“Hôm nay là lần đầu tiên chúng mình gặp nhau với đôi giầy có cổ và có gót. Cũng phải nói thêm, hôm nay cũng là lần đầu tiên anh thấy em mặc chiếc váy liền màu đỏ sẫm. Lần đầu tiên anh thấy em tô son. Lần đầu tiên anh thấy mái tóc em đung đưa mỗi lần em nghiêng đầu, lần đầu tiên anh cảm thấy bồn chồn không yên khi nói chuyện với em. Tất cả đều là lần đầu tiên, đến nỗi mà khó tìm được một thứ không phải lần đầu tiên.’’ --------- "Anh cũng hiểu, tuy chỉ mang máng, rằng ngay cả giai đoạn hôn thôi cũng cần phải có thời gian. Anh không vội, hơn nữa, em là người sẽ sống cùng anh cả đời nên vẫn còn khối thời gian. Ít ra thì chúng mình đã mất ba năm mới hẹn hò nhau lần đầu, kể từ sau lần nói chuyện đầu tiên. Cho nên, muốn tiến tới được giai đoạn hôn thì cũng phải mất thêm ba năm nữa. Anh đã nghĩ vậy. Trong lần trò chuyện năm tiếng này, chúng mình đã tiến gần đến đoạn hôn nhau. (Không biết lúc hôn, cái răng khểnh của em có bị vướng không?) Anh đã nghĩ thế lúc nhìn vào môi em. Trời tối, chúng mình phải về. Giờ nhìn lại có thể nói lần hẹn hò này là bước mở đầu cho giai đoạn tiếp theo, nhưng thú thật với em là khi ấy, anh không đủ tự tin để nghĩ vậy. Nhiệm vụ trước mắt của anh là phải hẹn được em cho lần sau chứ không phải nghĩ tới chuyện hôn hay cưới em." (trích "Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa", Ichikawa Takuji, Mộc Miên dịch)
Xem thêm

Thú thật là ban đầu cuốn sách đã hấp dẫn tôi bởi chi tiết trang trí trên bìa sách (bản tiếng Việt). Nhưng khi một người bạn bảo tôi không thích nó vì thiếu cao trào, tôi cảm thấy ngạc nhiên và thấy tiếc. Tại sao tôi lại mua nó? Nó không bao giờ hợp với sở thích của tôi đâu. Nên tôi có chút thất vọng trước khi đọc nó. Nhưng, Ichikawa - một người có phong cách văn chương bậc thầy đã gợi cho tôi những thông điệp sâu sắc trong lớp vỏ của một chuyện tình qua ngôn ngữ văn chương đều đều của ngôi thứ nhất. Theo tôi, thì những điều tôi hiểu rõ nhất là các trở ngại về thể chất mà Takkun phải đối mặt trong việc thích nghi với cuộc sống, và cảm giác khi bạn nhìn những người thân yêu ra đi và không bao giờ trở lại. Bằng cách nào đó, Takkun may mắn được dạo trong ký ức để trải nghiệm tình yêu đã mất của mình, nhưng với người khác thì không. Đó là một sự đền bù. Mọi chi tiết trong tình yêu của anh đều diễn ra tài tình và tự nhiên trong các cuộc đối thoại giữa các nhân vật, điều này khiến câu chuyện không quá hoài cổ và buồn bã, thậm chí còn tươi vui và sáng sủa. Cái kết hợp lí, và tôi nghĩ, không chỉ mình, mà người khác cũng hài lòng về nó. Chúng tôi không thể yêu cầu quá nhiều. Hy vọng các bạn sẽ thích cuốn tiểu thuyết này. 

Nói sơ về cốt truyện về một gia đình nhỏ có 3 người. Mio (Nữ chính) không may qua đời do bị suy nhược cơ thể, trước khi ra đi, cô sinh cho Takumi (Nam chính) một bé trai kháu khỉnh tên Yuji (Đứa con). Đứa con được 4 tuổi thì Mio qua đời. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của người Cha đơn thân, đối diện với cuộc áp lực mà nhưng ông vẫn cố gắng hoàn thành trách nhiệm người cha. Trước khi mất, Mio có vài lời nhắn cho Takumi rằng cô sẽ quay lại vào ngày mưa để xem 2 cha con sống như thế nào, cô dặn dò mọi điều là lo cho con thật tốt.  Mọi việc bắt đầu khi mỗi chiều tối, Takumi và Yuji cũng như thường lệ đi dạo chơi trên chiếc xe đạp của mình. Cơn mưa ập đến và họ chạy xuyên qua khu rừng từng đi, đi đến một nhà máy đặng là sẽ trú mưa ở đó. Nhưng không hiểu vì sao, cô Mio đã ở đó, Takumi và Yuji đã bắt gặp cô trong cảnh ướt mưa. Vấn đề là Mio đã mất trí nhớ, cuộc sống gia đình lại tiếp diễn nhưng đến cuối vẫn có cuộc chia ly. 

