"Cuốn sách mạnh mẽ đẩy ta vào giữa dòng sống hôm nay với cảm hứng lớn là cảm hứng sự thật, với sự bất bình, với khát vọng bao trùm là khát vọng dân chủ, cùng đồng thời cho ta một sự gắn nối với văn mạch truyền thống là chủ nghĩa nhân văn và tình thương yêu con người. Nhìn gần một chút văn mạch đó được tính từ Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng, Hai đứa trẻ của Thạch Lam, Chuyện người hàng xóm, Một đám cưới của Nam Cao, Cỏ dại của Tô Hoài, Sống nhờ của Mạnh Phú Tứ, Quê nội, Trăng sáng của Võ Quảng... và nhìn rộng ra là những Không gia đình, Những tâm hồn cao cả, Tôm Xoiơ..." - G.S. Phong Lê
Xem thêm

Côi cút giữa cảnh đời kể về cuộc đời gian nan, vất vả của bà cháu Duy. Cha Duy đi lính ở Campuchia rồi mất tích, mẹ Duy chờ chồng suốt bao năm dài, cuối cùng trong một phút yếu lòng đã rời bỏ gia đình. Một mình bà nội Duy tần tảo nuôi cháu, vá từng manh áo cho Duy. Sau này, không chỉ nuôi Duy, bà còn cưu mang cả Thắm – người em họ của Duy.

Xuyên suốt câu chuyện, tôi cứ nghẹn ngào vì những khó khăn, bất công, và đôi khi còn là sự ngưỡng mộ tận đáy lòng dành cho hai bà cháu. Cuộc đời bão giông suốt bao năm, nhưng hai bà cháu vẫn kiên cường, vẫn nuôi hy vọng về tương lai – hy vọng "Duy và Thắm sẽ sang Liên Xô du học", hy vọng "sáng mai bố mẹ Duy sẽ trở về". Nghĩ lại, tôi vẫn thấy sống mũi cay cay như ngày nào. Từng câu chữ, từng chi tiết trong truyện đều chạm đến tận sâu trái tim tôi, đến mức khó có thể diễn tả thành lời.

Đọc cuốn sách, tôi mới hiểu được sự khắc nghiệt của thời tem phiếu, của thời bao cấp – khi từng củ hành, từng hạt đường cũng trở thành quý giá. Những con người thế hệ trước đã trải qua bao mất mát, bao nỗi đau để có được ngày hôm nay cho chúng ta – họ thật mạnh mẽ và đáng kính biết bao!

Tôi không biết phải nói gì hơn, ngoài việc thật lòng mong bạn sẽ đọc cuốn sách này ít nhất một lần. Tôi nói thật đấy!