"Cuốn sách mạnh mẽ đẩy ta vào giữa dòng sống hôm nay với cảm hứng lớn là cảm hứng sự thật, với sự bất bình, với khát vọng bao trùm là khát vọng dân chủ, cùng đồng thời cho ta một sự gắn nối với văn mạch truyền thống là chủ nghĩa nhân văn và tình thương yêu con người. Nhìn gần một chút văn mạch đó được tính từ Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng, Hai đứa trẻ của Thạch Lam, Chuyện người hàng xóm, Một đám cưới của Nam Cao, Cỏ dại của Tô Hoài, Sống nhờ của Mạnh Phú Tứ, Quê nội, Trăng sáng của Võ Quảng... và nhìn rộng ra là những Không gia đình, Những tâm hồn cao cả, Tôm Xoiơ..." - G.S. Phong Lê
Xem thêm

Câu chuyện thật hay và xúc động. Tôi đã không thể dừng lại khi đọc. Tôi xót xa cho cuộc đời của Nồi, cho nhân vật chính và cho đứa bé. Cuộc sống thời bao cấp quá khắc nghiệt, nghèo đói cứ bám riết. Con người sẵn sàng đánh đổi đạo đức chỉ để có miếng ăn, manh áo. Những kẻ có quyền thế thì ỷ vào quyền lực để chèn ép dân lành. Những người yếu thế – những người lính mới xuất ngũ, công nhân, lao động nghèo, trí thức bị thất sủng – đều trở thành những kẻ bị khinh miệt, bị gạt ra bên lề xã hội.
Tôi lớn lên và cũng trải qua chút ít của thời bao cấp. Tôi cũng nghèo, nhưng chưa từng đói, và chưa bao giờ phải chịu những sự chèn ép như nhân vật chính trong truyện. Nhưng những con người trong câu chuyện vẫn có bóng dáng đâu đó ngoài đời thực. Có thể, ở một nơi nào đó, vẫn còn những cảnh đời như vậy, nhưng bức tranh chung có lẽ không đến mức quá bi thương.
Dù sao đi nữa, cái kết của câu chuyện Ma Văn Kháng vẫn để lại một điều gì đó khiến người đọc có thể hy vọng.