Tình yêu có sức mạnh và lý lẽ riêng của nó. Phi giới tính, phi tuổi tác, địa vị,… tất cả con người mỗi chúng ta, ai cũng cần tình yêu, ai cũng cần yêu và được yêu. Cuốn tiểu thuyết mang một tinh thần rất nhân bản về tình yêu, về những gì sâu thẳm nhất tận cùng bên trong mỗi con người mà tôi tạm gọi đó là bản thể. Bản thể trong mỗi chúng ta là riêng biệt, là tách biệt với thế giới bên ngoài, nó chỉ bộc lộ ra khi gặp đúng tâm hồn đồng điệu với nó. Đọc xong cuốn sách ta tự hỏi: Vậy bản thể của ta là gì? Ta đã nhận biết được nó chưa? Bất hạnh hơn Elio và Oliver là có rất nhiều người đi đến cuối đời rồi vẫn chưa thể nhận ra ta là ai? Ta có sống cuộc đời của chính ta hay không? Ta có sống với bản thể của riêng ta? Có khát khao? Có ham muốn? Có yêu đương dữ dội với cái bản thể đó chăng? Hay là ta đã sống một cuộc đời của kẻ khác, không phải ta? Sẽ có rất nhiều câu hỏi được mở ra khi cuốn sách được đóng lại.

Khi những trang sách cuối cùng khép lại, tôi biết nhất định mình phải viết một bài review cho cuốn sách này. Nhưng có thể đặt tiêu đề là gì nhỉ? Một chuyện tình đẹp chăng? Vì chưa một cuốn sách nào ngay từ những chương đầu tiên đã mang lại cho người đọc nhiều tiếng cười như thế, trước câu chuyện tình yêu vô cùng ngây ngô và đáng yêu quá chừng! Hay có thể là một câu chuyện tình buồn? Vì cũng chưa một cuốn sách nào mà khiến tôi mất hai giờ đồng hồ để chỉ đọc xong gần hai chục trang cuối. Đó là những giây phút khó khăn nhất khi phải đọc từng dòng từng đoạn một rồi gấp sách lại và lại mở sách ra. Trái tim như bị bóp đến nghẹt thở và nhói đau theo từng diễn tiến của câu chuyện. Và khi những câu từ cuối này được đọc lên, tôi biết mình đã khóc!

“Anh giống em”, anh nói.”Anh nhớ tất cả mọi thứ.”

Tôi dừng lại một giây. Nếu anh nhớ tất cả mọi thứ, tôi muốn nói, và anh thực sự giống em, thì trước khi anh rời đi vào ngày mai, hay khi anh vừa đóng cửa chiếc taxi, vừa nói xong lời từ biệt với mọi người khác và chẳng còn gì để nói nữa trên đời này, khi ấy, chỉ một lần này thôi, quay nhìn em, dù chỉ là vui đùa, hoặc là thoáng nghĩ lại, những điều này có ý nghĩa biết bao với em khi ta từng bên nhau, và như ngày xưa, hãy nhìn thẳng vào mắt em, để em ngắm anh, và gọi em bằng tên anh”

 

Nó chứa đựng một chút gì đó đẹp đẽ mơ hồ, một sự tuyệt vọng của cái bất lực ngoài tầm với, một chút yêu thương thầm kín đầy sâu lắng, nhẹ nhàng. Và nó khiến ta bật khóc!

“Call me by your name – Gọi em bằng tên anh” là cuốn tiểu thuyết của nhà văn André Acimen người Mỹ. Cuốn tiểu thuyết kể về cuộc tình đầy cảm hứng giữa chàng thiếu niên 17 tuổi người Ý- Elio với anh chàng sinh viên 24 tuổi người Mỹ - Oliver trong một mùa hè đầy nắng và gió của vùng thôn quê phía bắc nước Ý. Oliver là sinh viên năm cuối Đại Học Colombo đã đến thuê trọ nhà Elio để nhờ bố của Elio là giáo sư Đại Học sẽ giúp anh hoàn thành cuốn sách nghiên cứu về Socrates. Và tình cảm đã chớm nở giữa hai con người tưởng chừng như ở hai thái cực và chẳng bao giờ sẽ đến được với nhau. Câu chuyện diễn ra vào những thập niên 80, nhưng vượt lên trên những định kiến xã hội, vượt lên trên những rào cản về mặt đạo đức, hai con người đó, hai tâm hồn đó đã đến được với nhau, gắn kết nhau, tuy không được trọn vẹn nhưng cũng đủ làm một phần của nhau trong suốt quãng đời sau này! Tình yêu có sức mạnh và lý lẽ riêng của nó. Phi giới tính, phi tuổi tác, địa vị,… tất cả con người mỗi chúng ta, ai cũng cần tình yêu, ai cũng cần yêu và được yêu. Cuốn tiểu thuyết mang một tinh thần rất nhân bản về tình yêu, về những gì sâu thẳm nhất tận cùng bên trong mỗi con người mà tôi tạm gọi đó là bản thể. Bản thể trong mỗi chúng ta là riêng biệt, là tách biệt với thế giới bên ngoài, nó chỉ bộc lộ ra khi gặp đúng tâm hồn đồng điệu với nó. Đọc xong cuốn sách ta tự hỏi: Vậy bản thể của ta là gì? Ta đã nhận biết được nó chưa? Bất hạnh hơn Elio và Oliver là có rất nhiều người đi đến cuối đời rồi vẫn chưa thể nhận ra ta là ai? Ta có sống cuộc đời của chính ta hay không? Ta có sống với bản thể của riêng ta? Có khát khao? Có ham muốn? Có yêu đương dữ dội với cái bản thể đó chăng? Hay là ta đã sống một cuộc đời của kẻ khác, không phải ta? Sẽ có rất nhiều câu hỏi được mở ra khi cuốn sách được đóng lại.

Phần 1: Nếu không phải bây giờ thì khi nào?

Sáu tháng mùa hè là khoảng thời gian hai con người đó được ở cùng nhau, nhưng thực sự họ chỉ bên nhau được hai tháng! Hai tháng so với cả cuộc đời thì đâu có nhiều nhặn gì, nhưng đối với Oliver và Elio thì đó là hai tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời của họ mà sau này, nhiều về năm sau, Oliver vẫn nói rằng “đó là quãng thời gian tuyệt vời nhất khi ta cùng nhau” rồi sau đó, mỗi người sẽ trở về chốn u mê của mình. Trong chốn u mê đó, ta nhận ra hai tâm hồn tuyệt vọng đến đau khổ cùng cực nhưng mỗi người họ luôn phải gồng mình lên để làm tròn vai trong vở diễn cuộc đời mà họ cũng chỉ là những diễn viên tồi hạng bét. Bốn tháng là khoảng thời gian quá dài, quá lãng phí để họ nhận ra nhau, để tìm thấy nhau. Elio đã rung động trước bức ảnh trong hồ sơ khách trọ của Oliver từ mấy tháng trước nhưng cậu chàng không nhận biết được những rung động ấy, vì dù sao cậu ấy mới chỉ có 17 tuổi, cái tuổi đang biến đổi mạnh về tâm sinh lý. Tình cảm đó chỉ thực sự trở nên gần gũi sống động khi lần đầu tiên Elio bắt gặp Oliver ngoài đời thực:

Tôi có thể phủ nhận rất nhiều thứ-rằng tôi them được chạm vào đầu gối và cổ tay anh khi chúng rạng ngời dưới ánh nắng mặt trời, hầu như chưa từng thấy ai như vậy;….thích tóc anh càng ngày càng vàng, bắt nắng ngay cả khi mặt trời chưa mọc hẳn đầu ngày; thích chiếc áo sơ mi dợn sóng màu xanh dương càng dợn sóng hơn khi anh mặc nó vào những ngày nhiều gió ở trong sân cạnh bể bơi, trên nếp vải là mùi da và mồ hôi, chỉ cần nghĩ tới bấy nhiêu thôi là đủ khiến tôi cương rồi

Từ những điều nhỏ nhặt như thế, Elio dần nhận ra thứ tình cảm mà mình dành cho Oliver không chỉ là những tình cảm quý mến đơn thuần, nó trên cả tình bạn mà cậu chàng cứ cố gắng phủ nhận! Cố gắng phủ nhận cảm xúc của mình, cố gắng phủ nhận sức hút từ Oliver, phủ nhận tình cảm và rồi lại rụt rè dõi theo, rụt rè ngắm nhìn Oliver và thoảng chút ghen tuông với những cô bạn gái của Oliver. Thứ tình cảm hết sức trong sáng và vô cùng đáng yêu của Elio trong những chương đầu của cuốn tiểu thuyết khiến người đọc phải bật cười khoái chí khi nhìn thấy chính mình trong Elio, trong mối tình đầu tiên vụng dại ngây ngô. Đó là những dỗi hờn, buồn bực khi Oliver đi qua đêm ngoài thị trấn mà không trở về nhà, là những lúc bực tức trẻ con khi thấy Oliver thân mật với một cô gái rồi cậu chàng cố tình gán ghép hai người đó đến mức làm Oliver phát cáu, cả những lần lén lút nhìn Oliver nằm phơi nắng “trên thiên đường” ( Cạnh hồ bơi, cách dung từ của Oliver-NV) và rồi thi thoảng thích chọc tức Oliver để anh giận và lại tự động kiếm cớ làm hòa… Tất cả những tình cảm trong sáng thuần khiết đó xuất phát từ trái tim non trẻ đang độ trưởng thành của Elio. Cậu là 1 chàng trai nhạy cảm, có tâm hồn phong phú, chuyên viết cải biên nhạc, chơi đàn Piano và thích đọc sách một mình, tách biệt hẳn với chúng bạn mà đôi lúc khiến mẹ của cậu phải càm ràm. Với một tâm hồn và một trái tim như thế, hẳn là cậu đã cảm nhận được tình cảm của mình dành cho Oliver là thứ tình cảm gì. Nhưng có lẽ, vì những định kiến xã hội, những ranh giới không thể bước qua mà cậu luôn tìm cách phủ nhận tình cảm ấy. Nhưng dù có cố tình phủ nhận như thế nào thì tận bên trong con người cậu, cậu biết rõ mình muốn điều gì nhất!

