“Hôm nay là lần đầu tiên chúng mình gặp nhau với đôi giầy có cổ và có gót. Cũng phải nói thêm, hôm nay cũng là lần đầu tiên anh thấy em mặc chiếc váy liền màu đỏ sẫm. Lần đầu tiên anh thấy em tô son. Lần đầu tiên anh thấy mái tóc em đung đưa mỗi lần em nghiêng đầu, lần đầu tiên anh cảm thấy bồn chồn không yên khi nói chuyện với em.
Tất cả đều là lần đầu tiên, đến nỗi mà khó tìm được một thứ không phải lần đầu tiên.’’
---------
"Anh cũng hiểu, tuy chỉ mang máng, rằng ngay cả giai đoạn hôn thôi cũng cần phải có thời gian. Anh không vội, hơn nữa, em là người sẽ sống cùng anh cả đời nên vẫn còn khối thời gian. Ít ra thì chúng mình đã mất ba năm mới hẹn hò nhau lần đầu, kể từ sau lần nói chuyện đầu tiên. Cho nên, muốn tiến tới được giai đoạn hôn thì cũng phải mất thêm ba năm nữa.
Anh đã nghĩ vậy.
Trong lần trò chuyện năm tiếng này, chúng mình đã tiến gần đến đoạn hôn nhau. (Không biết lúc hôn, cái răng khểnh của em có bị vướng không?) Anh đã nghĩ thế lúc nhìn vào môi em.
Trời tối, chúng mình phải về. Giờ nhìn lại có thể nói lần hẹn hò này là bước mở đầu cho giai đoạn tiếp theo, nhưng thú thật với em là khi ấy, anh không đủ tự tin để nghĩ vậy. Nhiệm vụ trước mắt của anh là phải hẹn được em cho lần sau chứ không phải nghĩ tới chuyện hôn hay cưới em."
(trích "Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa", Ichikawa Takuji, Mộc Miên dịch)
Xem thêm

Nói sơ về cốt truyện về một gia đình nhỏ có 3 người. Mio (Nữ chính) không may qua đời do bị suy nhược cơ thể, trước khi ra đi, cô sinh cho Takumi (Nam chính) một bé trai kháu khỉnh tên Yuji (Đứa con). Đứa con được 4 tuổi thì Mio qua đời. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của người Cha đơn thân, đối diện với cuộc áp lực mà nhưng ông vẫn cố gắng hoàn thành trách nhiệm người cha. Trước khi mất, Mio có vài lời nhắn cho Takumi rằng cô sẽ quay lại vào ngày mưa để xem 2 cha con sống như thế nào, cô dặn dò mọi điều là lo cho con thật tốt. Mọi việc bắt đầu khi mỗi chiều tối, Takumi và Yuji cũng như thường lệ đi dạo chơi trên chiếc xe đạp của mình. Cơn mưa ập đến và họ chạy xuyên qua khu rừng từng đi, đi đến một nhà máy đặng là sẽ trú mưa ở đó. Nhưng không hiểu vì sao, cô Mio đã ở đó, Takumi và Yuji đã bắt gặp cô trong cảnh ướt mưa. Vấn đề là Mio đã mất trí nhớ, cuộc sống gia đình lại tiếp diễn nhưng đến cuối vẫn có cuộc chia ly.
Thật sự mà nói mình cảm nhận cuốn tiểu thuyết này rất hay, dù có nhiều chi tiết hư cấu, nhưng có thì mới làm thêm câu chuyện cuốn hút. Nhấn mạnh về tình yêu gia đình, góc nhìn của người đàn ông khi phải chăm sóc lại linh hồn của người vợ đã mất trí nhớ, người cha ân cần chăm sóc và dạy bảo con cái của mình. Đối với mình thì mới chỉ 2 ngày mình đã đọc xong quyển này, dù phần giữa sẽ có hơi chán nhưng cũng là cách gián tiếp cho mình thấy được góc nhìn của người Chồng đối với người Vợ của mình. Tình yêu rất đơn giản, chỉ cần biết lắng nghe, thấu hiểu, nhường nhịn và biết thoả lòng thì đã đạt đủ tiêu chuẩn để có một tình yêu hạnh phúc. Tình yêu giữa Cha-Con cũng là một thứ tình yêu cao cả, dù ông rất vụng về, nhưng ông luôn cố gắng vun đắp để gánh vác gia đình, thay chỗ của Mẹ khi vắng nhà để hoàn thành một tổ ấm cho con. Đúng là không có gì dễ dàng cả.