"Cuốn sách mạnh mẽ đẩy ta vào giữa dòng sống hôm nay với cảm hứng lớn là cảm hứng sự thật, với sự bất bình, với khát vọng bao trùm là khát vọng dân chủ, cùng đồng thời cho ta một sự gắn nối với văn mạch truyền thống là chủ nghĩa nhân văn và tình thương yêu con người. Nhìn gần một chút văn mạch đó được tính từ Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng, Hai đứa trẻ của Thạch Lam, Chuyện người hàng xóm, Một đám cưới của Nam Cao, Cỏ dại của Tô Hoài, Sống nhờ của Mạnh Phú Tứ, Quê nội, Trăng sáng của Võ Quảng... và nhìn rộng ra là những Không gia đình, Những tâm hồn cao cả, Tôm Xoiơ..." - G.S. Phong Lê
Xem thêm

Mục đích của ông Kháng khi viết cuốn sách này là gì?
Đây là một câu chuyện được chia rõ ràng thành hai phe: một bên là những kẻ cực kỳ xấu xa, bên còn lại là những con người tốt đẹp không kém. Và tất nhiên, những người tốt sẽ bị những kẻ xấu đẩy vào bi kịch. Điều này khiến câu chuyện trở nên đơn sắc, một chiều, thậm chí còn rất thô sơ.
Các nhân vật chính diện sẽ bị chà đạp bất cứ khi nào tác giả cảm thấy câu chuyện chưa đủ bi thương, chưa đủ khiến độc giả tức giận đến mức muốn xé sách. Đây là một cách điều khiển cảm xúc hết sức thô bạo và cứng nhắc, thay vì để chúng tự nhiên trào dâng.
Tôi thực sự thất vọng với cuốn tiểu thuyết này của ông Kháng. Có lẽ chỉ trẻ con mới có thể đọc được tác phẩm này.