Tôi đã phải luôn gắng gượng sống qua từng cơn”hừng hực” và “ngất ngư” đó, vậy mà mùa hè vẫn ban cho tôi những khoảnh khắc tuyệt vời. Nước Ý. Mùa hè. Tiếng lũ ve sầu đầu giờ chiều. Phòng tôi. Phòng anh. Bao lơn của hai chúng tôi tách thế giới bên ngoài ra hẳn. Gió nhẹ thoảng qua vườn, len lên cầu thang và vào phòng tôi. Mùa hè đó tôi bắt đầu thích câu cá bởi vì anh thích. Thích chạy bộ bởi vì anh thích. Thích bạch tuộc, Heraclitus. Mùa hè đó tôi đã nghe thấy tiếng chim, ngửi thấy mùi cây, hoặc cảm nhận làn hơi tỏa lên từ dưới đôi chân mình những ngày rực nắng và bởi các giác quan của tôi luôn thính nhạy nên tôi cũng tự động nhận thấy chúng tự động hương tới anh

Đó là thứ tình cảm tự nhiên và thuần khiết nhất mà ta khó có thể bắt gặp trong cuộc đời. Nó chỉ có thể xuất hiện ở cô gái đang yêu mà chưa biết phải bộc bạch, thổ lộ với chàng trai như thế nào nên cô gái ấy cứ giữ trong lòng mỗi ngày để rồi buồn bực, để rồi ghen tuông và lại yêu thương ngập tràn. Cái khát khao được yêu thương và được đáp lại yêu thương cứ lớn dần trong Elio, cậu lúng túng, cậu ngượng ngùng, cậu bối rồi và cậu không biết phải làm thế nào để che giấu cảm xúc của mình mỗi khi phải đối mặt với Oliver.

Tôi chưa từng biết rằng cái làm tôi phát hoảng cực độ lúc anh chạm chính là cái khiến các cô gái trinh giật mình khi được chạm vào lần đầu bởi người mà họ muốn: anh ta đánh thức những giây thần kinh mà họ chưa từng biết là có tồn tại, và như vậy tạo ra những khoái lạc phiền phức hơn nhiều so với cảm giác họ tự chạm mình

Có lẽ cũng vì những lý do tương tự mỗi lần anh nhìn tôi thì tôi lại nhìn đi chỗ khác: để giấu đi cái nhút nhát bị căng tức của tôi

Người ta thường nói khi yêu thật lòng thì con gái thường mạnh bạo còn con trai thường nhút nhát, e dè. Câu nói này đúng trong trường hợp của Elio. Khi những ngượng ngùng ban đầu, những trốn tránh, phủ nhận tình cảm cũng như con ngừời thật của mình qua đi, Elio liên tục có những phản hồi, những tín hiệu mạnh mẽ phát ra cho Oliver. Nhưng cuộc đời đã quá bất công khi 2 kẻ đó đã bắt sóng nhau quá kém, để rồi 4 tháng trôi qua vô ích mà hai tâm hồn thì vẫn cứ xa cách nghìn trùng.

Phải đi sao? Đây là câu gần nhất tới ý tôi muốn nói, Ở lại đi. Ở lại đây với tôi. Tôi sẽ không gây động, sẽ không kể với ai

Anh không bắt được tín hiệu nào cả sao

Elio là vậy, còn tình cảm của Oliver thì sao? Anh có tình cảm gì đặc biệt với cậu nhóc 17 tuổi kia không? Anh chàng Oliver 24 tuổi, “đẹp như movie star” (ngôi sao điện ảnh) với đôi mắt xanh hút hồn, mái tóc vàng bồng bềnh đầy tự tin và kiêu hãnh, anh là niềm mơ ước của bao nhiêu cô gái khi gặp mặt, luôn để lại ấn tượng về sự chắc chắn với người đối diện và với Elio cũng không ngoại lệ. Anh chàng đã say Oliver ngay từ cái nhìn đầu tiên:

Nhìn anh xuống xe taxi, áo sơ mi xanh dương thùng thình, cổ áo rộng phanh ra, kinh râm, mũ rơm, chỗ nào cũng thấy da. Đột nhiên anh bắt tay tôi, dúi vào tôi cái ba lô, lấy va li ra khỏi cốp xe, hỏi bố tôi có nhà không.

Cái áo, tay áo xắn lên, đôi gót chân tròn của anh thò ra thụt vào đôi giày vải bạt đã sờn, háo hức muốn đi thử vào lối sỏi dẫn vào nhà chúng tôi, vừa bước đi đã vội hỏi đường nào ra bãi biển?

 

Khác với Elio trẻ tuổi bồng bột, luôn bộc lộ những khát khao thầm kín ra ngoài thì Oliver lại trầm tĩnh, thông minh sắc sảo đến ngạc nhiên. Anh luôn biết mình phải làm gì và kìm nén cảm xúc quá tốt. Anh chặn đứng mọi cảm xúc và tín hiệu phát ra từ Elio bằng thái độ dửng dưng và câu cửa miệng later (để sau) khiến Elio sửng sốt ngạc nhiên đến bẽ bàng vì Oliver hiểu mối quan hệ này sẽ là sai trái. Chính vì thế mà con đường mở cửa trái tim Oliver của Elio thật là khó khăn và có lúc tưởng chừng như anh bỏ cuộc trước thái độ lạnh lùng đến tàn nhẫn cùng đôi mắt sắc lạnh của Oliver. Với Elio, Oliver luôn giữ một khoảng cách và thái độ nhất định, mặc cho những cố gắng từ Elio để gần gũi với anh hơn. Một bức tường vô hình được Oliver dựng lên để ngăn cách hai tâm hồn, hai người họ đến với nhau. Sự chin chắn của Oliver đến mức Elio không thể hiểu được. Elio luôn thắc mắc về tình cảm Oliver dành cho mình, liệu anh ấy có giống mình chăng? “Liệu tim anh có đánh thót khi thấy tôi bước vào một căn phòng không? Tôi chẳng tin. Liệu anh có lờ tôi đi như cái cách tôi lờ anh sáng hôm ấy: cố tình, để buộc tôi thổ lộ, để bảo vệ anh, để cho thấy tôi chẳng là gì với anh hết”. Trước mặt Elio, Oliver luôn giữ một thái độ lạnh nhạt, không để thân thiết quá mức, nhưng những cử chỉ tinh tế mà Oliver dành cho Elio đã phần nào tố cáo anh: Rằng anh quan tâm đến Elio từng chút một, rằng anh lặng lẽ và kín đáo theo dõi cậu bé như thế nào, rằng anh đã cố tình chạm vào Elio khi chơi bóng truyền để bộc lộ tình cảm ra sao nhưng khi nhận lại thái độ phản ứng gay gắt từ Elio thì anh đã dừng ngay lại và dựng lên bức tường ấy. Đó là thái độ bênh vực Elio khi cậu bị “cô bạn gái” mới quen của Oliver dồn vào thế bí:

Cậu ta đọc Paul Celan. Oliver chen vào, cố đánh trống lảng nhưng có lẽ là cố cứu tôi. Tôi đánh sang mắt sang anh ánh mắt đồng lõa. Anh bắt gặp nhưng trong mắt anh không có chút gì tinh quái lúc anh rút cuộc cũng liếc lại tôi. Anh về phe nào?

Và cuối cùng dù có giỏi che dấu đến đâu đi chăng nữa thì chỉ bằng một câu nói của cô bé Vimini 10 tuổi, người bạn nhỏ thân thiết của Oliver thì bao cảm xúc che đậy, bao cố gắng ngăn cách mà Oliver tạo ra đối với Elio đã sụp đổ, để lộ ra thứ tình cảm đẹp đẽ, ngọt ngào anh dành cho Elio:

Anh thích anh ấy phải không?

