“Một cuốn sách đáng đọc không phải là tác phẩm nghĩ hộ bạn mà là tác phẩm khiến bạn phải suy nghĩ.” Từ bé đến giờ, không thể nói là bản thân tôi đã đọc rất nhiều sách, nhưng đọc nhiều hay ít chưa hẳn đã quan trọng bằng những thứ đọng lại trong mình. Đọc một cuốn sách và nghĩ về nó, áp dụng nó trong những hoàn cảnh cụ thể là điều tuyệt vời hơn cả.

 

“Hoàng tử bé” của Saint-Exupery là cuốn sách tôi chọn để viết về nó. Lúc mới mua về, chắc cách đây cũng 5 năm rồi, tôi chỉ đọc hơn một nửa thôi, đến khoảng trang bảy mươi mấy trong khi cuốn sách tôi mua có 101 trang. Bởi vì tôi sợ cái gọi là kết thúc. Đó là khoảng thời gian mà tôi rất sợ cái-gọi-là-kết-thúc. Tại sao vậy? Tại vì tôi đã cố gắng theo đuổi một thứ gì đó dai dẳng, rồi đùng một phát tự dưng nó kết thúc, cảm thấy trong mình như thiếu mất một điều gì đó chả nói nên lời. Nhưng thật ra kết thúc cũng chính là bắt đầu, khi kết thúc những thói quen cũ cũng chính là ta bắt đầu với những điều mới mẻ. Bắt đầu với những thứ mới mẻ làm ta cảm giác không quen, vì cảm giác không quen ta đâm ra lo lắng đủ điều, và tự dưng thấy chán nản, không hiểu cuộc sống bắt đầu từ đâu và sẽ như thế nào.

 

Đọc một cuốn sách không phải là đọc hết và nhớ hết nội dung cuốn sách-tôi chợt nhận ra điều đó! Tại sao vậy? Tại vì, từ lần đầu tiên đọc cuốn sách Hoàng tử bé đến bây giờ, trong tôi chỉ suy nghĩ về hình ảnh của những con số. Tôi rất ấn tượng về suy nghĩ của tác giả rằng, người lớn rất thích các con số. Tôi sẽ trích một đoạn trong “Hoàng tử bé” thế này: “Nếu bạn kể với những người lớn: “Tôi nhìn thấy một ngôi nhà đẹp lắm xây bằng gạch đỏ, có hoa phong lữ đặt trên bậu cửa sổ và chim bồ câu đậu trên mái nhà…” thì họ sẽ không tài nào hình dung được ngôi nhà đó. Cần phải bảo họ: “Tôi nhìn thấy một ngôi nhà mười vạn phơ răng.” Thế là họ sẽ thốt lên: “Ôi, đẹp thế!”” Tôi đã thử tưởng tượng về ngôi nhà gạch đỏ, và hoa, và chim, thật sự là một ngôi nhà đáng để sống. Còn khi tôi nghe đến ngôi nhà mười vạn phơ răng, tôi chỉ tưởng tượng nó tương đương với khoảng bao nhiêu tiền Việt Nam và chắc nó sẽ to lắm thôi. “Người lớn rất thích các con số”, quả đúng là như vậy, tôi tin là mình không phải “người lớn” nhưng câu cửa miệng hay hỏi: “bạn bao nhiêu tuổi? bạn học lớp mấy?” chẳng phải mọi thứ đều liên quan tới các con số hay sao? Tuổi tác chỉ là con số, những con số chỉ là phù du, chẳng thể hiện được gì, cũng chẳng cho thấy những điều hạnh phúc. Khoa học và phi khoa học, khoa học dạy những bằng cớ, những con số, số liệu chứng minh cho những bằng cớ đó, còn phi khoa học thì không, con người có thể dạy người khác qua sách vở dựa vào những bằng cớ, còn phi khoa học là những điều phải tự trải nghiệm mà những con số kia chả có ý nghĩa gì nữa cả.