Thật sự mà nói mình cảm nhận cuốn tiểu thuyết này rất hay, dù có nhiều chi tiết hư cấu, nhưng có thì mới làm thêm câu chuyện cuốn hút. Nhấn mạnh về tình yêu gia đình, góc nhìn của người đàn ông khi phải chăm sóc lại linh hồn của người vợ đã mất trí nhớ, người cha ân cần chăm sóc và dạy bảo con cái của mình. Đối với mình thì mới chỉ 2 ngày mình đã đọc xong quyển này, dù phần giữa sẽ có hơi chán nhưng cũng là cách gián tiếp cho mình thấy được góc nhìn của người Chồng đối với người Vợ của mình. Tình yêu rất đơn giản, chỉ cần biết lắng nghe, thấu hiểu, nhường nhịn và biết thoả lòng thì đã đạt đủ tiêu chuẩn để có một tình yêu hạnh phúc. Tình yêu giữa Cha-Con cũng là một thứ tình yêu cao cả, dù ông rất vụng về, nhưng ông luôn cố gắng vun đắp để gánh vác gia đình, thay chỗ của Mẹ khi vắng nhà để hoàn thành một tổ ấm cho con. Đúng là không có gì dễ dàng cả. 

0 điểm

Nói sơ về cốt truyện về một gia đình nhỏ có 3 người. Mio (Nữ chính) không may qua đời do bị suy nhược cơ thể, trước khi ra đi, cô sinh cho Takumi (Nam chính) một bé trai kháu khỉnh tên Yuji (Đứa con). Đứa con được 4 tuổi thì Mio qua đời. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của người Cha đơn thân, đối diện với cuộc áp lực mà nhưng ông vẫn cố gắng hoàn thành trách nhiệm người cha. Trước khi mất, Mio có vài lời nhắn cho Takumi rằng cô sẽ quay lại vào ngày mưa để xem 2 cha con sống như thế nào, cô dặn dò mọi điều là lo cho con thật tốt.  Mọi việc bắt đầu khi mỗi chiều tối, Takumi và Yuji cũng như thường lệ đi dạo chơi trên chiếc xe đạp của mình. Cơn mưa ập đến và họ chạy xuyên qua khu rừng từng đi, đi đến một nhà máy đặng là sẽ trú mưa ở đó. Nhưng không hiểu vì sao, cô Mio đã ở đó, Takumi và Yuji đã bắt gặp cô trong cảnh ướt mưa. Vấn đề là Mio đã mất trí nhớ, cuộc sống gia đình lại tiếp diễn nhưng đến cuối vẫn có cuộc chia ly. 

Thật sự mà nói mình cảm nhận cuốn tiểu thuyết này rất hay, dù có nhiều chi tiết hư cấu, nhưng có thì mới làm thêm câu chuyện cuốn hút. Nhấn mạnh về tình yêu gia đình, góc nhìn của người đàn ông khi phải chăm sóc lại linh hồn của người vợ đã mất trí nhớ, người cha ân cần chăm sóc và dạy bảo con cái của mình. Đối với mình thì mới chỉ 2 ngày mình đã đọc xong quyển này, dù phần giữa sẽ có hơi chán nhưng cũng là cách gián tiếp cho mình thấy được góc nhìn của người Chồng đối với người Vợ của mình. Tình yêu rất đơn giản, chỉ cần biết lắng nghe, thấu hiểu, nhường nhịn và biết thoả lòng thì đã đạt đủ tiêu chuẩn để có một tình yêu hạnh phúc. Tình yêu giữa Cha-Con cũng là một thứ tình yêu cao cả, dù ông rất vụng về, nhưng ông luôn cố gắng vun đắp để gánh vác gia đình, thay chỗ của Mẹ khi vắng nhà để hoàn thành một tổ ấm cho con. Đúng là không có gì dễ dàng cả. 