Ừa, Elio nói

Anh ấy cũng thích anh, em nghĩ là nhiều hơn anh thích anh ấy Elio ạ

Vậy là đã rõ. Tình cảm của hai con người đó dành cho nhau là thật lòng. Elio thì bồng bột, khát khao cháy bỏng, muốn đạp lên tất cả những định kiến, những lằn ranh đạo đức xã hội để đến với tình yêu của mình. Đó là thứ tình cảm cuồng nhiệt đến độ si mê Oliver của Elio. Còn đối với Oliver là thứ tình yêu ngọt ngào mà thầm lặng. Anh chín chắn trong từng suy nghĩ và hành động để hiểu được rằng đâu là ranh giới không thể bước qua, và đâu là điểm dừng để chế ngự thứ tình cảm cuồng nhiệt kia từ Elio để giữ gìn mối quan hệ giữa hai người. Liệu hàng rào ngăn cách mà Oliver lập ra có đủ sức chống lại những khát khao yêu đương đến cháy bỏng của Elio dành cho Oliver? Liệu rằng con người đầy lý tính kia có chống lại được sức cám dỗ và tiếng gọi từ sâu thẳm trái tim mình mà từng suy nghĩ,từng hành động của anh đều hướng về Elio?

Sau này cố lần nữa là những chữ sau cùng tôi tự nhủ mỗi đêm khi tôi thề rằng sẽ làm gì đó để khiến Oliver gần tôi hơn. Sau này cố lần nữa có nghĩa là ngay lúc này tôi không có can đảm. Mọi thứ chưa sẵn sàng ngay lúc này. Từ đâu tôi sẽ tìm được ý chí và can đảm để mà sau này cố lần nữa, tôi không biết. Nhưng cái quyết tâm làm gì đó chứ không ngồi yên chỗ khiến tôi cảm thấy tôi đã làm gì đó, giống như gặt hái một mớ tiền lời mà tôi không đầu tư, tôi đã kiếm được tiền đâu mà đầu tư

Vậy là đã rõ. Elio sẽ không chịu dừng bước trước một Oliver lạnh lùng, anh vẫn sẽ cố gắng đấu tranh vì tình yêu của mình. Kết quả ra sao? Xem tiếp phần sau nhé các bạn!

Phần 2: Yêu cuồng nhiệt-Gò vẽ của Monet

Tôi dự định sẽ review rất nhiều về chương này, nhưng đã viết rồi lại xóa bởi vì tôi thấy nếu nói thêm ngoài giọng văn của Andre Acimen thì ngôn từ sẽ trở nên vô cùng thừa thãi và sống sượng bởi chính tình yêu của hai con người ấy được Andre thể hiện quá đẹp quá xuất sắc rồi. Vậy nên, không cần nhiều lời, tôi sẽ chỉ xin trích dẫn các đoạn trong cuốn tiểu thuyết này ra. Hãy nhắm mắt và cảm nhận thứ tình yêu cuồng nhiệt đó qua từng dòng chữ của Andre

 

Elio thổ lộ tình cảm với Oliver:

Sao cái gì cậu cũng biết vậy?

Tôi nhìn anh. Đây là khoảnh khắc của tôi. Tôi có thể nắm lấy nó hoặc để mất nó, nhưng dù chọn cách nào thì tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ vượt qua được. Tôi căng thẳng quá, chẳng tính toán được gì

Tôi không biết gì cả, Oliver. Không gì hết

Cậu biết nhiều hơn bất kỳ ai trong vùng này.

Gía mà anh biết được rằng tôi biết rất ít về những điều thật sự quan trọng

Nhưng điều gì mới quan trọng?

Anh biết điều gì mà. Tới lúc này thì hơn ai hết, anh nên biết mới phải

Tại sao cậu nói với tôi tất cả những chuyện này

Bởi vì tôi nghĩ anh nên biết

Bởi vì cậu nghĩ tôi nên biết?

Bởi vì tôi muốn anh biết

Đó, tôi nói ra rồi, Lời ấy có ý nghĩa chăng?

Cậu biết cậu đang nói gì không?

Khoan, cậu nói điều mà tôi đang nghĩ cậu nói đó à?

Vâng

Anh ngừng một lúc.

Ý cậu là chúng ta

Tôi không đáp

“Vậy thì xem nào…” Và tôi chưa kịp gì thì anh đã lén tới bên cạnh. Chúng tôi quá gần nhau, tôi nghĩ, tôi chưa từng gần anh tới vậy. Anh đưa tai lại gần thêm tý nữa là nghe thấy tiếng tim tôi đập. Tôi đã thấy chuyện được viết trong tiểu thuyết nhưng chưa từng tin, tới lúc này. Anh nhìn thẳng vào mặt tôi, như thể anh thích gương mặt tôi và muốn ngắm nghía nó. Nhìn anh cười, nụ cười làm tôi sợ rằng bất cứ thứ gì cũng có thể xảy ra lúc này và chẳng còn thể quay lại được nữa, sợ rằng đây là cách anh hỏi và đây là cơ hội để tôi từ chối hoặc nói gì đó và chần chừ, để tôi vẫn có thể đấu tranh với chính mình, bởi chuyện đã đến lúc này-ngoại trừ việc tôi chẳng còn thời gian nữa, bởi anh đã áp môi vào miệng tôi, một cái hôn ấm áp, hòa giải.

“Khá hơn chứ” Sau đó anh hỏi

Tôi không trả lời nhưng ngẩng mặt lên ngang mặt anh và hôn anh lần nữa, gần như cuồng dại…Và tôi không muốn lời nào, chuyện vu vơ, chuyện nghiêm chỉnh, chuyện xe, chuyện sách, bất cứ thứ gì. Chỉ có mặt trời, cỏ, làn gió biển thoảng khi cùng mùi của anh tỏa ra từ ngực và nách. Hãy lột trần, chiếm lấy tôi, và làm tôi đảo lộn hết cả, cho đến khi tôi hòa làm một với dục vọng của anh...Tôi không biết tất cả những chuyện này sẽ dẫn tới đâu nhưng tôi đang đầu hàng anh từng chút một và hẳn là anh biết, bởi vì tôi cảm nhận được rằng anh vẫn giữ khoảng cách giữa chúng tôi, ngay cả khi má áp má, thân thể kề nhau.

Ánh sáng trong mắt tôi, tôi nói, ánh sáng trong mắt tôi, ánh sáng của trần gian, đó là anh, ánh sáng của đời tôi. Tôi không biết ánh sáng trong mắt tôi nghĩa là thế nào và tự hỏi tôi đào đâu ra cái từ ngữ rỗng tuếch ấy, nhưng chuyện vớ vẩn ấy lại khiến nước mắt trào ra, những giọt nước mắt tôi muốn vùi sâu vào gối anh, đẫm vào chiếc quần tắm của anh, tôi muốn anh chạm vào những giọt nước mắt bằng đầu lưỡi và xua đi nỗi sầu.

Giá như anh vào phòng tôi đêm nay. Hay tốt hơn là tôi uống vài ly rồi vào phòng anh mà nói trắng ra cái sự thậy vào mặt anh, Oliver: Oliver, tôi muốn anh chiếm lấy tôi. Ai đó phải làm vậy, và người đó có thể là anh. Sửa lại: Tôi muốn đó là anh.

 

Tuy tình cảm của cả hai dành cho nhau đã rõ, nhưng những nếp gấp trong tâm hồn Oliver, những giằng xé của lương tâm về đạo đức, về định kiến xã hội vẫn khiến Oliver ngập ngừng trước tình cảm cuồng nhiệt của Elio. Sau buổi chiều ở gò vẽ Monet đó, sau khi cả hai đã bày tỏ tình cảm của nhau thì Oliver vẫn xa cách Elio, điều đó khiến cậu chàng Elio không thể chịu đựng được. Ta có thể thấy cái khát khao được gần gũi Oliver của Elio tội nghiệp đáng thương như thế nào:

Chúng tôi có thể đạp xe vào thị trấn rồi trở về, và ngay cả khi anh chỉ cho đi được có vậy, tôi sẽ nhận lấy-ít hơn nữa cũng được, nếu chỉ để sống bằng những mẩu miếng xác xơ ấy

Xin đừng né tránh tôi. Tôi chết mất.

Nhưng trước tình yêu nhiệt thành đến cuồng si của Elio, trái tim của Olive cuối cùng đã chiến thắng: “Trưởng thành đi chứ, nửa đêm tôi gặp cậu”

Nửa đêm hôm đó, hai con người ấy đã gặp nhau trong phòng Oliver, rụt rè, lén lút, đầy đam mê cuồng nhiệt nhưng cũng mang đầy mặc cảm tội lỗi. Tôi không chắc trên đời này còn có thể bắt gặp thứ tình yêu đẹp và tuyệt vời như thế vậy nữa hay không. Sau bao giằng xé, sau bao thử thách mà hai người đó phải vật lộn, phải đấu tranh cuối cùng tình yêu đã chiến thắng. Giới tính, địa vị, tuổi tác giờ đây không còn quan trọng nữa khi hai trái tim khát khao yêu đương đã chung một nhịp đập, hai thân thể cuồng si đã hòa vào nhau làm một.Trời đất, vũ trụ bao la mỉm cười trước loài người, giống loài luôn tự cho mình là tinh khôn nhất, giống loài kiêu hãnh nhất lại luôn phải trốn tránh chính bản thân mình, phải luôn phủ nhận trái tim mình và trói buộc nó trong cái xiềng xích mang tên định kiến. Giống loài tự do nhất mà cũng là giống loài nô lệ nhiều nhất!