 

Trong hành trình đi tìm hiểu vũ trụ, tiểu hành tinh mà hoàng tử bé đến đầu tiên do một ông vua cai trị, cả hành tinh chỉ có một mình vua, thật không hiểu ông ta cai trị thứ gì trong vương quốc của mình, nhưng những điều mà ông ta nói, tôi thấy rất chính xác. “Cần phải yêu cầu người ta làm cái điều mà người ta có thể thực hiện được, ông vua nói tiếp. Quyền lực trước tiên dựa vào lẽ phải. […] Trẫm có quyền đòi hỏi phải tuân lệnh là bởi vì các mệnh lệnh trẫm ban đều hợp lý.” Theo lý thuyết, một ông vua bình thường sẽ bắt thần dân tuân theo ý mình, nhưng vua ở đây thì ngược lại, nghe theo ý chỉ của thần dân. Tại sao tôi lại nhận định như vậy? Tại vì, vị vua này đã xác định rằng, mệnh lệnh ban ra chính là mệnh lệnh hợp lý. Hoàng tử bé muốn ông cho xem cảnh mặt trời lặn, vì một vị vua thì có quyền ra lệnh cho mọi thứ, nhưng ông trả lời “theo thuật trị nước của trẫm, trẫm sẽ đợi cho tới khi các điều kiện được hội đủ”, và điều kiện của vua hội đủ là khi: “đó sẽ là vào chiều tối nay lúc bảy giờ bốn mươi! Và ngươi sẽ thấy lệnh của trẫm được cung kính tuân theo ra sao”. Vị vua này rõ ràng đang ảo tưởng, vì thật ra ông ta trị vì hành tinh, ra lệnh cho mọi thứ khi và chỉ khi điều kiện hội đủ. Mọi điều kiện hội đủ thì ông chả tác động được hay thay đổi được gì đối với những điều kiện ấy. Ông ta chỉ tự nhận bản thân là vua, rồi chấp nhận mọi điều xung quanh theo đúng quy luật của nó và tin tưởng rằng, ừ đó, mọi thứ đang nghe theo chỉ thị của ta. Cuộc sống luôn bắt ta phải chấp nhận, ta giống như ông vua ấy, ta chính là vua, mọi thứ phải tuân theo sự ra lệnh của ta, mọi thứ sẽ như thế cho đến khi điều kiện hội đủ. Thật ra, chúng ta không quá vô dụng như vậy, thay vì ngồi và chờ cho điều kiện hội đủ, ta có thể làm vài thứ tác động để điều kiện hội đủ diễn ra nhanh hơn. Có những yêu cầu của ta mà mãi không đạt được, vì ta không nhận ra mệnh lệnh đó không hợp lý. Vậy nên khi cố gắng rất nhiều để đạt được một thứ gì đó, nhưng lại không được, thì không sao cả, vì điều kiện thực sự chưa đủ, và đôi khi đâu đó vẫn còn điều chưa hợp lý.

 

Có một điều đặc biệt ở tính cách của hoàng tử bé là cậu chả bao giờ trả lời câu hỏi mà người ta hỏi cậu, nhưng khi cậu đã hỏi rồi thì buộc lòng người đó phải trả lời cho cậu, nếu không thì cậu sẽ hỏi mãi mà thôi. Tính cách này rất giống những đứa trẻ mà người lớn đã quên rồi, người ta lớn lên mà không nhớ ra rằng trước kia mình cũng là trẻ con. Thói quen hỏi tới cùng ở trẻ con lại là một điều tốt. Bởi vì, sẽ giúp chúng trả lời những thắc mắc chúng đưa ra và hoàn thiện nó. Có bao nhiêu người lớn can đảm tìm kiếm câu hỏi mình đưa ra cho tới cùng, tới tận?

 

Mỗi người ta tình cờ gặp trong cuộc hành trình lại vô tình đem đến cho ta những bài học trân quý. Như cuộc gặp gỡ với con cáo, hoàng tử bé nhận ra được nhiều điều về bông hoa hồng, về điều làm mọi thứ trở nên đặc biệt. Mỗi cuộc gặp gỡ với những con người kỳ quặc trên các tiểu hành tinh đều mang đến những suy nghĩ thật khác cho hoàng tử. Cuộc đời chúng ta cũng vậy, có những sự xuất hiện, rồi biến mất của vài người, vì không ai đi cùng ai đến cuối con đường được, chúng ta chỉ gặp nhau ở một thời điểm nào đó, đi cùng nhau đến một nơi nào đó, tất cả được ghi lại trong ký ức và trong tim, nơi mà chả thứ gì làm mất đi được, và tiếp tục cuộc hành trình cho bản thân. Đừng buồn, đừng hối tiếc về những cuộc chia ly, vì không buổi tiệc nào là không tàn, không câu chuyện nào không hồi kết. Và hãy nhớ rằng, kết thúc chính là bắt đầu và vì thế mà, cái này đi cái khác sẽ đến. Mạnh mẽ và đi lên mọi thứ, để trải nghiệm cuộc sống, sống cuộc đời không lãng phí.


