Tình yêu có sức mạnh và lý lẽ riêng của nó. Phi giới tính, phi tuổi tác, địa vị,… tất cả con người mỗi chúng ta, ai cũng cần tình yêu, ai cũng cần yêu và được yêu. Cuốn tiểu thuyết mang một tinh thần rất nhân bản về tình yêu, về những gì sâu thẳm nhất tận cùng bên trong mỗi con người mà tôi tạm gọi đó là bản thể. Bản thể trong mỗi chúng ta là riêng biệt, là tách biệt với thế giới bên ngoài, nó chỉ bộc lộ ra khi gặp đúng tâm hồn đồng điệu với nó. Đọc xong cuốn sách ta tự hỏi: Vậy bản thể của ta là gì? Ta đã nhận biết được nó chưa? Bất hạnh hơn Elio và Oliver là có rất nhiều người đi đến cuối đời rồi vẫn chưa thể nhận ra ta là ai? Ta có sống cuộc đời của chính ta hay không? Ta có sống với bản thể của riêng ta? Có khát khao? Có ham muốn? Có yêu đương dữ dội với cái bản thể đó chăng? Hay là ta đã sống một cuộc đời của kẻ khác, không phải ta? Sẽ có rất nhiều câu hỏi được mở ra khi cuốn sách được đóng lại.

Khi những trang sách cuối cùng khép lại, tôi biết nhất định mình phải viết một bài review cho cuốn sách này. Nhưng có thể đặt tiêu đề là gì nhỉ? Một chuyện tình đẹp chăng? Vì chưa một cuốn sách nào ngay từ những chương đầu tiên đã mang lại cho người đọc nhiều tiếng cười như thế, trước câu chuyện tình yêu vô cùng ngây ngô và đáng yêu quá chừng! Hay có thể là một câu chuyện tình buồn? Vì cũng chưa một cuốn sách nào mà khiến tôi mất hai giờ đồng hồ để chỉ đọc xong gần hai chục trang cuối. Đó là những giây phút khó khăn nhất khi phải đọc từng dòng từng đoạn một rồi gấp sách lại và lại mở sách ra. Trái tim như bị bóp đến nghẹt thở và nhói đau theo từng diễn tiến của câu chuyện. Và khi những câu từ cuối này được đọc lên, tôi biết mình đã khóc!

“Anh giống em”, anh nói.”Anh nhớ tất cả mọi thứ.”

Tôi dừng lại một giây. Nếu anh nhớ tất cả mọi thứ, tôi muốn nói, và anh thực sự giống em, thì trước khi anh rời đi vào ngày mai, hay khi anh vừa đóng cửa chiếc taxi, vừa nói xong lời từ biệt với mọi người khác và chẳng còn gì để nói nữa trên đời này, khi ấy, chỉ một lần này thôi, quay nhìn em, dù chỉ là vui đùa, hoặc là thoáng nghĩ lại, những điều này có ý nghĩa biết bao với em khi ta từng bên nhau, và như ngày xưa, hãy nhìn thẳng vào mắt em, để em ngắm anh, và gọi em bằng tên anh”

 

Nó chứa đựng một chút gì đó đẹp đẽ mơ hồ, một sự tuyệt vọng của cái bất lực ngoài tầm với, một chút yêu thương thầm kín đầy sâu lắng, nhẹ nhàng. Và nó khiến ta bật khóc!

“Call me by your name – Gọi em bằng tên anh” là cuốn tiểu thuyết của nhà văn André Acimen người Mỹ. Cuốn tiểu thuyết kể về cuộc tình đầy cảm hứng giữa chàng thiếu niên 17 tuổi người Ý- Elio với anh chàng sinh viên 24 tuổi người Mỹ - Oliver trong một mùa hè đầy nắng và gió của vùng thôn quê phía bắc nước Ý. Oliver là sinh viên năm cuối Đại Học Colombo đã đến thuê trọ nhà Elio để nhờ bố của Elio là giáo sư Đại Học sẽ giúp anh hoàn thành cuốn sách nghiên cứu về Socrates. Và tình cảm đã chớm nở giữa hai con người tưởng chừng như ở hai thái cực và chẳng bao giờ sẽ đến được với nhau. Câu chuyện diễn ra vào những thập niên 80, nhưng vượt lên trên những định kiến xã hội, vượt lên trên những rào cản về mặt đạo đức, hai con người đó, hai tâm hồn đó đã đến được với nhau, gắn kết nhau, tuy không được trọn vẹn nhưng cũng đủ làm một phần của nhau trong suốt quãng đời sau này! Tình yêu có sức mạnh và lý lẽ riêng của nó. Phi giới tính, phi tuổi tác, địa vị,… tất cả con người mỗi chúng ta, ai cũng cần tình yêu, ai cũng cần yêu và được yêu. Cuốn tiểu thuyết mang một tinh thần rất nhân bản về tình yêu, về những gì sâu thẳm nhất tận cùng bên trong mỗi con người mà tôi tạm gọi đó là bản thể. Bản thể trong mỗi chúng ta là riêng biệt, là tách biệt với thế giới bên ngoài, nó chỉ bộc lộ ra khi gặp đúng tâm hồn đồng điệu với nó. Đọc xong cuốn sách ta tự hỏi: Vậy bản thể của ta là gì? Ta đã nhận biết được nó chưa? Bất hạnh hơn Elio và Oliver là có rất nhiều người đi đến cuối đời rồi vẫn chưa thể nhận ra ta là ai? Ta có sống cuộc đời của chính ta hay không? Ta có sống với bản thể của riêng ta? Có khát khao? Có ham muốn? Có yêu đương dữ dội với cái bản thể đó chăng? Hay là ta đã sống một cuộc đời của kẻ khác, không phải ta? Sẽ có rất nhiều câu hỏi được mở ra khi cuốn sách được đóng lại.

Phần 1: Nếu không phải bây giờ thì khi nào?

Sáu tháng mùa hè là khoảng thời gian hai con người đó được ở cùng nhau, nhưng thực sự họ chỉ bên nhau được hai tháng! Hai tháng so với cả cuộc đời thì đâu có nhiều nhặn gì, nhưng đối với Oliver và Elio thì đó là hai tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời của họ mà sau này, nhiều về năm sau, Oliver vẫn nói rằng “đó là quãng thời gian tuyệt vời nhất khi ta cùng nhau” rồi sau đó, mỗi người sẽ trở về chốn u mê của mình. Trong chốn u mê đó, ta nhận ra hai tâm hồn tuyệt vọng đến đau khổ cùng cực nhưng mỗi người họ luôn phải gồng mình lên để làm tròn vai trong vở diễn cuộc đời mà họ cũng chỉ là những diễn viên tồi hạng bét. Bốn tháng là khoảng thời gian quá dài, quá lãng phí để họ nhận ra nhau, để tìm thấy nhau. Elio đã rung động trước bức ảnh trong hồ sơ khách trọ của Oliver từ mấy tháng trước nhưng cậu chàng không nhận biết được những rung động ấy, vì dù sao cậu ấy mới chỉ có 17 tuổi, cái tuổi đang biến đổi mạnh về tâm sinh lý. Tình cảm đó chỉ thực sự trở nên gần gũi sống động khi lần đầu tiên Elio bắt gặp Oliver ngoài đời thực:

Tôi có thể phủ nhận rất nhiều thứ-rằng tôi them được chạm vào đầu gối và cổ tay anh khi chúng rạng ngời dưới ánh nắng mặt trời, hầu như chưa từng thấy ai như vậy;….thích tóc anh càng ngày càng vàng, bắt nắng ngay cả khi mặt trời chưa mọc hẳn đầu ngày; thích chiếc áo sơ mi dợn sóng màu xanh dương càng dợn sóng hơn khi anh mặc nó vào những ngày nhiều gió ở trong sân cạnh bể bơi, trên nếp vải là mùi da và mồ hôi, chỉ cần nghĩ tới bấy nhiêu thôi là đủ khiến tôi cương rồi