Sau cùng, tư thế của tôi thúc dục anh làm tương tự, anh đưa tay sang ôm tôi. Cánh tay không ập vào tôi, cũng chẳng xiết chặt. Đến lúc này tôi chẳng muốn nhận tình anh em. Cho nên tôi vẫn ôm anh,nhưng thả lỏng ra một lát, đủ thời gian để đưa cả hai cánh tay vào trong lớp áo rộng của anh rồi lại ôm lại. Tôi muốn có làn da anh

Em có chắc là muốn như thế này? Anh hỏi, cứ như là anh đã ngần ngại đến nay là vì nỗi nghi ngờ

Tôi gật đầu lần nữa

Tôi quyết định vào trong chăn. Tôi thích mùi này. Anh cũng vào chăn, rồi chưa kịp gì thì đã bắt đầu cởi đồ tôi. Tôi thích trần trụi trước mắt anh. Rồi anh hôn tôi, hôn tôi lần nữa, lần sau nồng nàn hơn, Đến một lúc tôi nhận ra anh cũng khỏa thân từ khi nào

Anh dừng lại là giết em đấy, anh dừng lại là giết em đấy, bởi vì đây cũng là cách tôi khép lại vòng tròn của mộng và ảo, tôi và anh, những từ ngữ được mong chờ từ miệng anh trở lại miệng tôi, lời nói từ miệng sang miệng, đó là lúc tôi bắt đầu dung tới ý nghĩ tục tĩu cho tới khi anh bảo: Hãy gọi anh bằng tên em và anh sẽ gọi em bằng tên anh. Tôi chưa từng làm vậy trong đời, và ngay khi tôi nói tên mình như tên anh, tôi như được đưa vào một cõi mình chưa từng chia sẻ với ai trước giờ và cả sau này

Chúng tôi có gây ra tiếng động?

Anh mỉm cười. Không có gì phải lo cả.

Anh siết chặt vai tôi vào vai anh: Cách em nghĩ đôi lúc thật là…em sẽ ổn thôi

Có thể nhưng rồi cũng có thể không, mình đã lãng phí biết bao ngày, biết bao tuần lễ.

Lãng phí à? Anh không biết. Có lẽ mình chỉ cần thời gian để biết được rằng đây là điều mình muốn.

Có vài người trong chúng ta gây khó dễ

Anh à?

Tôi gật đầu

Anh mỉm cười

Em sẽ ổn chứ?

Em sẽ ổn, Tôi đút một bàn tay vào đũng quần của anh. Em thích ở đây với anh.

 Phần 3: Tất cả rồi sẽ biến mất, chỉ còn tình yêu ở lại

Cuộc đời luôn đẩy con người ta vào những tình huống mà ta không hề muốn và cũng không cho ta cơ hội để phản kháng lại. Đến bây giờ tôi vẫn luôn tự hỏi: Hai tháng liệu có đủ? Hai tháng đấy tình yêu có đủ sức mạnh để làm điểm tựa cho hai tâm hồn đau khổ ấy đến suốt quãng đời còn lại? Tại sao họ không tìm thấy nhau sớm hơn? Tại sao họ không ở bên nhau lâu hơn? Họ đã hạnh phúc? Vậy sao họ không nắm lấy cái hạnh phúc đấy mà sống đến cùng? Cuối cùng, sau bao yêu thương, sau bao nước mắt, mất mát, tìm kiếm…ta còn lại gì? Hai con người khốn khổ ấy còn lại gì? Cái gì đã thúc đẩy họ, đã cho họ sức mạnh để gồng lên đóng vai của kẻ khác trong cuộc đời họ, che dấu đi cái bản thể thầm kín trong họ nếu không phải là hai tháng tình yêu đấy?

Đi tìm kiếm và sống với đúng bản thể trong mình luôn là khát khao cháy bỏng của những người như Oliver và Elio. Khao khát tìm ra mình, khao khát được sống cuộc đời của riêng mình, khao khát yêu thương, khao khát được công nhận được đáp lại yêu thương. Rồi sau những dặm dài mệt mỏi kiếm tìm, sau bao cuộc chốn chạy, sau bao lần phủ định tiếng nói bên trong, cuối đời, ta vẫn đau đáu một câu hỏi: Ta là ai? Hãy lắng lòng lại và nghe người thi sĩ thành Rome trả lời giúp ta, hay chính là lời của Andre muốn nhắn nhủ tới người đọc:

Ta không hiểu những tín hiệu cơ bản mà ta luôn ngộ nhận rằng mọi con người đều chia sẻ. Ta quả quyết rằng tất thảy là sai lầm, chỉ là ý nghĩ trong đầu chứ không phải thực tế. Rồi ta nghĩ sâu hơn, ta nhận ra dù ta có nghi ngờ một cách hợp lý, ta vẫn thèm muốn tất cả họ nhưng ta không biết mình muốn đích xác thứ gì từ họ, hay họ có vẻ muốn gì từ ta, bởi vì chính ra họ cũng đang nhìn vào ta, vẻ mặt phản ánh điều duy nhất trong tâm trí họ. Nhưng ta tự nhủ rằng mifng đã hoang tưởng. Rồi ta sẵn sàng gói gém đồ đạc trở lại Rome vì tất cả những tín hiệu chạm-rồi-đi làm cho ta phát điên. Rồi có gì đó đột ngột xuất hiện giống như một lối đi ngầm bí mật, thế là ta nhận ra họ cũng khao khát ta đến đau đớn. Mà điều tệ hại nhất là dù ta có bao nhiêu kinh nghiệm, có óc mỉa mai, có khả năng vượt qua sự ngượng ngùng giỏi đến mấy, khi nó xuất hiện ta vẫn hoàn toàn lạc lối. Tôi không biết tiếng của họ, không biết tiêng nói con tim của họ, thậm chí chả biết của chính mình. Tôi thấy màn che ở khắp nơi: điều tôi muốn, điều tôi không biết là mình muốn, điều tôi không muốn biết là mình muốn, điều tôi luôn biết là mình muốn. Hoặc đó là thiên đường, hoặc là địa ngục.

Giống như những trải nghiệm khác ghi vào ta cả đời, tôi thấy mình bị lộn ngược rồi phanh thây. Tổng kết mọi điều tôi đã cảm nhận trong đời là vậy: Tôi là ai khi vừa hát vừa xào rau cải cho gia đình, bạn bè vào chiều chủ nhật, tôi là ai khi thức đậy vào những đem lạnh cóng, chỉ muốn mặc thêm cái áo khoác len, chạy đến bên bàn, viết về con người mà chỉ có mình tôi biết đó là tôi, tôi là ai khi tôi thèm muốn được trần truồng với một thân thể trần truồng khác, hay tôi thèm muốn được một mình trên thế gian, tôi là ai khi mọi phần trong tôi phân cách ra hàng dặm, hàng thế kỷ và mỗi phần ấy đều thề nó mang tên tôi.

Lời của nhà thơ già thành Rome vào tối trước khi Oliver và Elio chia xa mãi mãi thật khiến người đọc ám ảnh và khắc khoải. Ta là ai giữa cuộc đời rộng lớn? Ta là ai nếu trải qua nhiều tiền kiếp như thuyết nhà Phật? Hay ta cũng chỉ là một tinh thể bé nhỏ, đơn côi lạc long trong cuộc đời trần thế? Ta có nhận ra ta sau bao số kiếp? Ta có nhận ra bản thể ta là ai hay không? Hay cứ mãi chốn chạy, mỏi mệt hoang hoải và bất lực? Lời nói đó nhưng vạch trần mọi đau khổ len lỏi thống trị trong ta, tố cáo mọi thứ dấu diếm che đậy vụng về của ta, đưa con người ta ra ánh sáng, ép buộc ta hãy nhìn thẳng vào sâu trong tâm hồn và quyết định ta sẽ sống cuộc đời ta như thế nào.

Và đây nữa, hãy lắng nghe tiếng lòng của một người cha, hay đúng hơn là khát khao muốn được đáp trả lại từ xã hội của những con người như Elio và Oliver:

Này, con có một tình bạn đẹp. Có lẽ hơn cả tình bạn, Cha ghen tị với con. Ở địa vị của cha, hầu hết các bậc phụ huynh sẽ mong toàn bộ chuyện đó biến đi hoặc cầu nguyện rằng con trai họ vượt qua cho chóng. Nhưng cha không phải là một vị phụ huynh như thế. Ở địa vị con nếu có nỗi đau hãy nuôi dưỡng nó, và nếu ngọn lửa bùng lên, đừng dập tắt nó, đừng tàn bạo với nó. Sự rút lui có thể là thứ kinh khủng khi nó khiến ta tỉnh thức vào ban đêm, và khi những kẻ khác quên ta đi nhanh hơn ý muốn của ta. Ta hy sinh bản thân quá nhiều để được chữa lành nhanh chóng, thế nên đến năm ba mươi tuổi ta đã cạn kiệt, chả còn gì để trao đi mỗi khi bắt đầu với một người mới. Nhưng chuyện không cảm nhận một điều gì hết để tránh cảm nhận một điều cụ thể, thật là lãng phí!.