Tác giả: Như Bình

Nếu bạn yêu thích bài viết này, hãy ấn nút Like của bài viết trên website và chia sẻ đến cộng đồng nhé!

-------------

Tham gia cuộc thi Đọc Ngược để rèn luyện khả năng phản biện và có cơ hội nhận giải thưởng tiền mặt cùng voucher mua sách hấp dẫn tại: https://goo.gl/NNcFHR

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị và các cuộc thi về sách tại link: 

https://www.facebook.com/bookademy.vn

Xem thêm

“Hoàng tử bé” là cuốn sách rất đỗi lạ lùng mà giàu chất thơ của Antoine De Saint-Exupéry. Câu chuyện bắt đầu bằng lời kể của nhân vật “tôi” – một phi công cô độc. Trong một lần máy bay gặp nạn ở sa mạc Sahara, “tôi” gặp hoàng tử bé. Hoàng tử bé đến từ tiểu hành tinh B612, nơi có những điều thật xa lạ với trái đất của nhân vật “tôi”.Mạch truyện chậm với lời văn dịu dàng cùng hình minh họa màu nước sinh động đã gợi mở một thế giới mộc mạc quen thuộc với bất cứ đứa trẻ nào nhưng lại lạ lẫm với người lớn. Bởi như lời hoàng tử bé nói, “con người, họ chen nhau trên những chuyến tàu nhanh, nhưng họ lại chẳng biết mình tìm kiếm cái gì nữa. Thế là họ mới cuống lên rồi chạy nhanh...”Hoàng tử bé với trí tưởng tượng phong phú và một tâm hồn thuần khiết, lần lượt va chạm với những điều phức tạp trong thế giới của người lớn và khiến chúng ta vỡ vạc ra nhiều điều.Đó là bài học về tình yêu. Người ta chỉ “hiểu những gì người ta thuần hóa” thôi. Ở trên trái đất có hàng triệu bông hồng xinh đẹp nhưng đó không phải là bông hoa hồng nhỏ mà hoàng tử bé yêu. Tình yêu là như vậy, người ta yêu không có lý do và cũng không thể cắt nghĩa được.Đó là bài học về quyền sở hữu. Người lớn luôn tham lam. Họ chiếm hữu mọi thứ, kể cả những vì sao. Họ thích những con số, những quy tắc cứng nhắc nhưng rồi lại tự mắc kẹt trong tất cả những điều ấy.Đó là bài học về vũ trụ bí ẩn, về trí tưởng tượng kì diệu và những vùng đất hức xa xăm chưa có người tới…Người lớn nào cũng từng là trẻ con nhưng hầu hết mọi người đều quên đi điều đó. Rất nhiều người lớn cô độc vì họ đánh mất đứa trẻ bên trong, họ quên đi cách kết nối với thiên nhiên, họ tự ngắt mình ra khỏi những giấc mơ bồng bềnh. Và bởi thế, thật đáng tiếc…Có lẽ chính thứ ngôn từ giản dị cùng những triết lý nhẹ nhàng, “Hoàng tử bé” được dịch ra hơn 250 ngôn ngữ khác nhau với gần 200 triệu bản in. Cuốn sách này được đánh giá là một trong những tác phẩm bán chạy nhất của nhân loại.


Khi tôi còn là một đứa trẻ, "Hoàng Tử Bé" là một trong những câu chuyện trước khi đi ngủ của tôi. Tuy nhiên, tôi không thích câu chuyện này. Nhìn lại, tôi nghĩ rằng cuốn sách này là cuốn sách yêu thích của mẹ tôi. Tôi hầu như không nhớ cảm giác tôi có được từ cuốn sách này khi nằm trên giường, nhưng tôi nhớ rằng tôi luôn hỏi mẹ tôi, "Tại sao Hoàng Tử Bé không bao giờ trả lời phi công? Hoàng Tử Bé không bao giờ từ bỏ khi muốn lắng nghe câu trả lời của người khác. Thật không công bằng!"

Quái, mẹ tôi không trả lời.

Bây giờ, tôi đã trưởng thành, người bị Hoàng Tử Bé coi là rất kỳ quặc, và Hoàng Tử dường như là biểu tượng của tâm trí trẻ em. Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao mẹ tôi không thể trả lời câu hỏi của tôi.

