“Hôm nay là lần đầu tiên chúng mình gặp nhau với đôi giầy có cổ và có gót. Cũng phải nói thêm, hôm nay cũng là lần đầu tiên anh thấy em mặc chiếc váy liền màu đỏ sẫm. Lần đầu tiên anh thấy em tô son. Lần đầu tiên anh thấy mái tóc em đung đưa mỗi lần em nghiêng đầu, lần đầu tiên anh cảm thấy bồn chồn không yên khi nói chuyện với em.
Tất cả đều là lần đầu tiên, đến nỗi mà khó tìm được một thứ không phải lần đầu tiên.’’
---------
"Anh cũng hiểu, tuy chỉ mang máng, rằng ngay cả giai đoạn hôn thôi cũng cần phải có thời gian. Anh không vội, hơn nữa, em là người sẽ sống cùng anh cả đời nên vẫn còn khối thời gian. Ít ra thì chúng mình đã mất ba năm mới hẹn hò nhau lần đầu, kể từ sau lần nói chuyện đầu tiên. Cho nên, muốn tiến tới được giai đoạn hôn thì cũng phải mất thêm ba năm nữa.
Anh đã nghĩ vậy.
Trong lần trò chuyện năm tiếng này, chúng mình đã tiến gần đến đoạn hôn nhau. (Không biết lúc hôn, cái răng khểnh của em có bị vướng không?) Anh đã nghĩ thế lúc nhìn vào môi em.
Trời tối, chúng mình phải về. Giờ nhìn lại có thể nói lần hẹn hò này là bước mở đầu cho giai đoạn tiếp theo, nhưng thú thật với em là khi ấy, anh không đủ tự tin để nghĩ vậy. Nhiệm vụ trước mắt của anh là phải hẹn được em cho lần sau chứ không phải nghĩ tới chuyện hôn hay cưới em."
(trích "Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa", Ichikawa Takuji, Mộc Miên dịch)
Xem thêm

Thú thật là ban đầu cuốn sách đã hấp dẫn tôi bởi chi tiết trang trí trên bìa sách (bản tiếng Việt). Nhưng khi một người bạn bảo tôi không thích nó vì thiếu cao trào, tôi cảm thấy ngạc nhiên và thấy tiếc. Tại sao tôi lại mua nó? Nó không bao giờ hợp với sở thích của tôi đâu. Nên tôi có chút thất vọng trước khi đọc nó. Nhưng, Ichikawa - một người có phong cách văn chương bậc thầy đã gợi cho tôi những thông điệp sâu sắc trong lớp vỏ của một chuyện tình qua ngôn ngữ văn chương đều đều của ngôi thứ nhất. Theo tôi, thì những điều tôi hiểu rõ nhất là các trở ngại về thể chất mà Takkun phải đối mặt trong việc thích nghi với cuộc sống, và cảm giác khi bạn nhìn những người thân yêu ra đi và không bao giờ trở lại. Bằng cách nào đó, Takkun may mắn được dạo trong ký ức để trải nghiệm tình yêu đã mất của mình, nhưng với người khác thì không. Đó là một sự đền bù. Mọi chi tiết trong tình yêu của anh đều diễn ra tài tình và tự nhiên trong các cuộc đối thoại giữa các nhân vật, điều này khiến câu chuyện không quá hoài cổ và buồn bã, thậm chí còn tươi vui và sáng sủa. Cái kết hợp lí, và tôi nghĩ, không chỉ mình, mà người khác cũng hài lòng về nó. Chúng tôi không thể yêu cầu quá nhiều. Hy vọng các bạn sẽ thích cuốn tiểu thuyết này.