0 điểm

Nói sơ về cốt truyện về một gia đình nhỏ có 3 người. Mio (Nữ chính) không may qua đời do bị suy nhược cơ thể, trước khi ra đi, cô sinh cho Takumi (Nam chính) một bé trai kháu khỉnh tên Yuji (Đứa con). Đứa con được 4 tuổi thì Mio qua đời. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của người Cha đơn thân, đối diện với cuộc áp lực mà nhưng ông vẫn cố gắng hoàn thành trách nhiệm người cha. Trước khi mất, Mio có vài lời nhắn cho Takumi rằng cô sẽ quay lại vào ngày mưa để xem 2 cha con sống như thế nào, cô dặn dò mọi điều là lo cho con thật tốt.  Mọi việc bắt đầu khi mỗi chiều tối, Takumi và Yuji cũng như thường lệ đi dạo chơi trên chiếc xe đạp của mình. Cơn mưa ập đến và họ chạy xuyên qua khu rừng từng đi, đi đến một nhà máy đặng là sẽ trú mưa ở đó. Nhưng không hiểu vì sao, cô Mio đã ở đó, Takumi và Yuji đã bắt gặp cô trong cảnh ướt mưa. Vấn đề là Mio đã mất trí nhớ, cuộc sống gia đình lại tiếp diễn nhưng đến cuối vẫn có cuộc chia ly. 

Thật sự mà nói mình cảm nhận cuốn tiểu thuyết này rất hay, dù có nhiều chi tiết hư cấu, nhưng có thì mới làm thêm câu chuyện cuốn hút. Nhấn mạnh về tình yêu gia đình, góc nhìn của người đàn ông khi phải chăm sóc lại linh hồn của người vợ đã mất trí nhớ, người cha ân cần chăm sóc và dạy bảo con cái của mình. Đối với mình thì mới chỉ 2 ngày mình đã đọc xong quyển này, dù phần giữa sẽ có hơi chán nhưng cũng là cách gián tiếp cho mình thấy được góc nhìn của người Chồng đối với người Vợ của mình. Tình yêu rất đơn giản, chỉ cần biết lắng nghe, thấu hiểu, nhường nhịn và biết thoả lòng thì đã đạt đủ tiêu chuẩn để có một tình yêu hạnh phúc. Tình yêu giữa Cha-Con cũng là một thứ tình yêu cao cả, dù ông rất vụng về, nhưng ông luôn cố gắng vun đắp để gánh vác gia đình, thay chỗ của Mẹ khi vắng nhà để hoàn thành một tổ ấm cho con. Đúng là không có gì dễ dàng cả. 

0 điểm

Tôi có cuốn sách này trong máy đọc sách Kindle của mình. Lúc đầu tôi đã nghĩ đây là một câu truyện lãng mạn rẻ tiền mà chúng ta có vô số trên thị trường sách dạo gần đây, nhưng khi tôi biết tác giả đến từ Nhật Bản, tôi đã cho nó một cơ hội để tránh đánh giá sai về nó, và tôi đã không lãng phí thời gian của tôi một chút nào. Đó là một câu chuyện tình buồn, với chi tiết đặc trưng của thể loại đời thực và tưởng tượng trộn lẫn với nhau. Tôi có thể đã bị cuốn vào thể loại phim kinh dị thực tế quá lâu (tôi có lý do chính đáng cho điều đó), vì vậy cuốn sách này giống như một luồng gió mới đối với tôi. Nó không chỉ nói về tình yêu mà còn nói về gia đình, tình cảm giữa mẹ, cha và con trai. Điều tôi thích nhất ở cuốn sách này là nó không có những chi tiết người thứ ba rẻ rúng mà bạn có thể dễ dàng tìm thấy trong một câu chuyện rẻ tiền, mà chỉ là một tình yêu nhẹ nhàng nhưng sâu sắc giữa hai nhân vật chính, và đặc biệt là sự lựa chọn của họ vì tình yêu của họ dành cho nhau. Những chương cuối, thậm chí đã được dự đoán trước, vẫn khiến tôi ngạc nhiên, khi giải thích tại sao mọi thứ lại diễn ra theo cách đó. Câu chuyện được xây dựng tốt, đáng yêu, nhưng cũng rất buồn. Mặc dù tôi đã được cảnh báo nhiều lần về mức độ buồn của câu chuyện này và đã chuẩn bị tinh thần (vì ai cũng có thể biết trước nó sẽ kết thúc như thế nào), nhưng tôi đã gần như rơi một hoặc hai giọt nước mắt khi đọc xong, đặc biệt là dòng cuối cùng. Nỗi buồn của nó có lẽ sẽ ám ảnh tôi trong vài tuần, nhưng cuốn sách này rất đáng để đọc, và nó có thể là một cuốn sách hoàn hảo cho một ngày mưa.