Tôi đã đặt câu hỏi rất nhiều khi tôi còn là một đứa trẻ. Theo một cách kỳ lạ nào đó, có một xu hướng nhất định; Chúng ta càng lớn tuổi, chúng ta càng ít câu hỏi hơn. Tuy nhiên, nếu tôi là một đứa trẻ và nghe câu chuyện này vào ban đêm, tôi có thể lập luận rằng xu hướng này là sự đánh giá vội vàng của người lớn.

Mặc dù tôi không thích câu chuyện này và cảm thấy những điểm nghi ngờ từ nhiều góc độ khác nhau khi còn nhỏ, bây giờ tôi cảm thấy như tôi hoàn toàn có thể hiểu tại sao Saint Exupery lại viết câu chuyện này. Nói cách khác, tôi nghĩ "Hoàng Tử Bé" chỉ tượng trưng cho sự ngây thơ của tuổi thơ theo quan điểm của người lớn.

Sau khi thêm nó trong danh sách cần đọc của tôi trong vài năm, cuối cùng tôi đã nhận được một bản sao của Hoàng Tử Bé. Khi tôi mở nó ra, mặt tôi đầy sự phấn khích; Khi tôi lật đến trang cuối cùng, mắt tôi đẫm lệ. Cuốn sách là một giọt nước mắt tuyệt đẹp.

Hoàng Tử Bé được kể ở ngôi thứ nhất từ góc nhìn của một phi công bị rơi máy bay ở sa mạc Sahara. Ở đó, anh gặp Hoàng Tử Bé trên danh nghĩa. Trong khi phi công sửa chữa máy bay của mình, anh ấy - và chúng tôi, khán giả - biết thêm về Hoàng Tử Bé, cuộc đời và hành trình của anh ấy từ hành tinh quê hương của anh ấy. Tôi không muốn tiết lộ kết truyện. 

Tuy nhiên, tôi sẽ báo trước với bạn.

Một số chủ đề chính của cuốn sách này bao gồm sự tương phản rõ rệt giữa trẻ em và người lớn, với chủ đề sau thường được miêu tả là vô nghĩa và tầm quan trọng của việc tìm kiếm ý nghĩa bên dưới bề mặt. Tất cả độc giả đều có thể tìm thấy những bài học quý giá để học hỏi từ cuốn sách này bất kể tuổi tác. 

Cuốn sách này là một bài đọc nhanh; Tôi đã đọc xong nó trong vòng chưa đầy hai giờ. Nếu bạn muốn cho một đứa trẻ đọc sách, tôi thực sự khuyên bạn nên cân nhắc về cuốn sách này. Chiều dài của nó đủ ngắn để không bị nhàm chán, và đứa trẻ đó sẽ có thể đồng cảm với các nhân vật. 

Nhìn chung, một bài đọc ngắn và xuất sắc.

Đầu tiên, tôi ngạc nhiên rằng cuốn sách này có rất nhiều ngôn ngữ khác nhau, và có một lượng người theo dõi như vậy, nhưng tôi chưa bao giờ có khuynh hướng đọc nó cho đến khi tôi đọc The Book Jumper. Tôi yêu cuốn sách này với sự ngọt ngào, sâu sắc và quyến rũ của nó. Hoàng tử bé rời khỏi hành tinh rất nhỏ của mình và bông hoa, anh có xu hướng thực hiện một cuộc phiêu lưu để học hỏi những điều mới và kết bạn. Anh ta đến thăm một số hành tinh, nhưng không thể hiểu được chúng. Mỗi người có một nhân vật với một thuộc tính thường có thể tìm thấy ở người lớn và thế giới. Khi Exupery vui vẻ với những nhân vật này, hoàng tử bé chuyển sang những cuộc phiêu lưu mới. Trên trái đất, anh gặp một phi công mà anh nói chuyện. Hai người nói về Trái đất, thế giới của anh ấy và bông hoa anh ấy để lại, người mà anh ấy nhớ sâu sắc. Trong chuyến du hành của mình ở đây, Hoàng tử bé nhìn thấy những bông hoa khác giống như hoa hồng của mình - nhưng nhận ra rằng chúng không đặc biệt bằng. Anh ta cũng tìm thấy một người bạn mới - một con cáo mà anh ta thuần hóa và nuôi lớn để yêu thương và chăm sóc.