Hãy sống thật với cảm xúc, sống thật với bản thể của mình là điều mà Andre Acimen muốn gửi gắm đến mỗi chúng ta , trong cuộc đời mà ta chỉ sống một lần duy nhất.

Hầu hết mọi người cứ sống như là có hai cuộc đời để sống vậy, một cuộc đời làm nháp, một cuộc đời hoàn chỉnh, rồi mọi phiên bản khác ở giữa. Nhưng chỉ có một mà thôi, trước khi con kịp nhận ra thì tim con đã mòn mỏi, còn thân thể con đến lúc sẽ chẳng còn ai thèm nhìn nữa chứ đừng nói là tới gần. Ngay lúc này thì có sầu khổ đó. Cha không ghen tị với nỗi đau, cha ghen tị với nỗi đau của con.

 

Còn về phần Oliver và Elio thì sao? Họ chỉ có hai tháng trong cuộc đời để sống đúng bản thể của mình, sống đúng với trái tim của mình. Hai tháng tràn ngập hạnh phúc, tràn ngập yêu thương và tiếng cười. Nhưng dường như chút vụn vặt dư âm đó là quá đủ để họ tự nâng mình lên, sống tiếp một cuộc đời không có nhau và tiếp tục trốn chạy bản thân mình. Để rồi hai chục năm sau gặp lại, tình yêu họ dành cho nhau vẫn nồng nàn như thời 17, 24, vẫn cuồng nhiệt vẫn si mê nhau như hai tháng mùa hè năm đó nhưng đã có một bức tường ngăn cản giữa hai người họ. Ta nghẹn lòng khi thấy bức tường đó dày và lạnh lẽo như thế nào, hai con người từng quấn quýt bên nhau, say đắm nhau như nào vậy mà giờ đây lặng lẽ đi bên lề đời nhau, như sống hai thế giới song song, nỗi đau và tình yêu cùng lúc không thể chạm vào. Bởi họ biết rằng, một trong hai người chạm vào nỗi đau đó, nó sẽ rỉ máu, chạm vào tình yêu đó, nó sẽ bùng lên thiêu đốt tất cả. Đau đớn, giày vò là hai cảm giác mà người đọc có thể cảm nhận được từ những trang cuối cùng của cuốn sách. Khi mà hai con người khốn khổ đó lại để lạc mất nhau một lần nữa và sống một cuộc đời của kẻ khác với sự che đậy vụng về đến đáng thương. Nhưng rồi ta có thể mỉm cười khi nhận ra rằng dù chẳng còn đi bên đời nhau, chẳng còn được ở cùng nhau nhưng tình yêu trong họ, ở cả Elio, ở cả Oliver tình yêu đó vẫn còn nguyên vẹn! Sau cùng, chỉ có tình yêu ở lại với họ, với chúng ta!!!

Xưa tôi có chỗ không nhỉ? Anh hỏi, miệng kìm lại nụ cười hết cỡ

Anh sẽ luôn có một chỗ mà

Tôi muốn nói với anh rằng bể bơi, khu vườn, căn nhà, sân quần vợt, chốn thiên đàng,toàn bộ nơi này sẽ luôn là nơi lưu giữ hồn anh-và cả tôi nữa

Hai mươi năm thấm thoắt như mới hôm qua, và hôm qua chỉ là sớm hơn buổi sáng nay, và buổi sáng dường như cách xa diệu vợi.

 “Anh giống em”  anh nói, “anh nhớ tất cả mọi thứ”.

 

Tác giả: Đức Huy - Bookademy

-----

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật c ác thông tinthú vị về các cuốn sách hay tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn/

Trở thành CTV viết reviews sách để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị cùng Bookademy, gửi CV (tiếng Anh hoặc Việt) về: [email protected]

 

 

 

Xem thêm

Ngoài ra, nàng Chiara, cô bé Vimini, dì Mafalda, Marzia,… đều là những người có vai trò giúp cho Elio nhận ra tình cảm đặc biệt của mình dành cho Oliver. Đặc biệt phải kể đến cha của cậu. Ông thấu hiểu và ủng hộ con trai của mình. Ông dành những lời khuyên từ sự hiểu biết dành cho cậu. Mọi người xung quanh câu chuyện đều đáng được ta khâm phục và trân trọng. Họ biết nghĩ cho nhau và ủng hộ những việc làm của nhau. Cha của Elio từng nói thế này với cậu: “Nhưng hãy nhớ trái tim và thân thể ta chỉ được nhận lấy có một lần thôi. Hầu hết mọi người cứ sống như là có hai cuộc đời để sống vậy, một cuộc đời làm nháp, một cuộc đời hoàn chỉnh, rồi mọi phiên bản khác ở giữa. Nhưng chỉ có một mà thôi, trước khi con kịp nhận ra thì tim con đã mòn mỏi, còn thân thể con đến lúc sẽ chẳng còn ai thèm nhìn nữa chứ đừng nói là tới gần. Ngay lúc này thì có sầu khổ đó. Cha không ghen tị với nỗi đau, cha ghen tị với nỗi đau của con.” André Aciman có một lối viết khiến cho người đọc không bị ngắt nhịp hay bị chán. Mọi thứ tác giả kể đều với một nhịp chậm rãi và sâu lắng. Vì thế nên người đọc sẽ mãi giữ được cảm xúc trong lòng. Các cảm xúc ấy sẽ đọng lại một lúc lâu khiến ta như sống và trải qua cùng nhân vật. Những chi tiết mà tác giả chọn để kể vô cùng đắt giá, không hề thừa một chút nào. Một khi các chi tiết được đưa vào cuốn sách thì chắc chắn sẽ có lí do. Có thể nó chỉ là một phần nhỏ bé tầm thường trong cuộc sống, nhưng nó đủ để làm cho nhân vật hạnh phúc. “Call Me By Your Name” tuy là một câu chuyện về tình yêu đồng giới nhưng bạn không bắt buộc phải trong cộng đồng LGBT để thấu hiểu được họ. Nó là một câu chuyện đẹp đẽ về tình yêu đáng để đọc.

Nếu như bộ phim “Call Me By Your Name” được kể qua góc nhìn thứ ba thì tiểu thuyết "Call Me By Your Name" được viết theo lời kể của Elio. Elio là một cậu con trai thông minh và tài năng của một giáo sư cổ học – người mà sẽ giúp Oliver thực tập trong mùa hè này. Trong suốt cuốn sách, những sự việc diễn ra xung quanh và cả suy nghĩ, hành động của Elio đều được tác giả Aciman miêu tả vô cùng kỹ lưỡng. Có lẽ bởi vậy nên nội tâm của nhân vật nổi bật hơn hẳn. Mạch suy nghĩ của Elio cho người đọc cảm thấy mọi thứ trong cuộc sống của cậu thật chân thực và khiến cho ta có cảm giác mình đang yêu và được trải qua. Ngay từ lần gặp mặt đầu tiên, Oliver – cậu bạn sinh viên mới chuyển vào đã để lại ấn tượng mạnh trong lòng Elio. Nó không phải là một ấn tượng tốt đẹp gì nhưng người này thực sự rất kỳ quặc trong mắt Elio lúc ấy. Cậu bắt đầu gặp mặt và tiếp xúc với Oliver nhiều hơn qua các bữa ăn hay những lần đạp xe quanh thị trấn. Rồi đến một lúc nào đó, cậu nhận ra mình không thể sống thiếu Oliver. Sự xuất hiện của Oliver như làm đảo lộn cuộc sống của cậu, vì anh đã khơi dậy một cảm giác lạ lùng mà cậu chưa có bao giờ. Từ đó cậu khám phá ra chính bản thân mình. Cậu để ý từng lời nói, cử chỉ của Oliver hơn. Cậu sợ hãi mỗi khi nói ra suy nghĩ của mình trước mặt anh. Cậu cảm thấy bức bối, khó chịu nhưng đôi khi cũng cảm thấy thích thú, phấn khích trước khát khao cháy bỏng mạnh mẽ đang chảy trong cậu. Cậu trở nên lúng túng và lo lắng mỗi khi phải nói chuyện với Oliver. Nhưng cậu cũng chờ đợi và ghi nhớ từng câu trả lời của anh chàng kia. Cậu chán nản, uể oải khi chưa thấy anh về. Suy nghĩ cả ngày về anh không thôi. Cậu cảm thấy lạc lõng và cố tìm những thứ để thay thế anh, để loại bỏ hình ảnh anh trong đầu mình. Không chỉ vậy, cậu cố tỏ ra khó chịu và trả lời cụt ngủn trước mặt anh, rồi sau đó lại cảm thấy hối hận, bứt rứt. Diễn biến tâm trạng, cảm xúc và hành động của Elio thể hiện cậu yêu mến và mong muốn Oliver biết nhường nào. Việc bộc lộ tình cảm của mình đối với Oliver lại càng trở nên khó khăn hơn đối với cậu. “Một buổi tối nọ lúc đang đọc sách trong phòng đọc của bố, tôi gặp câu chuyện về một chàng hiệp sĩ trẻ đẹp si mê một nàng công chúa. Nàng cũng yêu chàng, dù rằng nàng có vẻ không hoàn toàn nhận biết điều ấy, và dù tình bạn nảy nở giữa họ, hoặc có lẽ vì chính tình bạn ấy, chàng thấy mình sao quá đỗi hèn mọn và nghẹn ngào bởi sự trong trắng đến đáng sợ của nàng, đến nỗi chàng hoàn toàn không thể nói lên được tình yêu của mình. Một ngày kia chàng thẳng thừng hỏi nàng: “Nói ra hay chết quách đi thì tốt hơn?” Đó là Elio. Nhưng để đánh giá Oliver thì là chưa đủ. Cậu cởi mở, thông thái nhưng đôi lúc lại hành động một cách khó hiểu. Nói chung cậu rất kì lạ và bí ẩn. Bởi ta chỉ mới thấy anh qua con mắt chủ quan của Elio. Nhưng lời nói của Oliver thì đủ chứng minh rằng anh cũng thích Elio rất nhiều.

