“Hôm nay là lần đầu tiên chúng mình gặp nhau với đôi giầy có cổ và có gót. Cũng phải nói thêm, hôm nay cũng là lần đầu tiên anh thấy em mặc chiếc váy liền màu đỏ sẫm. Lần đầu tiên anh thấy em tô son. Lần đầu tiên anh thấy mái tóc em đung đưa mỗi lần em nghiêng đầu, lần đầu tiên anh cảm thấy bồn chồn không yên khi nói chuyện với em.
Tất cả đều là lần đầu tiên, đến nỗi mà khó tìm được một thứ không phải lần đầu tiên.’’
---------
"Anh cũng hiểu, tuy chỉ mang máng, rằng ngay cả giai đoạn hôn thôi cũng cần phải có thời gian. Anh không vội, hơn nữa, em là người sẽ sống cùng anh cả đời nên vẫn còn khối thời gian. Ít ra thì chúng mình đã mất ba năm mới hẹn hò nhau lần đầu, kể từ sau lần nói chuyện đầu tiên. Cho nên, muốn tiến tới được giai đoạn hôn thì cũng phải mất thêm ba năm nữa.
Anh đã nghĩ vậy.
Trong lần trò chuyện năm tiếng này, chúng mình đã tiến gần đến đoạn hôn nhau. (Không biết lúc hôn, cái răng khểnh của em có bị vướng không?) Anh đã nghĩ thế lúc nhìn vào môi em.
Trời tối, chúng mình phải về. Giờ nhìn lại có thể nói lần hẹn hò này là bước mở đầu cho giai đoạn tiếp theo, nhưng thú thật với em là khi ấy, anh không đủ tự tin để nghĩ vậy. Nhiệm vụ trước mắt của anh là phải hẹn được em cho lần sau chứ không phải nghĩ tới chuyện hôn hay cưới em."
(trích "Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa", Ichikawa Takuji, Mộc Miên dịch)
Xem thêm

Câu truyện tình yêu này rất lạ. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái và nhiều chút kì quái. Mạch chuyện chậm. Câu chuyện bắt đầu với một người cha "đơn thân" cùng với đứa con trai nhỏ của mình sau cái chết của người vợ. Anh ấy mắc một chứng bệnh rất lạ, khiến anh ấy gặp khó khăn trong việc sinh hoạt và chăm sóc cậu bé. Trong một số trường hợp, đứa trẻ phải chăm sóc cha mình. Rồi một ngày nọ, khi đang chơi trong rừng dưới mưa, họ bắt gặp một cô gái trông giống hệt người vợ đã mất. Do cô ấy đang bị mất trí nhớ, vậy nên, họ quyết định nói dối cô ấy: nói với cô ấy rằng họ là một gia đình. Cuộc sống cùng một người phụ nữ trong gia đình lại bắt đầu.