Từ những điều nhỏ nhặt như thế, Elio dần nhận ra thứ tình cảm mà mình dành cho Oliver không chỉ là những tình cảm quý mến đơn thuần, nó trên cả tình bạn mà cậu chàng cứ cố gắng phủ nhận! Cố gắng phủ nhận cảm xúc của mình, cố gắng phủ nhận sức hút từ Oliver, phủ nhận tình cảm và rồi lại rụt rè dõi theo, rụt rè ngắm nhìn Oliver và thoảng chút ghen tuông với những cô bạn gái của Oliver. Thứ tình cảm hết sức trong sáng và vô cùng đáng yêu của Elio trong những chương đầu của cuốn tiểu thuyết khiến người đọc phải bật cười khoái chí khi nhìn thấy chính mình trong Elio, trong mối tình đầu tiên vụng dại ngây ngô. Đó là những dỗi hờn, buồn bực khi Oliver đi qua đêm ngoài thị trấn mà không trở về nhà, là những lúc bực tức trẻ con khi thấy Oliver thân mật với một cô gái rồi cậu chàng cố tình gán ghép hai người đó đến mức làm Oliver phát cáu, cả những lần lén lút nhìn Oliver nằm phơi nắng “trên thiên đường” ( Cạnh hồ bơi, cách dung từ của Oliver-NV) và rồi thi thoảng thích chọc tức Oliver để anh giận và lại tự động kiếm cớ làm hòa… Tất cả những tình cảm trong sáng thuần khiết đó xuất phát từ trái tim non trẻ đang độ trưởng thành của Elio. Cậu là 1 chàng trai nhạy cảm, có tâm hồn phong phú, chuyên viết cải biên nhạc, chơi đàn Piano và thích đọc sách một mình, tách biệt hẳn với chúng bạn mà đôi lúc khiến mẹ của cậu phải càm ràm. Với một tâm hồn và một trái tim như thế, hẳn là cậu đã cảm nhận được tình cảm của mình dành cho Oliver là thứ tình cảm gì. Nhưng có lẽ, vì những định kiến xã hội, những ranh giới không thể bước qua mà cậu luôn tìm cách phủ nhận tình cảm ấy. Nhưng dù có cố tình phủ nhận như thế nào thì tận bên trong con người cậu, cậu biết rõ mình muốn điều gì nhất!

Tôi đã phải luôn gắng gượng sống qua từng cơn”hừng hực” và “ngất ngư” đó, vậy mà mùa hè vẫn ban cho tôi những khoảnh khắc tuyệt vời. Nước Ý. Mùa hè. Tiếng lũ ve sầu đầu giờ chiều. Phòng tôi. Phòng anh. Bao lơn của hai chúng tôi tách thế giới bên ngoài ra hẳn. Gió nhẹ thoảng qua vườn, len lên cầu thang và vào phòng tôi. Mùa hè đó tôi bắt đầu thích câu cá bởi vì anh thích. Thích chạy bộ bởi vì anh thích. Thích bạch tuộc, Heraclitus. Mùa hè đó tôi đã nghe thấy tiếng chim, ngửi thấy mùi cây, hoặc cảm nhận làn hơi tỏa lên từ dưới đôi chân mình những ngày rực nắng và bởi các giác quan của tôi luôn thính nhạy nên tôi cũng tự động nhận thấy chúng tự động hương tới anh

Đó là thứ tình cảm tự nhiên và thuần khiết nhất mà ta khó có thể bắt gặp trong cuộc đời. Nó chỉ có thể xuất hiện ở cô gái đang yêu mà chưa biết phải bộc bạch, thổ lộ với chàng trai như thế nào nên cô gái ấy cứ giữ trong lòng mỗi ngày để rồi buồn bực, để rồi ghen tuông và lại yêu thương ngập tràn. Cái khát khao được yêu thương và được đáp lại yêu thương cứ lớn dần trong Elio, cậu lúng túng, cậu ngượng ngùng, cậu bối rồi và cậu không biết phải làm thế nào để che giấu cảm xúc của mình mỗi khi phải đối mặt với Oliver.

Tôi chưa từng biết rằng cái làm tôi phát hoảng cực độ lúc anh chạm chính là cái khiến các cô gái trinh giật mình khi được chạm vào lần đầu bởi người mà họ muốn: anh ta đánh thức những giây thần kinh mà họ chưa từng biết là có tồn tại, và như vậy tạo ra những khoái lạc phiền phức hơn nhiều so với cảm giác họ tự chạm mình

Có lẽ cũng vì những lý do tương tự mỗi lần anh nhìn tôi thì tôi lại nhìn đi chỗ khác: để giấu đi cái nhút nhát bị căng tức của tôi

Người ta thường nói khi yêu thật lòng thì con gái thường mạnh bạo còn con trai thường nhút nhát, e dè. Câu nói này đúng trong trường hợp của Elio. Khi những ngượng ngùng ban đầu, những trốn tránh, phủ nhận tình cảm cũng như con ngừời thật của mình qua đi, Elio liên tục có những phản hồi, những tín hiệu mạnh mẽ phát ra cho Oliver. Nhưng cuộc đời đã quá bất công khi 2 kẻ đó đã bắt sóng nhau quá kém, để rồi 4 tháng trôi qua vô ích mà hai tâm hồn thì vẫn cứ xa cách nghìn trùng.

Phải đi sao? Đây là câu gần nhất tới ý tôi muốn nói, Ở lại đi. Ở lại đây với tôi. Tôi sẽ không gây động, sẽ không kể với ai

Anh không bắt được tín hiệu nào cả sao

Elio là vậy, còn tình cảm của Oliver thì sao? Anh có tình cảm gì đặc biệt với cậu nhóc 17 tuổi kia không? Anh chàng Oliver 24 tuổi, “đẹp như movie star” (ngôi sao điện ảnh) với đôi mắt xanh hút hồn, mái tóc vàng bồng bềnh đầy tự tin và kiêu hãnh, anh là niềm mơ ước của bao nhiêu cô gái khi gặp mặt, luôn để lại ấn tượng về sự chắc chắn với người đối diện và với Elio cũng không ngoại lệ. Anh chàng đã say Oliver ngay từ cái nhìn đầu tiên:

Nhìn anh xuống xe taxi, áo sơ mi xanh dương thùng thình, cổ áo rộng phanh ra, kinh râm, mũ rơm, chỗ nào cũng thấy da. Đột nhiên anh bắt tay tôi, dúi vào tôi cái ba lô, lấy va li ra khỏi cốp xe, hỏi bố tôi có nhà không.

Cái áo, tay áo xắn lên, đôi gót chân tròn của anh thò ra thụt vào đôi giày vải bạt đã sờn, háo hức muốn đi thử vào lối sỏi dẫn vào nhà chúng tôi, vừa bước đi đã vội hỏi đường nào ra bãi biển?

 

Khác với Elio trẻ tuổi bồng bột, luôn bộc lộ những khát khao thầm kín ra ngoài thì Oliver lại trầm tĩnh, thông minh sắc sảo đến ngạc nhiên. Anh luôn biết mình phải làm gì và kìm nén cảm xúc quá tốt. Anh chặn đứng mọi cảm xúc và tín hiệu phát ra từ Elio bằng thái độ dửng dưng và câu cửa miệng later (để sau) khiến Elio sửng sốt ngạc nhiên đến bẽ bàng vì Oliver hiểu mối quan hệ này sẽ là sai trái. Chính vì thế mà con đường mở cửa trái tim Oliver của Elio thật là khó khăn và có lúc tưởng chừng như anh bỏ cuộc trước thái độ lạnh lùng đến tàn nhẫn cùng đôi mắt sắc lạnh của Oliver. Với Elio, Oliver luôn giữ một khoảng cách và thái độ nhất định, mặc cho những cố gắng từ Elio để gần gũi với anh hơn. Một bức tường vô hình được Oliver dựng lên để ngăn cách hai tâm hồn, hai người họ đến với nhau. Sự chin chắn của Oliver đến mức Elio không thể hiểu được. Elio luôn thắc mắc về tình cảm Oliver dành cho mình, liệu anh ấy có giống mình chăng? “Liệu tim anh có đánh thót khi thấy tôi bước vào một căn phòng không? Tôi chẳng tin. Liệu anh có lờ tôi đi như cái cách tôi lờ anh sáng hôm ấy: cố tình, để buộc tôi thổ lộ, để bảo vệ anh, để cho thấy tôi chẳng là gì với anh hết”. Trước mặt Elio, Oliver luôn giữ một thái độ lạnh nhạt, không để thân thiết quá mức, nhưng những cử chỉ tinh tế mà Oliver dành cho Elio đã phần nào tố cáo anh: Rằng anh quan tâm đến Elio từng chút một, rằng anh lặng lẽ và kín đáo theo dõi cậu bé như thế nào, rằng anh đã cố tình chạm vào Elio khi chơi bóng truyền để bộc lộ tình cảm ra sao nhưng khi nhận lại thái độ phản ứng gay gắt từ Elio thì anh đã dừng ngay lại và dựng lên bức tường ấy. Đó là thái độ bênh vực Elio khi cậu bị “cô bạn gái” mới quen của Oliver dồn vào thế bí:

Cậu ta đọc Paul Celan. Oliver chen vào, cố đánh trống lảng nhưng có lẽ là cố cứu tôi. Tôi đánh sang mắt sang anh ánh mắt đồng lõa. Anh bắt gặp nhưng trong mắt anh không có chút gì tinh quái lúc anh rút cuộc cũng liếc lại tôi. Anh về phe nào?

Và cuối cùng dù có giỏi che dấu đến đâu đi chăng nữa thì chỉ bằng một câu nói của cô bé Vimini 10 tuổi, người bạn nhỏ thân thiết của Oliver thì bao cảm xúc che đậy, bao cố gắng ngăn cách mà Oliver tạo ra đối với Elio đã sụp đổ, để lộ ra thứ tình cảm đẹp đẽ, ngọt ngào anh dành cho Elio:

Anh thích anh ấy phải không?

Ừa, Elio nói

Anh ấy cũng thích anh, em nghĩ là nhiều hơn anh thích anh ấy Elio ạ

Vậy là đã rõ. Tình cảm của hai con người đó dành cho nhau là thật lòng. Elio thì bồng bột, khát khao cháy bỏng, muốn đạp lên tất cả những định kiến, những lằn ranh đạo đức xã hội để đến với tình yêu của mình. Đó là thứ tình cảm cuồng nhiệt đến độ si mê Oliver của Elio. Còn đối với Oliver là thứ tình yêu ngọt ngào mà thầm lặng. Anh chín chắn trong từng suy nghĩ và hành động để hiểu được rằng đâu là ranh giới không thể bước qua, và đâu là điểm dừng để chế ngự thứ tình cảm cuồng nhiệt kia từ Elio để giữ gìn mối quan hệ giữa hai người. Liệu hàng rào ngăn cách mà Oliver lập ra có đủ sức chống lại những khát khao yêu đương đến cháy bỏng của Elio dành cho Oliver? Liệu rằng con người đầy lý tính kia có chống lại được sức cám dỗ và tiếng gọi từ sâu thẳm trái tim mình mà từng suy nghĩ,từng hành động của anh đều hướng về Elio?

Sau này cố lần nữa là những chữ sau cùng tôi tự nhủ mỗi đêm khi tôi thề rằng sẽ làm gì đó để khiến Oliver gần tôi hơn. Sau này cố lần nữa có nghĩa là ngay lúc này tôi không có can đảm. Mọi thứ chưa sẵn sàng ngay lúc này. Từ đâu tôi sẽ tìm được ý chí và can đảm để mà sau này cố lần nữa, tôi không biết. Nhưng cái quyết tâm làm gì đó chứ không ngồi yên chỗ khiến tôi cảm thấy tôi đã làm gì đó, giống như gặt hái một mớ tiền lời mà tôi không đầu tư, tôi đã kiếm được tiền đâu mà đầu tư

Vậy là đã rõ. Elio sẽ không chịu dừng bước trước một Oliver lạnh lùng, anh vẫn sẽ cố gắng đấu tranh vì tình yêu của mình. Kết quả ra sao? Xem tiếp phần sau nhé các bạn!

Phần 2: Yêu cuồng nhiệt-Gò vẽ của Monet

Tôi dự định sẽ review rất nhiều về chương này, nhưng đã viết rồi lại xóa bởi vì tôi thấy nếu nói thêm ngoài giọng văn của Andre Acimen thì ngôn từ sẽ trở nên vô cùng thừa thãi và sống sượng bởi chính tình yêu của hai con người ấy được Andre thể hiện quá đẹp quá xuất sắc rồi. Vậy nên, không cần nhiều lời, tôi sẽ chỉ xin trích dẫn các đoạn trong cuốn tiểu thuyết này ra. Hãy nhắm mắt và cảm nhận thứ tình yêu cuồng nhiệt đó qua từng dòng chữ của Andre

 

Elio thổ lộ tình cảm với Oliver:

Sao cái gì cậu cũng biết vậy?

Tôi nhìn anh. Đây là khoảnh khắc của tôi. Tôi có thể nắm lấy nó hoặc để mất nó, nhưng dù chọn cách nào thì tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ vượt qua được. Tôi căng thẳng quá, chẳng tính toán được gì

Tôi không biết gì cả, Oliver. Không gì hết

Cậu biết nhiều hơn bất kỳ ai trong vùng này.

Gía mà anh biết được rằng tôi biết rất ít về những điều thật sự quan trọng

Nhưng điều gì mới quan trọng?

Anh biết điều gì mà. Tới lúc này thì hơn ai hết, anh nên biết mới phải

Tại sao cậu nói với tôi tất cả những chuyện này

Bởi vì tôi nghĩ anh nên biết

Bởi vì cậu nghĩ tôi nên biết?

Bởi vì tôi muốn anh biết

Đó, tôi nói ra rồi, Lời ấy có ý nghĩa chăng?

Cậu biết cậu đang nói gì không?

Khoan, cậu nói điều mà tôi đang nghĩ cậu nói đó à?

Vâng

Anh ngừng một lúc.

Ý cậu là chúng ta

Tôi không đáp

“Vậy thì xem nào…” Và tôi chưa kịp gì thì anh đã lén tới bên cạnh. Chúng tôi quá gần nhau, tôi nghĩ, tôi chưa từng gần anh tới vậy. Anh đưa tai lại gần thêm tý nữa là nghe thấy tiếng tim tôi đập. Tôi đã thấy chuyện được viết trong tiểu thuyết nhưng chưa từng tin, tới lúc này. Anh nhìn thẳng vào mặt tôi, như thể anh thích gương mặt tôi và muốn ngắm nghía nó. Nhìn anh cười, nụ cười làm tôi sợ rằng bất cứ thứ gì cũng có thể xảy ra lúc này và chẳng còn thể quay lại được nữa, sợ rằng đây là cách anh hỏi và đây là cơ hội để tôi từ chối hoặc nói gì đó và chần chừ, để tôi vẫn có thể đấu tranh với chính mình, bởi chuyện đã đến lúc này-ngoại trừ việc tôi chẳng còn thời gian nữa, bởi anh đã áp môi vào miệng tôi, một cái hôn ấm áp, hòa giải.

“Khá hơn chứ” Sau đó anh hỏi

Tôi không trả lời nhưng ngẩng mặt lên ngang mặt anh và hôn anh lần nữa, gần như cuồng dại…Và tôi không muốn lời nào, chuyện vu vơ, chuyện nghiêm chỉnh, chuyện xe, chuyện sách, bất cứ thứ gì. Chỉ có mặt trời, cỏ, làn gió biển thoảng khi cùng mùi của anh tỏa ra từ ngực và nách. Hãy lột trần, chiếm lấy tôi, và làm tôi đảo lộn hết cả, cho đến khi tôi hòa làm một với dục vọng của anh...Tôi không biết tất cả những chuyện này sẽ dẫn tới đâu nhưng tôi đang đầu hàng anh từng chút một và hẳn là anh biết, bởi vì tôi cảm nhận được rằng anh vẫn giữ khoảng cách giữa chúng tôi, ngay cả khi má áp má, thân thể kề nhau.