Ít có nhà văn nào thực sự nổi lên khi đang trong giảng đường hay làm ngành báo chí in ấn. Họ đều là những gã tay ngang bộc phát trong một cơn hoành hành của xúc cảm và diễn tiến tâm lý phức tạp tiềm ẩn. Cứ viết rồi được tung hê. Nhưng André Aciman là một người thú vị nhưng không hoàn toàn là quá hiếm, và ông cũng không phải thực sự kinh điển gì cho lắm để mà lôi ngành nghề ra làm thú đặc biệt. Thực sự, cách mà André đến với ta mới đáng kinh ngạc. Đọc tiểu thuyết đầu tay của ông, ta chắc mẩm đây là của một tay viết trẻ trung năng nổ, mới vào nghề và lập cú đúp như kiểu Old Town Road đây, nhưng không. Lần giở tiểu sử và ông khiến kẻ đọc rong chơi như tôi ngạc nhiên khi một nhà báo, giảng viên và học giả như ông lại lấn sân một cách đáng sợ như vậy. Và cú đúp “Call Me By Your Name” là điều phải có, là thứ nội lực ông đã tiềm tàng trong “Out of Egypt”, về một tính văn chương bùng nổ hơn, nguy hiểm hơn so với khi vận áo vest quần tây lên giảng đường và tốn nước bọt (tôi thích cà khịa những vị giáo sư kiểu vậy, nó vui). Đó là giọng văn trữ tình, lai láng ẩn sau cuốn hồi ký đạt giải “Whiting” trên, và một loạt truyện ngắn vô danh (với tôi, với độc giả Việt Nam) nữa. “Call Me By Your Name” xuất hiện không quá bất ngờ với những ai đã theo dõi hoặc biết ông thầy này. André Aciman đủ sức biết mình đang làm gì khi từ một ông giáo làng ngoan ngoãn chuyên viết các loại bài xã luận, khảo cứu sang hồi ký, rồi tiếp tục đánh một cú home-run vào các tầng lớp khán giả thấp hơn một tí. Như một sự tính toán kiểu Haruki, và hoàn hảo thay, ông tới với độc giả trong con mắt ngưỡng mộ chỉ với một cuốn sách: “Call Me By Your Name”. Con người đó đủ sức tạo ra một sự mê hoặc đáng kể khi thể hiện nó dưới cú pháp viết tương tự của Proust, một nhà văn ông biết rõ hơn ai hết. Rõ ràng, trong “Call Me By Your Name”, ông ta hiểu rõ một tiểu thuyết diễm tình thì sẽ khác với hồi ký như thế nào. Ta hiếm thấy một cuốn sách được nhắc tới và biết đến rộng rãi như tác phẩm này của André: ở quê nhà với cả truyện lẫn phim bom tấn khuấy đảo giới LGBT và ở Pháp, cái nôi của sự lãng mạn, nơi cuốn này được đọc đi đọc lại bởi hàng chục ngàn người mỗi năm và in đi in lại.

Thông thường khi viết review, mình sẽ tóm tắt sơ lược cốt truyện (và có khi là spoil gần hết) từ đầu đến cuối. Thế nhưng với “Call Me By Your Name”, lại chưa biết sẽ bắt đầu từ đâu. Vậy nếu cậu chưa đọc sách hay xem phim, thì hãy hiểu đơn giản thế này thôi: Một mùa hè tại vùng duyên hải Riviera nước Ý, cậu thiếu niên Elio mười bảy tuổi gặp chàng trai Oliver hai mươi tư tuổi. Họ yêu nhau. Và mãi mãi nhớ nhau trong suốt hai mươi năm sau, và hai mươi năm sau nữa. Khi đọc cuốn sách này, thấy được những tâm tình và suy nghĩ cá nhân của Elio, từ khi còn là một Elio mười bảy tuổi yêu Oliver tha thiết, đắm say và cuồng nhiệt; cho đến khi trở thành Elio ba mươi hai tuổi, vẫn mến thương Oliver như thế; nhưng biết rằng mọi việc đã trôi qua và họ bên nhau chỉ là một mong muốn bất khả. Không biết Oliver có cảm nhận được rằng sự xuất hiện của anh, đã khiến thế giới của cậu thiếu niên mười bảy tuổi nọ chao đảo đến mức nào hay không. Cậu không thể ngừng nghĩ về anh, và dành cho anh một khoảng lớn trong tâm trí - thật ra là cả tâm trí mình, chỉ để suy nghĩ về anh. Về chiếc áo gợn sóng anh hay mặc, gót chân tròn mềm mại của anh, đôi vai trần rám nắng; và đến cả những chi tiết nhỏ như lời anh chào, ánh mắt anh khi nhìn, tiếng động anh tạo ra ở bao lơn mỗi lúc đi ngang. Trong trái tim của Elio dạo ấy, tình cảm với Oliver cứ nảy ra một cách tự nhiên và do đó, nó phát triển tới mức cậu phải tương tư đến đau khổ. Cậu không thể dừng nó lại, hay dừng nghĩ về anh. Elio nói, cậu tôn thờ anh - đó không chỉ đơn thuần là tình yêu. Cậu muốn dâng hiến cho anh. Muốn anh hiểu được cậu muốn anh tới mức nào, với những vòng ôm, cái hôn, những động chạm vô tình hay cố ý, trên giường, da thịt sát da thịt. Và tại Roma mùa hè ấy, Oliver đã ép sát cậu vào tường, trao cho cậu một nụ hôn say đắm. Những ngày cuối cùng họ ở bên nhau, những ngày ở Roma với thơ ca, âm nhạc, rượu và tình yêu. Tất cả những điều ấy, và những điều trước đó nữa, sẽ khiến họ mãi mãi nhớ về nhau trong suốt hai mươi năm sau, và hai mươi năm sau nữa. Khi đọc “Call Me By Your Name”, mình thương Elio rất nhiều. Vì Elio đã yêu Oliver nhiều quá, mặc dù cậu đã biết trước rằng một khi mùa hè kết thúc, thì họ sẽ xa nhau. Vì thế, Elio đã tránh đếm ngày. Tránh đếm những ngày bên nhau. Tránh đếm những ngày còn lại. Nội tâm của Elio hàm chứa rất nhiều mâu thuẫn và đối nghịch. Rụt rè, e ngại. Cố gắng thu lấy can đảm bày tỏ, vui sướng khi được đáp lại, nhưng sau lại trở nên chán chường, và rồi lại chìm sâu vào tình yêu tha thiết. Cuối cùng buộc phải lìa xa. Có lẽ khi từ Roma trở về nhà, Elio cũng đã hy vọng rằng thông qua thư từ và điện thoại, mối liên hệ và tình cảm của cậu và Oliver sẽ không bị cắt đứt. Rằng anh sẽ không quên. Nhưng cũng trong Elio, phần nào đó cậu biết, từ nay cậu và anh đã bước ra khỏi mùa hè tươi đẹp nọ. Và việc Oliver kết hôn với một người con gái khác, chính là kết quả của những bước đi ấy. Có lẽ là tất yếu. Họ đều đã tiên liệu trước, nhưng đều không muốn nói ra. Elio năm mười bảy tuổi, yêu Oliver hai mươi tư tuổi tha thiết. Elio ba mươi hai tuổi, vẫn thương mến Oliver vô cùng. Cái mình mến phục ở Elio, đó là cậu chấp nhận việc hai người không thể bên nhau như trước. Dù rằng có đau đớn và vô vàn tiếc nuối. Và mùa hè năm đó chỉ để nhớ, để thương, chứ không phải để níu kéo bất kì điều gì. Mùa hè đó, để nhớ về cái lúc bọn họ gọi đối phương bằng tên của mình. Elio, Elio. Oliver, Oliver. Em là anh, anh là em. “Người là ta, nhưng còn là ta nhiều hơn cả ta nữa.” Elio ba mươi hai tuổi, nhớ Oliver hai mươi tư tuổi và Elio mười bảy tuổi. Elio ba mươi hai tuổi năm ấy, nhớ mùa hè những năm tám mươi của nước Ý vô chừng. “Elio,” tôi lặp lại để cho biết tôi đang nghe máy, nhưng cũng để nhắc nhớ về trò chơi ngày xưa, và rằng tôi không quên gì cả. “Oliver đây,” anh nói. Anh quên rồi. “Hãy gọi anh bằng tên em, và anh sẽ gọi em bằng tên anh.” “Anh giống em.” Anh nói. “Anh nhớ tất cả mọi thứ.” “Tôi dừng lại một giây. Nếu anh nhớ tất cả mọi thứ, tôi muốn nói, và nếu anh thực sự giống em, thì trước khi anh rời đi vào ngày mai, hay khi anh vừa sắp sửa đóng cửa chiếc taxi, vừa nói xong lời từ biệt với mọi người khác và chẳng còn gì để nói nữa trên đời này, khi ấy, chỉ một lần này thôi, quay lại nhìn em, dù chỉ vui đùa, hoặc là thoáng nghĩ lại, những điều này có ý nghĩa biết bao với em khi ta từng bên nhau, và như ngày xưa, hãy nhìn thẳng vào mặt em, để em ngắm anh, và gọi em bằng tên anh.”  