Tôi thấy cuốn sách nhỏ này sâu sắc ở chỗ, ít nhất là đối với tôi, nó nhắc nhở chúng ta về những điều mà chúng ta quan tâm. Các mối quan hệ chúng ta tạo ra là những gì làm cho mọi thứ trở nên đặc biệt và quan trọng. Anh nhớ người bạn hoa hồng đến nỗi anh đã tìm ra cách để trở về hành tinh của mình một năm sau khi rời đi. Nó nhắc nhở tôi dành thời gian để chăm sóc những điều đặc biệt của riêng mình và nhận thức được những người thân yêu mà tôi có. Để cho phép thời gian cho phép thuật, và không quá coi trọng bản thân người lớn của tôi. Theo cách này, mặc dù nó được viết cho trẻ em, tôi cảm thấy rằng người lớn cũng cần phải đọc lại điều này. Thêm vào đó, nó chỉ là một câu chuyện tuyệt vời. Năm sao!

Cuốn sách kể về hành trình tìm lại hành tinh của cậu bé Hoàng tử, câu chu du và thám hiểm những hành tinh xung quanh, và qua con mắt và cách miêu tả của cậu, ta sẽ thấy một hành tinh tượng trưng cho một cách sống của người lớn. Ở thiên thạch thứ nhất là một ông vua trị vì hành tinh mà chẳng có lấy một thần dân. Ông vui mừng khi cậu hoàng tử đến thăm. Ông phong cho cậu làm thượng thư bộ thư pháp, ông cho cậu xử án chú chuột – sinh vật duy nhất có trên hành tinh của ông. Ông vua tượng trưng cho những kẻ say mê quyền lực, nguyên tắc và chỉ mong muốn áp đặt luật lệ lên người khác, chỉ muốn chỉ đạo ngay cả khi họ không có bất cứ ai muốn theo sau. 

Thiên thạch thứ hai là một kẻ khoác lác. Hắn coi cậu là một người hâm mộ mình đến thăm. Gã khoác lác là người muốn được người khác ngưỡng mộ mình, nhưng lại sống cô đơn trên hành tinh của chính ông ta. Gã chẳng nghe thấy gì ngoài những câu ca ngợi. Tượng trưng cho những kẻ tự phụ, đam mê danh tiếng và không quen nghe những lời nói thật, bởi bản thân luôn là nhất, là vĩ đại nên luôn nghĩ mình là trung tâm của mọi người, lâu dần, thành kẻ cô độc vì ngoài bản thân họ không nhìn thấy gì khác.

Thiên thạch thứ ba là một gã nát rượu, hắn uống rượu suốt ngày để quên nỗi xấu hổ của mình về việc uống nhiều rượu, tượng trưng cho những kẻ không bao giờ thừa nhận khuyết điểm và luôn đổ tội cho hoàn cảnh, hèn nhát và không dám phá bỏ giới hạn. Hoặc có doanh nghiệp chỉ ngồi đếm sao sáng, tượng trưng cho những kẻ đam mê đồng tiền, đam mê vật chất kể cả những thứ chẳng bao giờ thuộc về mình.

Mỗi hành tinh tượng trưng cho một kiểu người, và Hoàng tử bé chán ngán tất thảy những kẻ đó, bởi không ai, nhận ra được rằng hạnh phúc đôi khi phải cho đi chứ không phải để giữ lại. Và mỗi kiểu người này được xây dựng dựa trên những tình huống đối nghịch, thế cho nên, khiến ta phải nhìn nhận lại, cuộc sống này có vẻ sai trái và cần được chỉnh sửa lại.

Hoàng tử bé là một cuốn sách kì lạ được viết bởi một tác giả kì lạ. Saint Exupéry đâu phải là một nhà văn thường, mà là một nhà văn phi công! Ông sáng tác Hoàng tử bé trong thời kì lưu vong khi nước Pháp bị chiếm đóng, ông không được bay theo đúng nghĩa. Cuốn sách là một cuộc hành trình đi tìm lại trí tưởng tượng của bản thân mình, mà chính tác giả đã bỏ quên trong quá khứ. Ông khẳng định, thế giới của trẻ con khác với thế giới của người lớn. Khi người lớn có quá nhiều thứ phải suy nghĩ, nhưng lại nhàm chán bởi các vấn đề họ quan tâm chỉ là tiền bạc, quyền lực, đôi khi không biết mình đang làm gì. Thì thế giới trẻ con đơn giản hơn nhiều, song cũng màu sắc hơn nhiều. Trong đôi mắt chúng bao giờ thế giới cũng được nhìn bằng lăng kính của trí tưởng tượng. Cuốn sách chứa đựng tư duy đạo đức sâu xa qua lăng kính của một cậu trai không có nhiều va chạm. Cậu ít có cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài, thế giới xung quanh của cậu nhỏ hẹp cỡ chừng một ngôi nhà, nhưng bên trong cậu chứa đựng những cảm nhận tuyệt vời vượt xa sự tưởng tượng.