Ánh sáng trong mắt tôi, tôi nói, ánh sáng trong mắt tôi, ánh sáng của trần gian, đó là anh, ánh sáng của đời tôi. Tôi không biết ánh sáng trong mắt tôi nghĩa là thế nào và tự hỏi tôi đào đâu ra cái từ ngữ rỗng tuếch ấy, nhưng chuyện vớ vẩn ấy lại khiến nước mắt trào ra, những giọt nước mắt tôi muốn vùi sâu vào gối anh, đẫm vào chiếc quần tắm của anh, tôi muốn anh chạm vào những giọt nước mắt bằng đầu lưỡi và xua đi nỗi sầu.

Giá như anh vào phòng tôi đêm nay. Hay tốt hơn là tôi uống vài ly rồi vào phòng anh mà nói trắng ra cái sự thậy vào mặt anh, Oliver: Oliver, tôi muốn anh chiếm lấy tôi. Ai đó phải làm vậy, và người đó có thể là anh. Sửa lại: Tôi muốn đó là anh.

 

Tuy tình cảm của cả hai dành cho nhau đã rõ, nhưng những nếp gấp trong tâm hồn Oliver, những giằng xé của lương tâm về đạo đức, về định kiến xã hội vẫn khiến Oliver ngập ngừng trước tình cảm cuồng nhiệt của Elio. Sau buổi chiều ở gò vẽ Monet đó, sau khi cả hai đã bày tỏ tình cảm của nhau thì Oliver vẫn xa cách Elio, điều đó khiến cậu chàng Elio không thể chịu đựng được. Ta có thể thấy cái khát khao được gần gũi Oliver của Elio tội nghiệp đáng thương như thế nào:

Chúng tôi có thể đạp xe vào thị trấn rồi trở về, và ngay cả khi anh chỉ cho đi được có vậy, tôi sẽ nhận lấy-ít hơn nữa cũng được, nếu chỉ để sống bằng những mẩu miếng xác xơ ấy

Xin đừng né tránh tôi. Tôi chết mất.

Nhưng trước tình yêu nhiệt thành đến cuồng si của Elio, trái tim của Olive cuối cùng đã chiến thắng: “Trưởng thành đi chứ, nửa đêm tôi gặp cậu”

Nửa đêm hôm đó, hai con người ấy đã gặp nhau trong phòng Oliver, rụt rè, lén lút, đầy đam mê cuồng nhiệt nhưng cũng mang đầy mặc cảm tội lỗi. Tôi không chắc trên đời này còn có thể bắt gặp thứ tình yêu đẹp và tuyệt vời như thế vậy nữa hay không. Sau bao giằng xé, sau bao thử thách mà hai người đó phải vật lộn, phải đấu tranh cuối cùng tình yêu đã chiến thắng. Giới tính, địa vị, tuổi tác giờ đây không còn quan trọng nữa khi hai trái tim khát khao yêu đương đã chung một nhịp đập, hai thân thể cuồng si đã hòa vào nhau làm một.Trời đất, vũ trụ bao la mỉm cười trước loài người, giống loài luôn tự cho mình là tinh khôn nhất, giống loài kiêu hãnh nhất lại luôn phải trốn tránh chính bản thân mình, phải luôn phủ nhận trái tim mình và trói buộc nó trong cái xiềng xích mang tên định kiến. Giống loài tự do nhất mà cũng là giống loài nô lệ nhiều nhất!

Sau cùng, tư thế của tôi thúc dục anh làm tương tự, anh đưa tay sang ôm tôi. Cánh tay không ập vào tôi, cũng chẳng xiết chặt. Đến lúc này tôi chẳng muốn nhận tình anh em. Cho nên tôi vẫn ôm anh,nhưng thả lỏng ra một lát, đủ thời gian để đưa cả hai cánh tay vào trong lớp áo rộng của anh rồi lại ôm lại. Tôi muốn có làn da anh

Em có chắc là muốn như thế này? Anh hỏi, cứ như là anh đã ngần ngại đến nay là vì nỗi nghi ngờ

Tôi gật đầu lần nữa

Tôi quyết định vào trong chăn. Tôi thích mùi này. Anh cũng vào chăn, rồi chưa kịp gì thì đã bắt đầu cởi đồ tôi. Tôi thích trần trụi trước mắt anh. Rồi anh hôn tôi, hôn tôi lần nữa, lần sau nồng nàn hơn, Đến một lúc tôi nhận ra anh cũng khỏa thân từ khi nào

Anh dừng lại là giết em đấy, anh dừng lại là giết em đấy, bởi vì đây cũng là cách tôi khép lại vòng tròn của mộng và ảo, tôi và anh, những từ ngữ được mong chờ từ miệng anh trở lại miệng tôi, lời nói từ miệng sang miệng, đó là lúc tôi bắt đầu dung tới ý nghĩ tục tĩu cho tới khi anh bảo: Hãy gọi anh bằng tên em và anh sẽ gọi em bằng tên anh. Tôi chưa từng làm vậy trong đời, và ngay khi tôi nói tên mình như tên anh, tôi như được đưa vào một cõi mình chưa từng chia sẻ với ai trước giờ và cả sau này

Chúng tôi có gây ra tiếng động?

Anh mỉm cười. Không có gì phải lo cả.

Anh siết chặt vai tôi vào vai anh: Cách em nghĩ đôi lúc thật là…em sẽ ổn thôi

Có thể nhưng rồi cũng có thể không, mình đã lãng phí biết bao ngày, biết bao tuần lễ.

Lãng phí à? Anh không biết. Có lẽ mình chỉ cần thời gian để biết được rằng đây là điều mình muốn.

Có vài người trong chúng ta gây khó dễ

Anh à?

Tôi gật đầu

Anh mỉm cười

Em sẽ ổn chứ?

Em sẽ ổn, Tôi đút một bàn tay vào đũng quần của anh. Em thích ở đây với anh.

 Phần 3: Tất cả rồi sẽ biến mất, chỉ còn tình yêu ở lại

Cuộc đời luôn đẩy con người ta vào những tình huống mà ta không hề muốn và cũng không cho ta cơ hội để phản kháng lại. Đến bây giờ tôi vẫn luôn tự hỏi: Hai tháng liệu có đủ? Hai tháng đấy tình yêu có đủ sức mạnh để làm điểm tựa cho hai tâm hồn đau khổ ấy đến suốt quãng đời còn lại? Tại sao họ không tìm thấy nhau sớm hơn? Tại sao họ không ở bên nhau lâu hơn? Họ đã hạnh phúc? Vậy sao họ không nắm lấy cái hạnh phúc đấy mà sống đến cùng? Cuối cùng, sau bao yêu thương, sau bao nước mắt, mất mát, tìm kiếm…ta còn lại gì? Hai con người khốn khổ ấy còn lại gì? Cái gì đã thúc đẩy họ, đã cho họ sức mạnh để gồng lên đóng vai của kẻ khác trong cuộc đời họ, che dấu đi cái bản thể thầm kín trong họ nếu không phải là hai tháng tình yêu đấy?