"Nước Ý. Mùa hè. Tiếng lũ ve sầu đầu giờ chiều. Phòng tôi. Phòng anh. Bao lơn của hai chúng tôi tách thế giới bên ngoài ra hẳn. Gió nhẹ thoảng qua vườn, len lên cầu thang và vào phòng tôi. Mùa hè đó tôi bắt đầu thích câu cá bởi vì anh thích. Thích chạy bộ bởi vì anh thích. Thích bạch tuộc, Heraclitus. Mùa hè đó tôi đã nghe thấy tiếng chim, ngửi thấy mùi cây, hoặc cảm nhận làn hơi tỏa lên từ dưới đôi chân mình những ngày rực nắng và bởi các giác quan của tôi luôn thính nhạy nên tôi cũng tự động nhận thấy chúng tự động hướng tới anh". Cảm giác đầu tiên khi bạn đọc lên những dòng này là gì? Tôi thì thấy những dòng chảy cảm xúc triền miên của tâm hồn đang yêu đang cảm nhận sự đẹp đẽ biết bao nhiêu của tạo hóa chỉ đơn giản vì ở đó có bóng hình của người mình yêu. Đó là những dòng cảm xúc của cậu bé Elio trong cuốn tiểu thuyết “Gọi em bằng tên của anh” tên tiếng anh “Call Me By Your Name”, một tác phẩm của nhà văn người Mỹ tên Andre Aciman xuất bản năm 2007. Xuyên suốt tác phẩm là câu chuyện tình yêu của một thanh niên 17 tuổi người Ý- Elio với anh chàng sinh viên 24 tuổi người Mỹ - Oliver trong một mùa hè đầy nắng, gió và thơ mộng của một vùng thôn quê phía bắc nước Ý ở những năm 80 của thế kỷ 20. Elio là một chàng trai nhạy cảm, có tâm hồn phong phú, chuyên viết cải biên nhạc, chơi đàn Piano và thích đọc sách một mình và tách biệt hẳn với chúng bạn mà đôi lúc khiến mẹ của cậu phải càm ràm. Còn Oliver, một thanh niên đã tốt nghiệp đại học, đến nhà Elio để nhờ bố của Elio là giáo sư Đại Học sẽ giúp anh hoàn thành cuốn sách nghiên cứu của mình. Từ những câu miêu tả của tác giả có thể hình dung ra Oliver là một chàng trai có vẻ ngoài tự tin, phóng khoáng và cuốn hút của một người trưởng thành, khác hẳn với hình tượng hướng nội lại ngây ngô của Elio. Nhưng biết đâu được đó chính là lực hút hai con người xa lạ này lại với nhau. Mà tình yêu đúng là câu chuyện không biết phải kể từ lúc nào bởi vì không xác định được thời điểm đã rơi vào lưới tình, phải trải qua những lần phủ định, những kiếm tìm sự xác minh, để đến khi không thể nào trốn tránh được nữa mới biết rằng bản thân đã lún vào quá sâu mà không có cách nào thoát khỏi thứ cạm bẫy ngọt ngào ấy được. Có lẽ khi đọc từ những chương đầu tiên đọc giả sẽ cảm nhận thứ phản ứng mà Elio dành cho Oliver không hề đơn thuần như cách của hai người mới quen biết nên dành cho nhau. Elio chán ghét phải chia sẻ căn phòng của mình cho người đến ở vào mỗi dịp hè giống như Oliver, chán ghét vẻ lạnh lùng tự nhiên của Oliver mặc dù mình rất có thành ý làm hướng dẫn viên cho anh ta, cảm giác không thoải mái khi Oliver chơi đùa với bạn của mình hay với những cô gái khác, thậm chí chán ghét luôn với câu nói chào tạm biệt của anh ta. Oliver có sáu tuần ở nhà của Elio để hoàn thành nghiên cứu của mình, dù muốn hay không họ đã luôn ở bên nhau, trải qua một cuộc sống thường nhật nhất. Những cuộc nói chuyện, sự thông thạo của Oliver, hoặc chỉ là một cái khoác vai cũng khiến cho cho Elio thật sự rung động. Sự rung động này không phải là một dạng thần tượng chỉ để thưởng thức mà là thứ rung động muốn được chạm vào thật nhiều và muốn được sở hữu cho riêng mình. Elio biết rõ cảm giác ưa thích của mình với Oliver không hề giống với cô bạn gái Marzia, đối với Oliver Elio có một sự khao khát tiềm ẩn luôn sục sôi bên trong mình, thứ mà Elio đã nhiều lần phủ nhận thậm chí trốn tránh nhưng không cách nào kiềm chế được sự lớn mạnh của thứ cảm giác tham luyến đó trong chính con người mình. Và dĩ nhiên khi mọi thứ khi đã đạt đến giới hạn chịu đựng, tự nhiên sẽ có cách để nó phát tác ra, những điều cần nói sẽ phải nói. Cho dù Elio biết rằng tình cảm mình dành cho Oliver giống như một kì tích vì có lẽ nó khác biệt với lẽ thông thường và đi ngược lại với định kiến xã hội, nhưng thứ Elio muốn chỉ đơn giản là nói hết lòng mình và đón nhận mọi phản ứng từ đối phương, thời gian hình như không cho phép Elio chần chừ. Mà nụ hôn của Oliver trao cho Elio chính là sự ưng thuận, rằng chính anh ấy cũng có  cảm giác giống như Elio. Nhưng cả hai lại tránh mặt nhau vài ngày sau đó, họ sợ hãi những thứ luật lệ nằm im trong sách vở nhưng có thể giết chết con người trong hiện thực, đối với tình cảm này có lẽ cả hai đều cảm thấy nên suy nghĩ thấu đáo. Nếu tình yêu có thể bị đánh bại bởi suy nghĩ, lo toan hay luật lệ cứng nhắc mà con tim không thể giành thế chủ động thì trên cuộc đời này sẽ không có những câu chuyện tình yêu cho người người thán phục, dù đó có phải là câu chuyện tình yêu với hạnh phúc viên mãn hay chỉ là một đoạn ngọt ngào đau đớn. "Chúng tôi có thể đạp xe vào thị trấn rồi trở về, và ngay cả khi anh chỉ cho đi được có vậy, tôi sẽ nhận lấy-ít hơn nữa cũng được, nếu chỉ để sống bằng những mẩu miếng xác xơ ấy. Xin đừng né tránh tôi. Tôi chết mất”. "Gọi anh bằng tên em và anh sẽ gọi em bằng tên anh." câu nói mà Oliver dành cho Elio khi cả hai đang trao cho nhau tình yêu say đắm nhất, câu nói bắt đầu cho chuỗi ngày hạnh phúc ngắn ngủi bên nhau nhưng tràn mật ngọt, say đắm sau khi Elio chủ động hẹn gặp Oliver. Họ biết rằng dù tương lai có thế nào đi chăng nữa chỉ cần cả hai người đang cùng một chỗ thì giờ phút đó điều họ muốn là trao cho nhau những thứ ngọt ngào, tốt đẹp nhất. Cuộc đời vốn dĩ khắc nghiệt, giờ phút thăng hoa thoáng chốc mà thực tế đau lòng lại kéo dài vô tận, đôi khi làm cho những thứ đẹp đẽ biết bao cũng chỉ huy hoàng giây lát rồi, nhưng lại âm ĩ đau kéo dài thậm chí vụt tắt cùng vô vọng. Mà Oliver và Elio hai con người đã may mắn tìm thấy chính mình và cũng tìm thấy nhau, nhưng thời điểm bấy giờ trong một xã hội hà khắc đã khiến cho một trong hai hoặc cả hai cũng phải buông tay. Ai rồi cũng sẽ quay về với quỹ đạo của mình, Oliver rời khỏi nơi cất giữ trái tim mình và chứa đầy kỉ niệm để trở về thành phố của mình kết hôn rồi sinh con. Chỉ còn lại Elio phải cất giữ bóng hình người thương ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim, một trái tim không ngừng rỉ máu. "Xin để mùa hè đừng bao giờ kết thúc, xin để anh ấy không bao giờ ra đi, xin để bản nhạc này vang lên mãi mãi, tôi chỉ ao ước bấy nhiêu thôi, và tôi thề sẽ không ước ao gì thêm nữa”. Câu chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó, vì hình như thời điểm này học vẫn còn quá trẻ, họ không nghĩ rằng con người vốn có nhiều chấp niệm, không phải nói quên là có thể quên, nói buông tay là không bao giờ gặp lại nữa, nói rời xa nhưng vẫn luôn âm thầm dõi theo cũng chẳng thể yêu thêm một ai ngoài người ấy nữa. "Hai mươi năm thấm thoắt như mới hôm qua, và hôm qua chỉ là sớm hơn buổi sáng nay, và buổi sáng dường như cách xa diệu vợi. " Anh giống em " anh nói," Anh nhớ tất cả mọi thứ ". "Thời điểm cả hai gặp lại đã là chuyện của hai mươi năm sau ở nơi chứa đầy ảnh hình quen thuộc của hai người, quang cảnh có thể thay đổi nhưng tất cả những thứ thuộc về nhau, tình yêu họ dành cho nhau chưa từng mai một, mà đó là thứ duy nhất mà cả hai có thể dành cho nhau nguyên vẹn-là thứ tình cảm riêng biệt chỉ dành cho một người đặc biệt duy nhất. Cũng có thể đó là thứ ấm áp cuối cùng để những tâm hồn cô đơn như họ có thể tồn tại giữa cuộc sống phải sống này. Đọc xong cuốn tiểu thuyết " Call Me By Your Name " tôi chợt nghĩ rằng tình yêu là một thứ đẹp đẽ, tự nhiên, đáng lẽ không nên bị ngăn cản bởi giới tính, tôn giáo, tuổi tác.. hay bất cứ thứ gì khác. Nếu thế giới chỉ có hai người yêu nhau, dù trắc trở như thế nào tôi nghĩ họ cũng can đảm vượt qua, nhưng ở xã hội khắc nghiệt, những thứ khác biệt lại phải chịu nhiều trắc trở, mà để sống trong xã hội ấy họ phải từ bỏ ước muốn được công nhận sự khác biệt thiểu số này. Tôi lại nghĩ sức mạnh để họ có thể bám trụ ở thế giới như thế là vì ở đó có người yêu thương họ, bạn có tin không đôi khi chỉ cần nghĩ rằng chỉ cần trên thế giới này có người thật sự yêu thương mình thì đó là ngọn đèn giúp bạn vượt qua những đêm tối tăm trong cuộc đời.