Cuốn sách hẳn là sự nhận thức vỡ òa của tác giả trong những năm tháng lưu vong, khi ông nhận ra rằng cuộc sống của trẻ con tươi đẹp và giàu có biết nhường nào, bản thân ông lại quên đi bản thân mình cũng từng là trẻ con, vì vậy, có lẽ ông đã tìm thấy được bản thân mình bên trong Hoàng tử bé. Ta có thể thấy, cuốn sách thể hiện sự cố gắng quay trở về với bản thể con người một cách nguyên sơ nhất, nhìn nhận sự vật sự việc đầy hình ảnh và màu sắc mà người lớn ít khi nào thấy được, dù họ cũng từng là trẻ con.

Hoàng Tử Bé là một cuốn tiểu thuyết dành cho những đứa trẻ, hoặc những ai đã từng là một đứa trẻ. Từ ngữ “đứa trẻ” được tác giả sử dụng mang theo hướng ngụ ý là phần nhiều. Đó là hình ảnh một đứa trẻ mộng mơ trong mỗi con người chúng ta, và ai trong chúng ta cũng có một đứa trẻ không bao giờ lớn. Đối với những người bình thường, có thể đứa trẻ ấy sẽ héo mòn đi theo năm tháng. Nhưng đối với những người có tâm hồn mộng mơ, những điều vụn vặt trong trái tim của họ được lấp đầy bằng những thứ thức ăn tinh thần bí ẩn, thì họ chính là một người vô cùng hạnh phúc. Tình huống truyện trong Hoàng Tử Bé bắt đầu khi nhân vật tôi gặp một chuyến tai nạn máy bay. Anh ta phải đối mặt với hoàn cảnh bị đói ăn và bị khát nước, tình huống hiểm nghèo khiến anh ta cảm giác bản thân còn trơ vơ hơn những kẻ bị đắm tàu ở giữa biển cả. Trong cơn hoạn nạn, nhân vật tôi đã được một cậu bé cứu sống, hai người bắt đầu bầu bạn với nhau. Giữa họ dường như không còn quá nhiều khoảng cách, bởi suy cho cùng thì nhân vật tôi cũng đã từng là một cậu bé mộng mơ như cậu bé kia. Tuy bị lạc trong một hành tinh có tên là thiên thạch B.612, nhưng ở nơi đó cũng không khác gì trái đất là mấy. Nhân vật tôi vẫn nhận thức được những thứ đơn giản thường ngày, như hoa hồng, con cừu, hay những thứ đồ chơi vẽ vời của trẻ con. Hành tinh này chỉ to bằng một ngôi nhà ở trái đất. Những nó là một thiên đường tuyệt vời dành cho những đứa trẻ ham chơi.

Truyện kể về một chàng phi công gặp tai nạn ở sa mạc Sahara, vì động cơ máy bay bị hỏng, nước uống và đồ ăn dự trữ chỉ đủ dùng trong 8 ngày. Vào lúc đó, chàng phi công đã gặp gỡ một người trẻ với mái tóc vàng – không phải là một người đàn ông trưởng thành cũng không phải là một cậu bé. Chàng phi công gọi người mới gặp là Hoàng tử bé.

Sau nhiều lần trò chuyện, thông tin về thân thế của Hoàng tử bé dần dần được hé lộ. Hoàng tử bé sinh ra và lớn lên tại hành tinh B612, nơi có hai núi lửa đang hoạt động, một núi lửa khác đã tắt, ở đó cậu sống cùng một bông hồng xinh đẹp nhưng dỏm dáng. Bông hồng là người bạn duy nhất của cậu, và Hoàng tử bé đã tận tình chăm sóc bông hồng đó. Nhưng chính nó đã khiến cậu đau khổ đến nổi chạy trốn theo chuyến di trú của đàn chim trời.