Đi tìm kiếm và sống với đúng bản thể trong mình luôn là khát khao cháy bỏng của những người như Oliver và Elio. Khao khát tìm ra mình, khao khát được sống cuộc đời của riêng mình, khao khát yêu thương, khao khát được công nhận được đáp lại yêu thương. Rồi sau những dặm dài mệt mỏi kiếm tìm, sau bao cuộc chốn chạy, sau bao lần phủ định tiếng nói bên trong, cuối đời, ta vẫn đau đáu một câu hỏi: Ta là ai? Hãy lắng lòng lại và nghe người thi sĩ thành Rome trả lời giúp ta, hay chính là lời của Andre muốn nhắn nhủ tới người đọc:

Ta không hiểu những tín hiệu cơ bản mà ta luôn ngộ nhận rằng mọi con người đều chia sẻ. Ta quả quyết rằng tất thảy là sai lầm, chỉ là ý nghĩ trong đầu chứ không phải thực tế. Rồi ta nghĩ sâu hơn, ta nhận ra dù ta có nghi ngờ một cách hợp lý, ta vẫn thèm muốn tất cả họ nhưng ta không biết mình muốn đích xác thứ gì từ họ, hay họ có vẻ muốn gì từ ta, bởi vì chính ra họ cũng đang nhìn vào ta, vẻ mặt phản ánh điều duy nhất trong tâm trí họ. Nhưng ta tự nhủ rằng mifng đã hoang tưởng. Rồi ta sẵn sàng gói gém đồ đạc trở lại Rome vì tất cả những tín hiệu chạm-rồi-đi làm cho ta phát điên. Rồi có gì đó đột ngột xuất hiện giống như một lối đi ngầm bí mật, thế là ta nhận ra họ cũng khao khát ta đến đau đớn. Mà điều tệ hại nhất là dù ta có bao nhiêu kinh nghiệm, có óc mỉa mai, có khả năng vượt qua sự ngượng ngùng giỏi đến mấy, khi nó xuất hiện ta vẫn hoàn toàn lạc lối. Tôi không biết tiếng của họ, không biết tiêng nói con tim của họ, thậm chí chả biết của chính mình. Tôi thấy màn che ở khắp nơi: điều tôi muốn, điều tôi không biết là mình muốn, điều tôi không muốn biết là mình muốn, điều tôi luôn biết là mình muốn. Hoặc đó là thiên đường, hoặc là địa ngục.

Giống như những trải nghiệm khác ghi vào ta cả đời, tôi thấy mình bị lộn ngược rồi phanh thây. Tổng kết mọi điều tôi đã cảm nhận trong đời là vậy: Tôi là ai khi vừa hát vừa xào rau cải cho gia đình, bạn bè vào chiều chủ nhật, tôi là ai khi thức đậy vào những đem lạnh cóng, chỉ muốn mặc thêm cái áo khoác len, chạy đến bên bàn, viết về con người mà chỉ có mình tôi biết đó là tôi, tôi là ai khi tôi thèm muốn được trần truồng với một thân thể trần truồng khác, hay tôi thèm muốn được một mình trên thế gian, tôi là ai khi mọi phần trong tôi phân cách ra hàng dặm, hàng thế kỷ và mỗi phần ấy đều thề nó mang tên tôi.

Lời của nhà thơ già thành Rome vào tối trước khi Oliver và Elio chia xa mãi mãi thật khiến người đọc ám ảnh và khắc khoải. Ta là ai giữa cuộc đời rộng lớn? Ta là ai nếu trải qua nhiều tiền kiếp như thuyết nhà Phật? Hay ta cũng chỉ là một tinh thể bé nhỏ, đơn côi lạc long trong cuộc đời trần thế? Ta có nhận ra ta sau bao số kiếp? Ta có nhận ra bản thể ta là ai hay không? Hay cứ mãi chốn chạy, mỏi mệt hoang hoải và bất lực? Lời nói đó nhưng vạch trần mọi đau khổ len lỏi thống trị trong ta, tố cáo mọi thứ dấu diếm che đậy vụng về của ta, đưa con người ta ra ánh sáng, ép buộc ta hãy nhìn thẳng vào sâu trong tâm hồn và quyết định ta sẽ sống cuộc đời ta như thế nào.

Và đây nữa, hãy lắng nghe tiếng lòng của một người cha, hay đúng hơn là khát khao muốn được đáp trả lại từ xã hội của những con người như Elio và Oliver:

Này, con có một tình bạn đẹp. Có lẽ hơn cả tình bạn, Cha ghen tị với con. Ở địa vị của cha, hầu hết các bậc phụ huynh sẽ mong toàn bộ chuyện đó biến đi hoặc cầu nguyện rằng con trai họ vượt qua cho chóng. Nhưng cha không phải là một vị phụ huynh như thế. Ở địa vị con nếu có nỗi đau hãy nuôi dưỡng nó, và nếu ngọn lửa bùng lên, đừng dập tắt nó, đừng tàn bạo với nó. Sự rút lui có thể là thứ kinh khủng khi nó khiến ta tỉnh thức vào ban đêm, và khi những kẻ khác quên ta đi nhanh hơn ý muốn của ta. Ta hy sinh bản thân quá nhiều để được chữa lành nhanh chóng, thế nên đến năm ba mươi tuổi ta đã cạn kiệt, chả còn gì để trao đi mỗi khi bắt đầu với một người mới. Nhưng chuyện không cảm nhận một điều gì hết để tránh cảm nhận một điều cụ thể, thật là lãng phí!.

Hãy sống thật với cảm xúc, sống thật với bản thể của mình là điều mà Andre Acimen muốn gửi gắm đến mỗi chúng ta , trong cuộc đời mà ta chỉ sống một lần duy nhất.

Hầu hết mọi người cứ sống như là có hai cuộc đời để sống vậy, một cuộc đời làm nháp, một cuộc đời hoàn chỉnh, rồi mọi phiên bản khác ở giữa. Nhưng chỉ có một mà thôi, trước khi con kịp nhận ra thì tim con đã mòn mỏi, còn thân thể con đến lúc sẽ chẳng còn ai thèm nhìn nữa chứ đừng nói là tới gần. Ngay lúc này thì có sầu khổ đó. Cha không ghen tị với nỗi đau, cha ghen tị với nỗi đau của con.

 

Còn về phần Oliver và Elio thì sao? Họ chỉ có hai tháng trong cuộc đời để sống đúng bản thể của mình, sống đúng với trái tim của mình. Hai tháng tràn ngập hạnh phúc, tràn ngập yêu thương và tiếng cười. Nhưng dường như chút vụn vặt dư âm đó là quá đủ để họ tự nâng mình lên, sống tiếp một cuộc đời không có nhau và tiếp tục trốn chạy bản thân mình. Để rồi hai chục năm sau gặp lại, tình yêu họ dành cho nhau vẫn nồng nàn như thời 17, 24, vẫn cuồng nhiệt vẫn si mê nhau như hai tháng mùa hè năm đó nhưng đã có một bức tường ngăn cản giữa hai người họ. Ta nghẹn lòng khi thấy bức tường đó dày và lạnh lẽo như thế nào, hai con người từng quấn quýt bên nhau, say đắm nhau như nào vậy mà giờ đây lặng lẽ đi bên lề đời nhau, như sống hai thế giới song song, nỗi đau và tình yêu cùng lúc không thể chạm vào. Bởi họ biết rằng, một trong hai người chạm vào nỗi đau đó, nó sẽ rỉ máu, chạm vào tình yêu đó, nó sẽ bùng lên thiêu đốt tất cả. Đau đớn, giày vò là hai cảm giác mà người đọc có thể cảm nhận được từ những trang cuối cùng của cuốn sách. Khi mà hai con người khốn khổ đó lại để lạc mất nhau một lần nữa và sống một cuộc đời của kẻ khác với sự che đậy vụng về đến đáng thương. Nhưng rồi ta có thể mỉm cười khi nhận ra rằng dù chẳng còn đi bên đời nhau, chẳng còn được ở cùng nhau nhưng tình yêu trong họ, ở cả Elio, ở cả Oliver tình yêu đó vẫn còn nguyên vẹn! Sau cùng, chỉ có tình yêu ở lại với họ, với chúng ta!!!

Xưa tôi có chỗ không nhỉ? Anh hỏi, miệng kìm lại nụ cười hết cỡ

Anh sẽ luôn có một chỗ mà

Tôi muốn nói với anh rằng bể bơi, khu vườn, căn nhà, sân quần vợt, chốn thiên đàng,toàn bộ nơi này sẽ luôn là nơi lưu giữ hồn anh-và cả tôi nữa

Hai mươi năm thấm thoắt như mới hôm qua, và hôm qua chỉ là sớm hơn buổi sáng nay, và buổi sáng dường như cách xa diệu vợi.

 “Anh giống em”  anh nói, “anh nhớ tất cả mọi thứ”.