Nếu để mình miêu tả "Call Me By Your Name" thì chỉ có hai chữ thôi, " hiện thực " hoặc là " thực tế ". "Call Me By Your Name" vẽ ra trước mắt mình khung cảnh đầy thơ mộng của một ngôi nhà bên bờ Địa Trung Hải vào những ngày nắng mùa hè của những năm 80 thế kỷ trước. Nơi ấy có một Elio mười bảy tuổi biết viết nhạc, chơi piano và đánh guitar thì thật điệu nghệ. Và càng rực rỡ hơn khi vào mùa hè năm ấy, một Oliver đẹp trai, giỏi giang và thông minh tiến đến sống nhờ trong ngôi nhà bên bờ Địa Trung Hải kia, mang theo tất cả khát khao tình yêu của Elio bé bỏng. Thời gian đầu họ chưa quen nhau, và cả hai đều giấu cho riêng mình những bí mật thầm kín . Elio đã chắc rằng mình chẳng thích Oliver tí nào đâu. Vì cách Oliver bỏ lại cậu để đi dạo loanh quanh một mình vào thời gian đầu mới đến, vì cách Oliver nói lời tạm biệt quá ngắn ngủn và theo Elio thì điều đó thật quá bất lịch sự. Và Elio mười bảy tuổi phải nhờ một cô bé hàng xóm bảy tuổi mới nhận ra tình cảm của mình. Bước vào "Call Me by your name", bạn sẽ thấy được một tình yêu giản đơn nhất có thể: nắm tay, ôm nhau, hôn nhau và đòi hỏi những điều của một cặp yêu nhau. Họ tự do thả hồn mình vào tình yêu ấy, vì họ biết thời gian của họ không có nhiều. Họ gọi tên đối phương bằng chính chân thành của mình. Đọc đến đó mình đã xúc động lắm. Nhưng hiện thực thì vẫn mãi là hiện thực, lựa chọn của Oliver lúc đó, mình có thể hiểu được. Chỉ có bố mẹ Elio đồng cảm với họ thì là chưa đủ. Vậy là Oliver lựa chọn cách trốn tránh. Rất lâu sau họ vẫn gặp lại:” I remember everything - Anh nhớ tất cả “. “ Elio. Elio. Elio”. “ Oliver. I remember everything “.

" Call me by your name ", dịch nôm na là " Gọi tôi bằng tên bạn ", câu chuyện lấy bối cảnh tại một ngôi làng phía bắc Italia - nơi không chỉ đẹp về cảnh sắc mà còn vì nơi đây có một câu chuyện giữa hai chàng thiếu niên Elio và Oliver.  

 --> * Elio - thiếu niên người Do Thái đang ở độ tuổi 17, sống cùng cha mẹ tại một vùng nông thôn miền Bắc nước Ý, bố của cậu là một giáo sư khảo cổ. 

      * Oliver - chàng sinh viên cao học 24 tuổi, người Mỹ, đến sống nhà Elio để giúp đỡ giáo sư trong việc nghiên cứu tài liệu <--

 - Vậy thì điều khác biệt của tác phẩm này so với những câu chuyện tình cảm khác là gì? 

 --> Elio và Oliver đều là 2 chàng trai ở trong thời kì tuổi trẻ, tràn đầy sức sống và mang cho mình nhiều hoài bão lớn. Và tác phẩm này đã đem đến cho người đọc một tình yêu không có rào cản về NGÔN NGỮ, GIỚI TÍNH, SẮC TỘC nào cả. Nó đơn thuần chỉ là TÌNH YÊU!

- Điểm nổi bật nhất của cuốn sách này là gì?

--> Nó đem đến cho chúng ta những cảm xúc rất chân thật trong con người mỗi nhân vật

 - Elio : chàng trai trẻ tuổi e ngại, không giám thổ lộ tình cảm của mình, nhưng lại giận dỗi khi thấy Oliver đi với người con gái khác.

- Oliver : như một người dăng lưới vậy, dù không nói ra nhưng ta có thể cảm nhận được sự quan tâm đặc biệt của cậu dành cho Elio, Oliver cố yêu một cô gái khác phải chăng đó là phép thử của tình yêu của cậu dành cho Elio?

~ Elio như một " cô thiếu nữ " đang trong độ tuổi yêu đương vậy, cậu kháo khát được yêu, và coi Oliver như là " một thứ gì đó rất cao, rất xa " mà không thể chạm tới được.

~~Để rồi khi đạt được thứ tình yêu trong sáng, mơ mộng ấy, cậu không thể nào thoát ra được, Elio chìm đắm trong tình cảm của Oliver dành cho mình. Cậu muốn níu giữ cái cảm xúc đó mãi mãi...Nhưng,

Oliver thì không, bởi vì người Oliver chọn lại là một cô gái chứ không phải là ELIO. Phải chăng vì ELIO là con trai hay là vì Oliver không yêu ELIO nữa? Bộ phim không có câu trả lời cho điều đó!

~~~ Khi Oliver rời đi thì mùa đông tới, cái mùa đông lạnh giá nơi nước Ý xa xôi kia thật lạnh lẽo, nó giống tâm hồn của Elio vậy. Cái sức sống mãnh liệt, cháy bỏng của mùa hè nay đã không còn nữa~~~

--> Kết phim là cuộc gọi điện của Oliver mời Elio dự đám cưới của mình, để rồi trái tim lạnh giá nay càng buốt hơn, Elio nước mắt rưng rưng trả lời rồi để lại cho một cái kết buồn cho tác phẩm!

==> Hãy đến với cuốn sách này để ta có thể trả lời được câu hỏi vì tác giả không muốn mùa hè trôi đi, để ta có thể chìm đắm trong tình yêu thơ mộng giữa hai con người đặc biệt!

                      "𝗖𝗮𝗹𝗹 𝗺𝗲 𝗯𝘆 𝘆𝗼𝘂𝗿 𝗻𝗮𝗺𝗲 𝗮𝗻𝗱 𝗜'𝗹𝗹 𝗰𝗮𝗹𝗹 𝘆𝗼𝘂 𝗺𝗶𝗻𝗲"

                                                               ( trích trong tác phẩm )


5 điểm