Hoàng tử bé đã đi qua sáu hành tinh, lần lượt gặp một ông vua không có thần dân, một kẻ khoác lác thích được tung hô, một ông nát rượu uống để quên đi sự xấu hổ vì uống rượu, một ông nhà buôn mở tài khoản sở hữu các vì sao ở ngân hàng, một người thắp đèn rồi tắt theo mệnh lệnh một cách liên tục, một nhà địa lý không bao giờ bước chân ra ngoài để khám phá thế giới. Hành tinh thứ 7 mà cậu đến thăm đó là Trái Đất, nơi mà cậu lần đầu thấy những sinh vật mà cậu chưa bao giờ thấy trước đó, một con rắn ma mãnh, một con cáo tinh ranh, hay là một vườn cả nghìn bông hoa hồng mà trước đây cậu cứ ngỡ hoa hồng của mình là duy nhất. Đặc biệt hơn cả, là cậu gặp được anh chàng phi công, người mà cậu chia sẻ và cùng đồng hành.

Chuyến du hành của mình đã được Hoàng tử bé say mê hào hứng kể lại cho chàng phi công, đọng lại giọt nước mắt và cả những tiếng cười vui tươi, hồn nhiên trong lòng của hàng triệu độc giả trên toàn thế giới.

Bài học về sự cần mẫn và tỉ mĩ

Hoàng tử bé có nhắc đến sự sinh sôi nảy nở nhanh chóng của một loài cây mang tên bao báp trên hành tinh của cậu. Nếu như lưu tâm quá muộn, cây bao báp sẽ bành trướng và đâm rễ cho thủng luôn cả hành tinh B612.

Bởi vậy, nề nếp hằng ngày của hoàng tử bé là sau khi vệ sinh buổi sáng cho mình xong, cậu sẽ làm vệ sinh kỹ lưỡng cho cả hành tinh nữa. Biến việc nhổ cây bao báp và nạo vét các núi lửa cả đang hoạt động và đã tắt, thành việc đương nhiên như việc vệ sinh cá nhân hằng ngày. Hoàng tử bé dạy cho con người bài học về nỗ lực trong công việc, theo chân lý mà cậu thường nói: “Ai mà học được chữ ngờ!”.

Cây bao báp là phép ẩn dụ về những thói hư tật xấu hoặc khó khăn trong cuộc đời con người. Lúc mới đầu chúng cũng là cây non như cây hoa hồng thôi, nhưng nếu bỏ mặc để chúng lớn lên, chúng sẽ đâm thủng cả hành tinh. Nếu những thói hư tật xấu, những khó khăn chướng ngại trong cuộc sống hằng ngày, con người không phát hiện ra và xóa sổ chúng đi, chúng sẽ nhanh chóng bành trướng và gây nên thiệt hại khôn lường. Ai mà biết được chữ ngờ?

Vậy nên, hãy luôn luôn cố gắng trong mọi việc, hãy biến những thói quen tốt và những việc cần làm giống như việc vệ sinh cá nhân hằng ngày vậy, thì con người sẽ dọn sạch cho tương lai đầy tươi sáng của mình.

Nhìn thế giới bằng trái tim

Cáo lông đỏ tiết lộ với hoàng tử bé: “Bí mật của tớ đây. Rất chi là đơn giản: người ta chỉ nhìn rõ được bằng trái tim. Con mắt thường luôn mù lòa trước điều cốt tử.”

Thật vậy, trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta thường đưa ra các quyết định một cách lý trí, nhưng đôi khi là mù quáng. Chúng ta xem thường trực giác của chính mình. Nhiều khi khi những quyết định mang tính trực giác và bản năng lại đem đến kết quả tốt hơn là sự phân tích lý tính.

Điều này thể hiện rõ ràng hơn khi ta so sánh thế giới quan của trẻ em và người lớn. Như mở đầu câu chuyện, chàng phi công kể về bức tranh năm 6 tuổi của chàng, đó là bức họa con trăn nuốt chửng con voi, nhưng chẳng người lớn nào nhận ra dụng ý của họa sĩ tí hon, mà họ khẳng định rằng đó là cái mũ. Thế là chàng phi công vẽ lại con voi rõ ràng chi tiết trong bụng con trăn, người lớn gọi đó là con trăn hở bụng.

