Câu chuyện được dẫn dắt bởi hai giọng kể.
Renée, năm mươi tư tuổi, gác cổng cho một tòa nhà sang trọng tại quận VII Paris, người đã sử dụng nghề nghiệp của mình như một lớp vỏ bọc: “góa chồng, người thấp, xấu xí, béo tròn”, bà xây dựng một hình mẫu hài hước về nghề này để “gìn giữ” tốt hơn đam mê bác học của mình với phim của Ozu, những nhân vật của Tolstoi và tranh tĩnh vật Hà Lan.
Sóng đôi với bà Michel, tâm hồn đồng cảm bất ngờ với bà, đó là Paloma, một cô bé mười hai tuổi, đặc biệt thông minh và bất hạnh. Cô bé đã thấy được sự phi lý của cuộc sống, của những người thân của cô: cô chị học sư phạm, bà mẹ chuyên uống thuốc chống trầm cảm, ông bố có chút hèn nhát. Paloma đự định sẽ tự tử vào ngày sinh nhật lần thứ mười ba và trong khi chờ đợi, cô ghi lại những “suy nghĩ sâu” cũng như kiếm tìm một cái gì đó “đáng để sống”.
Tâm hồn thuần khiết nhưng đầu óc cay độc, hai con người cô đơn này tìm kiếm những khoảnh khắc của cái đẹp trong thế giới tư sản thu nhỏ nghẹt thở bởi những thành kiến.
Nhím thanh lịch giỡn chơi với những nghịch lý nhờ những nhân vật kín đáo nhưng gây ngạc nhiên. Hài hước. Sâu sắc. Nhạy cảm. Triết lý. Ngay từ phần mở đầu, chúng ta sẽ khám phá ra một trong những ý tưởng chủ đạo của tác phẩm: “ảo tưởng lớn và phổ biến cho rằng ý nghĩa của cuộc sống dễ dàng được nhận ra”.
Xem thêm

Bàn luận một chút về cái bìa sách. Bìa cũ là một bức tranh tĩnh vật màu sắc vô cùng tinh tế, còn bìa mới cũng rất sáng tạo, tuy nhiên khá nhiều bạn phàn nàn về cái bìa tái bản này của Nhã Nam, tôi lại thấy nó cũng đẹp, tiếc là màu sắc lại quá mờ nhạt nên đánh mất đi vẻ đẹp tinh tế trong từng nét vẽ của họa sĩ thiết kế. Đã tính tô màu lại bìa cuốn sách này từ trước khi phong trào sách tô màu đang nở rộ, mà chưa tìm được loại bút nào. Mà sách tô màu có khả năng giải tỏa stress thật à? Hay các bạn chỉ đang tô vẽ cho một sự “thanh lịch phù phiếm” mà thôi? Chuyện này thì kệ các bạn cứ thoải mái bán sách và mua sách về tô, mình thì mình thích giết thời gian bằng mắt hơn là bằng tay.