng cách. Thứ hai, anh ấy mất kết nối sâu sắc với thiên nhiên đến mức khi được yêu cầu “leo núi cùng tôi nếu không bạn sẽ không được phỏng vấn”, anh ấy chỉ có thể xem khung cảnh thông qua khuôn khổ tinh thần là “nhìn thấy trình bảo vệ màn hình”. Thứ ba, anh ta theo cánh tả sâu sắc đến mức anh ta không thể hiểu được mình đã đánh đổi khả năng hiểu biết để lấy một chiêu tuyên truyền ở đâu.