Người lớn sống với bộ óc đã tiếp thu quá nhiều kiến thức suốt quá trình trưởng thành, quyết định của họ đều trải qua cân đo đong đếm với nhiều con số, cái nhìn của họ đôi khi lý trí đến mức thực dụng. Điều đáng buồn là thế giới ngày càng quay cuồng thay đổi, người lớn chạy theo guồng quay này, nhiều lúc những quyết định mà họ tưởng là lý tính đã bị “công cụ hóa” bởi thế giới điên cuồng ngoài kia.

Những người mà hoàng tử gặp trong cuộc hành trình đến Trái Đất đều là những con người sống như công cụ. Nào là doanh nhân, địa lý học, và thậm chí người thắp đèn đáng thương… Họ đều trở thành những nghề nghiệp của chính họ và không thấy được ánh sáng của những vì sao. Họ trở nên ưa áp đặt và thích phán xét người khác, hay khoác lác để được tán dương, rồi rầu rĩ uống rượu mua say để quên đi thực tại, đôi khi theo đuổi những thứ không đâu vào đâu…

Thế giới mưu toan làm con người trở nên mù lòa trước những sự vận hành của nó. Con người, cần nhìn lại thế giới lại một lần nữa, cần đặt mình ở nhiều khía cạnh khác nhau khi đánh giá một vấn đề, và, cần dùng trái tim để cảm nhận.

Hoàng tử bé – kiệt tác của văn học Pháp

Victor Hugo – đại văn hào Pháp đã từng nói:“Nếu một nhà văn chỉ viết cho thời đại của mình thì tôi sẽ phải bẻ bút và vứt nó đi.” – Với “Hoàng tử bé”, thiếu tá Antoine de Saint-Exupéry đã thành công là một nhà văn viết cho mọi thời đại.

Tác phẩm đã chạm đến trái tim của hàng triệu người. Đối với trẻ em, đây là một quyển sách ngắn phù hợp để đọc và mang tính giáo dục cao. Đối với người lớn thì Hoàng tử bé sẽ là nơi giúp chúng ta có cách nhìn mới – cách nhìn mà chúng ta đã mất đi trong quá trình trưởng thành – cách nhìn từ trái tim. Dù bạn là ai, hãy đọc Hoàng tử bé một lần trong đời, để làm sống động hơn tâm hồn của chính mình.

Thế giới trong "Hoàng Tử Bé" là một thế giới đơn giản, nhưng đầy màu sắc, một thế giới được nhìn bằng lăng kính của trí tưởng tượng, một thế giới qua góc nhìn "trẻ con", nhưng lại cho độc giả những giây "ngẫm" của người lớn.

 Hoàng tử bé chu du qua các hành tinh xung quanh, qua con mắt của cậu, mỗi hành tinh như phản chiếu lại một cách sống của thế giới người lớn: quyền lực, hư vinh, hèn nhát, đổ lỗi cho hoàn cảnh, ham mê vật chất...

 Cậu chán ngán tất thảy những kẻ cậu đã gặp, bởi không ai nhận ra được chân lý của hạnh phúc. Và chân lý ấy, lại là những điều rất đơn giản nhưng thấm sâu vào tận đáy lòng người đọc:

"Con người trồng đến năm ngàn bông hồng trong vườn và không nhận thấy cái họ tìm kiếm, tuy nhiên, cái họ tìm có thể được nhìn thấy chỉ ở trong một bông."

hay

"Chính lúc bạn mất đi hoa hồng, bạn mới thấy nó quan trọng nhường nào ..."

hoặc như bí mật con cáo đã nói với hoàng tử bé:

"Chính thời gian mà cậu dành cho bông hồng của cậu mới khiến bông hồng của cậu quan trọng đến thế. Con người đã quên mất chân lý này, con cáo nói. Nhưng cậu thì không được quên đấy. Cậu sẽ phải chịu trách nhiệm vĩnh viễn đối với những gì cậu đã thuần hoá. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu."

"Hoàng Tử Bé" đã nhắc chúng ta về những thứ mà ta đã quên, những thứ trong sáng chúng ta đã có sẵn từ khi sinh ra, nhưng đã đánh mất nó trong quá trình trưởng thành. Khép lại cuốn sách, ta nhận ra rằng, quả thực "người ta chỉ nhìn rõ ràng bằng trái tim, còn đôi mắt thường mù lòa trước những điều cốt tử...".



1 điểm