 

Tác giả: Đức Huy - Bookademy

-----

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật c ác thông tinthú vị về các cuốn sách hay tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn/

Trở thành CTV viết reviews sách để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị cùng Bookademy, gửi CV (tiếng Anh hoặc Việt) về: [email protected]

 

 

 

Xem thêm

Tôi chọn cuốn sách này với một sự lo lắng không nhỏ. Tôi e ngại vì nó vô cùng được yêu thích nhưng lại gây tranh cãi trong thế giới của những người hâm mộ văn học đồng tính nam, những người tạo nên một lượng lớn nhóm bạn của tôi, câu lạc bộ sách của tôi và người dùng trang web này. Vào khoảng thời gian bộ phim ra mắt, cuốn sách là chủ đề hàng ngày của thế giới đồng tính nam, và tôi thấy mình bị những người đồng tính thậm chí mù chữ thậm chí còn mù chữ hỏi tôi nghĩ gì về nó. Bỏ qua cốt truyện và cách viết, nó tạo nên một cuộc thảo luận sôi nổi: nó được viết bởi một người thẳng thắn, bộ phim của nó do một số người thẳng thắn diễn xuất, đầy văn xuôi màu mè, v.v. Khoảng một năm trước, bạn tôi Toby là người đầu tiên kể cho tôi nghe về Mr. aciman. Anh hoài nghi một cách chính đáng về tác giả có vẻ ngoài là dị tính này - tại sao anh ta lại viết bài thơ buông thả về những cuộc phiêu lưu đồng tính trẻ trung? "Làm thế nào nó thực sự có thể được?" chúng tôi tự hỏi. Toby cho tôi mượn cuốn Những biến thể bí ẩn của một người bạn, và tôi bối rối nghĩ rằng mình đã cất giữ CMBYN để sẵn sàng cho bất cứ khi nào tôi sẵn sàng. Vì vậy, khi tôi vượt qua hàng đợi mua sách của câu lạc bộ sách và cuối cùng lục lọi trong đống sách theo đúng nghĩa đen của mình để tìm tựa sách này, tôi đã ra về tay trắng và phải đợi khá lâu sau phần còn lại của thành phố New York tằn tiện, tiết kiệm. những người đồng tính dựa vào thư viện công cộng để xem tất cả những ồn ào đó là về cái gì. Tôi thừa nhận rằng tôi ít quan tâm/quan tâm đến vấn đề nhà văn thẳng thắn hơn hầu hết mọi người--tôi nghĩ rằng thật ấn tượng đối với anh chàng này hãy viết cuốn sách này để các thế hệ đồng tính nam khác nhau--một đám đông nổi tiếng khó tính!--có thể cùng nhau vượt qua khó khăn. Nó thực sự là khá kỳ công! Tôi chắc chắn rằng có một câu hỏi mang tính quy chuẩn trong đó về việc liệu những cá nhân có đặc quyền có nên viết những câu chuyện về những cá nhân bị thiệt thòi hay không, nhưng tôi sẽ để lời chỉ trích đó cho một sản phẩm vụng về hơn. Sự do dự của tôi có một nguyên nhân riêng biệt - tôi chỉ thường hoài nghi về bất cứ thứ gì liên quan đến hương vị mà mọi người đều thích thú. Đó là lý do tại sao tôi gần như ngừng xem hoàn toàn những bộ phim "phê bình đáng yêu" - mọi người nói về chúng như thể chúng sẽ thay đổi cuộc đời và sau đó nguyền rủa bạn nếu bạn không có cùng một cường độ phản ứng. Và, nếu có, kỳ vọng thậm chí còn cao hơn đối với hiện tượng văn hóa chỉ diễn ra hai năm một lần này - cuốn sách mà tất cả và những người lặt vặt không thể ngừng thảo luận. Vì vậy, tôi đã sẵn sàng để CMBYN áp đảo tôi. Khoảng nửa chừng tôi có thể đã mô tả bản thân mình chỉ có ấn tượng nhẹ. Bài viết thực sự rất thơ mộng, nhưng nó thường mang cảm giác nghệ thuật, tôi không thể mô tả điều gì là thiên tài hay ngoạn mục. Và một số thiết bị của nó không phù hợp với tôi - ví dụ: toàn bộ phần "gọi tôi bằng tên của bạn" có vẻ giống như thứ mà một người bình thường sẽ tưởng tượng sẽ là sự khiêu dâm đỉnh cao cho các cặp đồng tính nam, thứ mà chỉ các cặp đồng giới và hiếm có cặp đôi dị tính Alex-Alex, Jordan-Jordan nào có thể đạt được. Nhưng nó khiến tôi cảm thấy hơi kỳ quặc và không tương xứng với mức độ hấp dẫn mà tác giả hy vọng sẽ đầu tư vào nó. Tuy nhiên, cuốn sách được rải đầy những suy tư và chất trữ tình mới mẻ thực sự tuyệt vời, và nhìn chung, tác động của việc đọc nó là rất dễ chịu, say mê. Nhưng tôi nghĩ cuốn sách này nổi bật hơn tất cả vì nó tái hiện trung thực sự mê đắm và ham muốn của tuổi trẻ, trải nghiệm tiêu tốn, đau đớn, khó tả của mối tình đầu thực sự. Đọc CMBYN tái hiện lại tất cả những đau đớn nhức nhối và những phấn khích không thể nguôi ngoai của tình yêu tuổi trẻ, cũng như của những ngày hè ngọt ngào, tự chủ thử thách sự tự do non nớt của tuổi mới lớn, và sự quyến rũ bồng bềnh của tuổi trẻ đẹp trai. Đó là một kiệt tác của nỗi nhớ, và tôi rất thích nó. Ai biết được, tôi thậm chí có thể đi xem phim ...!

"Call Me by Your Name" của André Aciman không chỉ là một câu chuyện tình yêu thông thường, mà còn là một hành trình tâm linh sâu sắc về việc hiểu rõ bản thân, về sự trưởng thành và về sự kết nối nhân văn giữa hai người. Tình yêu được mô tả ở mức độ rất sâu sắc và phức tạp trong cuốn sách này. Nó không chỉ dừng lại ở mức độ của tình cảm lãng mạn, mà còn là về sự hiểu biết sâu sắc về bản thân và về người khác. Elio và Oliver không chỉ là những nhân vật, mà là những cá nhân có đầy đủ những cảm xúc phức tạp, những suy nghĩ sâu xa và sự khao khát kết nối với nhau. Tình yêu ở đây không chịu sự ràng buộc của thời gian hay giới tính. Nó không được định nghĩa bởi những hạn chế xã hội mà thay vào đó, nó là một sự kết nối tinh thần, một sự hòa mình với nhau qua những cảm xúc chân thành và sự tương thông.

Cuốn sách thể hiện rằng tình yêu không phải lúc nào cũng dễ dàng. Nó đôi khi đi kèm với những thử thách, những cảm xúc lẫn lộn từ niềm vui mãnh liệt đến nỗi đau khổ không thể diễn tả. Nhưng qua những thăng trầm này, Elio và Oliver đã trưởng thành và học hỏi được nhiều điều về tình yêu và về chính họ. Tình yêu trong Call Me by Your Name cũng là về việc chấp nhận và thay đổi. Sự kết thúc của mối quan hệ không chỉ là một khoảnh khắc đau lòng mà còn là một hành trình của sự nhìn nhận, chấp nhận sự thay đổi và học hỏi từ kinh nghiệm của cuộc sống.

