"Cuốn sách mạnh mẽ đẩy ta vào giữa dòng sống hôm nay với cảm hứng lớn là cảm hứng sự thật, với sự bất bình, với khát vọng bao trùm là khát vọng dân chủ, cùng đồng thời cho ta một sự gắn nối với văn mạch truyền thống là chủ nghĩa nhân văn và tình thương yêu con người. Nhìn gần một chút văn mạch đó được tính từ Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng, Hai đứa trẻ của Thạch Lam, Chuyện người hàng xóm, Một đám cưới của Nam Cao, Cỏ dại của Tô Hoài, Sống nhờ của Mạnh Phú Tứ, Quê nội, Trăng sáng của Võ Quảng... và nhìn rộng ra là những Không gia đình, Những tâm hồn cao cả, Tôm Xoiơ..." - G.S. Phong Lê
Xem thêm

"Sau cơn bão tố là một tuần bình yên."
Nhưng đọc câu chuyện này, tôi đã khóc từ đầu đến cuối. Chờ đợi, chờ đợi mãi một "tuần bình yên" sẽ đến với bà. Hết chuyện này đến chuyện khác cứ liên tiếp đổ xuống, rơi, rơi, rơi không dứt. Tôi khóc, tôi tức giận, tôi muốn hét lên. Trời ơi, sao lại khổ đến thế? Khi nào? Khi nào mới đến?
Tôi vừa yêu vừa ghét những đứa con của bà. Tôi căm hận nhưng cũng bất lực trước sự tàn nhẫn của cuộc đời.
Và rồi, nó cũng đến – chỉ trong vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi. Nhưng "tuần bình yên" của những con người khốn khổ ấy không phải là hạnh phúc, mà chỉ là bớt khổ, bớt tủi nhục, bớt bị áp bức, bớt ê chề, bớt đau đớn. Tức là, bớt bi kịch.
Kết thúc của một cuộc đời đã bao dung và chở che biết bao linh hồn khác.