Cuốn sách mở ra một cửa sổ tâm hồn, cho chúng ta thấy rằng tình yêu không phải luôn phải kết thúc trong hạnh phúc hoàn hảo, nhưng nó cũng mang đến cho chúng ta sự trưởng thành, hiểu biết và lòng nhân ái. Đó không chỉ là một câu chuyện tình yêu, mà còn là một bài học về sự nhìn nhận, chấp nhận và yêu thương. (nguồn: Ybox.vn)

“Call me by your name – Gọi em bằng tên anh” là cuốn tiểu thuyết của nhà văn André Acimen người Mỹ. Cuốn tiểu thuyết kể về cuộc tình đầy cảm hứng giữa chàng thiếu niên 17 tuổi người Ý- Elio với anh chàng sinh viên 24 tuổi người Mỹ - Oliver trong một mùa hè đầy nắng và gió của vùng thôn quê phía bắc nước Ý. Oliver là sinh viên năm cuối Đại Học Colombo đã đến thuê trọ nhà Elio để nhờ bố của Elio là giáo sư Đại Học sẽ giúp anh hoàn thành cuốn sách nghiên cứu về Socrates. Và tình cảm đã chớm nở giữa hai con người tưởng chừng như ở hai thái cực và chẳng bao giờ sẽ đến được với nhau. Câu chuyện diễn ra vào những thập niên 80, nhưng vượt lên trên những định kiến xã hội, vượt lên trên những rào cản về mặt đạo đức, hai con người đó, hai tâm hồn đó đã đến được với nhau, gắn kết nhau, tuy không được trọn vẹn nhưng cũng đủ làm một phần của nhau trong suốt quãng đời sau này!

Tình yêu có sức mạnh và lý lẽ riêng của nó. Phi giới tính, phi tuổi tác, địa vị,… tất cả con người mỗi chúng ta, ai cũng cần tình yêu, ai cũng cần yêu và được yêu. Cuốn tiểu thuyết mang một tinh thần rất nhân bản về tình yêu, về những gì sâu thẳm nhất tận cùng bên trong mỗi con người mà tôi tạm gọi đó là bản thể. Bản thể trong mỗi chúng ta là riêng biệt, là tách biệt với thế giới bên ngoài, nó chỉ bộc lộ ra khi gặp đúng tâm hồn đồng điệu với nó.

Đọc xong cuốn sách ta tự hỏi: Vậy bản thể của ta là gì? Ta đã nhận biết được nó chưa? Bất hạnh hơn Elio và Oliver là có rất nhiều người đi đến cuối đời rồi vẫn chưa thể nhận ra ta là ai? Ta có sống cuộc đời của chính ta hay không? Ta có sống với bản thể của riêng ta? Có khát khao? Có ham muốn? Có yêu đương dữ dội với cái bản thể đó chăng? Hay là ta đã sống một cuộc đời của kẻ khác, không phải ta? Sẽ có rất nhiều câu hỏi được mở ra khi cuốn sách được đóng lại. (nguồn: Ybox.vn)

A/N 18/03: tôi đã làm điều này. và giống như tất cả những sai lầm công khai của tôi, việc xóa bỏ bằng chứng về nó sẽ không xóa bỏ được hậu quả. Nó vẫn còn đó. Điều nhắc nhở tôi về việc nó đã xảy ra như thế nào cũng như việc chấp nhận rằng nó đã xảy ra. Một chút thân mật. trong rất, rất nhiều khía cạnh của việc này cuốn sách gây được tiếng vang lớn với chúng tôi, đặc biệt là cuốn sách nền tảng cho cuộc trao đổi thú vị giữa tôi và tác giả santino hassell. cuộc trao đổi đó được trích dưới đây.SH: bạn nghĩ gì cho đến nayJAG: tôi thích nó. nó rất tốt trong việc trở thành những gì tôi nghĩ về một chàng trai đồng tính tuổi teen đích thực POVSH: nó làm tôi nhớ đến điều gì đóJAG: nó khiến tôi nhớ đến rất nhiều thứSH: những đoạn anh ấy nói về việc anh chàng yêu nhau nóng bỏng và lạnh lùng như thế nàoJAG: vâng, với nét mặt của anh ấySH: vângJAG: cái đó, cụ thể là cái đó. tôi đã từng ở đó. với một người như thế. nó hơi đáng sợ. và sau đó bạn hiểu chúng và điều đó không còn đáng sợ nữa, đôi khi SH: vâng. tôi đã có một người bạn như thế khi tôi còn nhỏ. tôi nghĩ tôi đã yêu anh ấy nhưng anh ấy lại thẳng thắnJAG: tôi cũng đang nghĩ đến điều tương tự. tôi đã có điều tương tự chính xác một người bạn khi tôi còn là một thiếu niên. anh ấy sẽ ấm áp và trìu mến nhưng sau đó khuôn mặt anh ấy sẽ trở nên lạnh lùng như tôi là một người xa lạSH: vâng. bạn tôi là thế đó. tôi nghĩ anh ấy nghi ngờ tôi muốn anh ấy. anh ấy không biết phải cảm thấy thế nào về nóJAG: đó chính là nội dung của cảnh trong cuốn sách. họ nhận ra bạn có tình cảm sâu sắc hơn và họ không biết phải đối phó như thế nào, và rồi khuôn mặt của họ trở nên tồi tệ, trong thời điểm dễ bị tổn thương này. họ không thể che giấu sự hoảng loạn hoặc kinh hãi SH: vângJAG: và có vẻ như vậySH: vângJAG: bởi vì những anh chàng thẳng thắn cũng có thể cảm nhận được tình cảm nồng nhiệt dành cho bạn, rõ ràng rồi. và trong một khoảnh khắc - với một số người trong số họ - họ cảm thấy... khi họ nhận ra bạn muốn họ, họ cảm thấy rằng tình cảm của họ đã khiến họ bị bộc lộ. như thể tình cảm của họ đã bị lạm dụng vậy SH: bạn tôi hành động như vậy đấy. giống như tất cả những lần chúng tôi thân thiết, tôi đã lợi dụng anh ấy. anh ấy nghi ngờ tôi. và rồi anh ấy phát hiện ra khi bắt gặp tôi và một cậu bé khác đang đùa giỡn trong phòng thay đồ. phát hiện ra rằng tôi thực sự là bi. và rồi anh ấy biết mình đã đúng về tôi, nhưng không biết phải giải quyết thế nào JAG: trong cuốn sách, tôi nhận ra điều đó ngay lập tức. cảm giác ...reo lạiSH: vângJAG: oán giận. nó trông giống như vậySH: đó là... một trải nghiệm khủng khiếpJAG: nó cũng xảy ra với tôi. tôi tự hỏi liệu điều đó có xảy ra với mọi người đồng tính không SH: tôi cũng thắc mắc điều tương tựJAG: như tưởng tượng bạn là con gái, bạn có bạn thân, đi vệ sinh cùng nhau, bí mật, chia sẻ son môi...SH: vângJAG: những sự thân mật nho nhỏ . và sau đó bạn nói với bạn gái rằng bạn là người đồng tính và họ nhớ tất cả những khoảng thời gian đó, tất cả những sự thân mật đó SH: đó là những gì đã xảy ra với anh ấy, với bạn tôi. anh ấy liệt kê tất cả những điều này và hành động như thể tôi đã thao túng điều gì đó để khiến những điều đó xảy ra, hoặc giống như tôi đã lợi dụng các cơ hội JAG: thay vì nói về con người cơ bản, về việc bạn vẫn là con người như bạn luôn là, thì đó là về... về bất cứ điều gì SH: anh ấy làm tôi khóc như một con khốnJAG: tôi xin lỗiSH: tôi thậm chí còn xin lỗi. mặc dù tôi chưa làm gì cả. vì tôi không muốn anh ấy ghét tôi. nhưng dù sao thì anh ấy cũng làm vậyJAG: chết tiệt. và tôi biết chính xác chuyện đó như thế nào SH: ừ?JAG: Lần đầu tiên tôi khóc ở nơi công cộng là khi anh ấy nói với tôi rằng anh ấy không muốn làm bạn tôi. đó là một thứ gắn bó với bạn. và tôi... đã trở thành một con người khác sau đóSH: Tôi chưa bao giờ bị từ chối như một con người hoàn chỉnh bởi vì tôi là người song tính, trước đâyJAG: tôi đã mất hết bạn bè. bởi vì tôi đã xếp anh ấy thành số 1 và những người khác ở vị trí thứ yếu. và khi anh ấy đi rồi, anh ấy mang theo tất cả những gì còn lại SH: nếu chúng tôi hút thuốc, anh ấy sẽ từ chối đánh cùng một chiếc tẩu. trước khi anh ấy phát hiện ra. anh ấy đã ở bên tôi. Tôi không giỏi che giấu cảm xúc của mình lắm, trên mặt JAG: trẻ con cảm nhận được mọi thứ. bạn đã yêu anh ấy. và điều đó thật khó để che giấuSH: khi chúng tôi hút thuốc cùng nhau, tôi gần như hiểu được việc đầu ống tẩu sẽ ẩm ướt như thế nào từ miệng anh ấyJAG: tôi cũng thích điều đó. bạn gái thân nhất của tôi sẽ châm điếu thuốc cho tôi như thế. như Humphrey Bogart. và tôi sẽ cảm thấy rất vuiSH: tôi luôn nhớ điều đóJAG: tôi cũng vậySH: anh ấy đã nhắc đến nó. khi anh ấy nói với tôi rằng tôi là một người kinh khủng như thế nào. và đó là lúc tôi bắt đầu khócJAG: thằng khốnSH: thực ra tôi nghĩ anh ấy cảm thấy tồi tệ. nhưng không tệ đến mức phải rút lại JAG: cái này ở đâu rồi SH: ở trường. anh ta nhìn thấy tôi đùa giỡn với đứa trẻ kia và bỏ chạy và tôi đuổi theo anh ta suốt hai dãy nhàJAG: shitSH: anh ta vào phòng thay đồ và nhìn thấy, và nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm và căm ghét, và tôi đi theo anh ta. anh ấy bảo tôi ở góc đường. gần công viên trung tâm. anh ấy chán ghét tôi thậm chí còn ở gần anh ấy. và đó là nơi tôi làm mất nóJAG: chuyện của tôi cũng xảy ra ở trườngSH: nơiJAG: trong tòa nhà. trong lớp học. khán phòng. Tôi đã viết cho anh ấy một lá thư để hỏi liệu chúng tôi có thể làm bạn nữa không và đưa nó cho một giáo viên trợ giảng dạy cả hai lớp của chúng tôi để đưa nó cho anh ấy vào ngày hôm sau. lớp của anh ấy trước tôi nên cả ngày hôm sau tôi cảm thấy như muốn nôn nhưng cũng tràn đầy niềm hy vọng điên rồ này. và thế là cuối cùng lớp học cũng diễn ra, với người trợ giảng mà tôi đã đưa lá thư của mình cho, và cô ấy dẫn tôi ra hành lang cùng cô ấy để đưa cho tôi những gì anh ấy đã viết lại. cô ấy đưa cho tôi thứ gấp lại này, và đó là lá thư của chính tôiSH: wowJAG: và vấn đề là, anh bạn—nó giống như bị điên vậy, vì tôi vừa ngửi thấy mùi của anh ấy. bởi vì anh ấy có mùi này, và chỉ có anh ấy mới có mùi như thế này, một mùi thực sự rất thơm. và mùi của anh ấy vương trên mảnh giấy trong tay tôi, trên lá thư của chính tôi, và cô ấy đang nói với tôi "tôi thực sự xin lỗi. anh ấy chỉ nói không." và thế là xong. tôi đã khóc hết nước mắt ngay trong hành lang trước mặt bất cứ aiSH: mọi người thật khốn nạn. giống như đó là một sự vi phạmJAG: tôi nghĩ vấn đề là ở chỗ họ cảm thấy như vậy. họ hoảng sợ. và họ không biết cách quản lý mọi việc một cách khéo léo. và khi bạn còn trẻ, bạn thực sự không như vậy. và điều đó dẫn tới The Look. nó dẫn đến The No.SH: yeaJAG: sự từ chối toàn diện. vì sự ngu ngốc.SH: bạn muốn biết điều gì đó kỳ lạ không? trước khi điều đó xảy ra với bạn tôi, tôi có thể tự lừa mình rằng anh ấy đã đáp lại một nửa. anh ấy có vẻ thích ở gần tôiJAG: đó có lẽ không phải là điều bạn tưởng tượng. như với bạn tôi... chúng tôi đã có... sự thân mật không thể diễn tả được? những điều nhỏ nhặtSH: vângJAG: những điều tốt đẹpSH: vângJAG: như thể có hàng rào này vậy. được làm từ các cột thép trên mặt đất và một dây xích duy nhất, giống như một cây cầu treo, phía sau trạm xe buýt. ngày nào chúng tôi cũng đứng đó đợi xe buýt. và trong khi chúng tôi chờ đợi, anh ấy cố gắng giữ thăng bằng trên sợi dây, giống như người đi trên dây. và tôi sẽ đứng gần anh ấy. như ở ngay bên dưới anh ấy, chỉ thản nhiên nói chuyện và bất cứ điều gì như thể tôi không yêu điều đó, yêu anh ấy khi chạm vào tôi, yêu mùi hương của anh ấy. anh ấy đã đặt tay lên tôi. anh ấy sẽ dồn trọng lượng của mình lên tôi. và chúng tôi sẽ chỉ đứng đó làm điều đó. mỗi ngàySH: những điều nhỏ nhặt như thế cũng quan trọngJAG: vâng. và có hàng nghìn cuốn như vậySH: ...cuốn sách này chết tiệtJAG: tôi cũng thấy hơi khó chịu với nó. sự căng thẳng, khiến chúng ta nhớ đến điều chết tiệt nàySH: sao cũng đượcJAG: vâng, sao cũng đượcSH: không giống như nó chẳng liên quan gì đến con người chúng ta bây giờJAG: đúng, không, hoàn toàn, chẳng có gìSH: đàn ông đích thực không khócJAG: tôi chưa bao giờ khóc một ngày nào trong đời cuộc sống của tôiSH: bạn có định sử dụng bất kỳ thứ gì trong số này trong bài đánh giá của mìnhJAG: rõ ràngSH: nếu bạn bỏ những thứ yếu đuối vào đó tôi sẽ giết bạnJAG: không nếu tôi giết bạn trước, mẹ kiếpSH: tôi đã nói không!!! không có nghĩa là không!!!JAG: được rồi, tôi sẽ đổi tên bạn. một tác giả ngẫu nhiên có bút danh, bạn thân, nói chuyện về sách và queerzSH: bạn sẽ dùng cái gìJAG: tôi sẽ là JAG và bạn sẽ là PABSH: cái quái gì vậyJAG: Punk Assed BitchSH: bạn dámJAG: không thể ngăn cản tôi. không thể ngăn cản sự bùng nổ của tôiSH: không, tôi muốn Gay Chuck NorrisJAG: wut, Flaming Pustule McGee không hấp dẫn bạn?SH: tôi nên đâm bạnbạn có thể đọc bài đánh giá của santino hassell gay chuck norris về cuốn sách này ở đây.PS thêm vào ngày 23 tháng 1 , 2018: Đụ vào mắt tôi đi, tôi có ghét không khi những diễn viên thẳng thắn nhận được lời khen ngợi khi đóng những nhân vật kỳ dị. đó không phải là "dũng cảm", bạn đang nói đùa, đó là nghề nghiệp của bạn. Tôi rất vui vì kỳ nghỉ của bạn ở vùng đất Ít đặc quyền được giới phê bình đánh giá cao, nhưng những người trong chúng ta ở đây bị gia đình đày ải hoặc bị đánh đập trong phòng tập thể dục ở trường trung học thì không Tôi sẽ không mặc tuxedo và kể cho lũ khốn rùng rợn trong chương trình giải trí tối nay về sự trưởng thành thú vị của chúng tôi với tư cách là diễn viên. Và thành thật mà nói, trong khi tôi không biết Timothy Chalamet từ một cái lỗ trên tường, tôi và Armie Hammer quay lại— và vì vậy tôi cảm thấy cần phải làm rõ vào thời điểm này rằng mặc dù tôi vẫn vui vẻ trèo lên người đàn ông đó như một cái cây nếu anh ta cố gắng giữ mình trong phạm vi diễn thuyết lẩm bẩm, gợi cảm đến ngu ngốc đó của con người, nhưng tôi đơn giản là không thể với anh ta và những nhận xét của anh ta về phải "cầu nguyện" và hỏi vợ xem liệu "đóng vai một người đồng tính nam" trong một bộ phim có được không.cannot.no puedo.*cử chỉ thô lỗ*