Rừng Nauy
Xem thêm

Cuốn này u ám không khác gì những nỗi sợ sâu kín nhất của bạn.

Văn chương của Murakami mang đến cho tôi một kiểu an ủi rất đặc biệt. Không phải kiểu an ủi của thiên nhiên, của tranh phong cảnh hay nhạc cổ điển. Mà là sự an ủi đến từ việc nhìn thấu toàn bộ sự xấu xí, tăm tối trong bản chất con người chúng ta một cách trần trụi. Dù văn chương của ông có vẻ đen tối và chết chóc đến đâu, thứ tôi cảm nhận được khi đọc vẫn là những sắc hồng phớt, sắc đào dịu dàng của sự âu yếm. Đây là cuốn sách đầu tiên của Murakami mà tôi từng đọc.

Có rất nhiều chủ đề u tối được thể hiện trong câu chuyện này. Bệnh tâm thần, với tất cả những mô tả chi tiết của nó, hiện lên rõ nét qua một trong những nhân vật chính. Câu chuyện rất thật, nhưng lại mang cảm giác như tôi đã được chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận tất cả những gì sắp đọc. Các nhân vật hoàn toàn không xin lỗi cho sự tồn tại hay hành động của mình. Sự phát triển nhân vật được xây dựng vô cùng tốt. Những cơn nhói đau khi làm người – tôi có thể cảm nhận chúng một cách rất thật khi đọc cuốn sách này. Luôn luôn khó để diễn tả trọn vẹn cảm xúc của tôi về một cuốn sách Murakami đúng nghĩa, nhưng điều duy nhất tôi có thể viết một cách chi tiết là cảm giác mà sách và văn chương của ông mang lại cho tôi. Và ngay cả thế thì lần nào cũng vẫn chưa đủ.

Tôi không thích đọc những chủ đề buồn bã trong sách trừ khi chúng khiến tôi cảm nhận được điều gì đó thật sự có ý nghĩa. Tôi không chủ động tìm những cuốn sách khiến mình lạc lối, nhưng văn chương của Murakami luôn khiến tôi trôi nổi và bay bổng. Và điều đó đã trở thành một thói quen. Thỉnh thoảng tôi lại khao khát văn chương của ông. Tôi khao khát những cuốn sách của ông. Tôi đặc biệt yêu thích việc đọc Murakami vào những lúc tôi cảm thấy mình chỉ là một con người đơn lẻ, sống giữa tất cả mọi người và mọi thứ đang diễn ra, nhưng lại không thuộc về bất kỳ điều gì trong số đó.

Sách của ông không phải để giải trí. Không phải để tận hưởng theo nghĩa thông thường. Sách của ông là điều cần thiết để tôi cảm thấy rằng rốt cuộc mình vẫn là một con người. Sách của ông khiến tôi cảm nhận rằng cuộc sống là chính nó – không hơn, không kém. Văn chương của ông khiến tôi thấy được vẻ đẹp trong nỗi đau, trong cái chết và trong những trái tim tan vỡ. Một kiểu vẻ đẹp mà chỉ Murakami mới có thể khiến tôi cảm nhận được.

Vì sao tôi trừ đi một sao cho cuốn sách này?
Tôi cảm thấy bị “phản bội” ở gần cuối sách. Có một điều gì đó mang tính bốc đồng đã xảy ra mà đến tận hai năm sau khi đọc xong, tôi vẫn chưa thể chấp nhận được.

Nhưng hãy nhớ điều này: cuốn sách kết thúc rất đẹp. Một cái kết đẹp đến nao lòng.

Tôi không có quá nhiều điều thật sự sâu sắc để nói về Norwegian Wood. Trước hết, xin nói rõ một điều. Đây không phải là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn – tôi không có ý xúc phạm. Tôi không thể chịu nổi việc gán cho cuốn sách này một từ sáo rỗng như vậy. À mà khoan, tôi biết gì chứ, nó đúng là một cuốn tiểu thuyết tình yêu. Nhưng nó còn hơn thế rất nhiều.

Giống như Dickens, Murakami nuôi dưỡng câu chuyện của mình bằng cái chết của những con người vô tội. Hết người này đến người khác tự kết liễu đời mình. Đúng vậy. Điều thực sự quan trọng nằm ở lớp nghĩa ngầm. Ở bề mặt, Watanabe dường như đang sống một cuộc đời sinh viên đại học hoàn toàn bình thường. Nhưng trong khi những hành động của bạn bè anh diễn ra với sự gọn gàng máy móc, thì phía sau hậu cảnh lại là một cơn hỗn loạn âm thầm.

Người bạn thân của Watanabe, Nagasawa, đóng vai kẻ biện hộ cho quỷ dữ. Anh ta tự thể hiện mình như một kẻ xấu – và quả thực là như vậy, ít nhất là một phần. Anh ta khiêu khích, cám dỗ và dò xét. Anh ta trêu chọc nhịp sống trật tự của Watanabe. Nhưng mọi chuyện đã bắt đầu từ trước khi họ gặp nhau. Hành động mang tính nhân đạo hiếm hoi mà Watanabe thực hiện – chăm sóc cha của Midori trong bệnh viện – mang một sự thuần khiết nặng ký và sâu sắc. Đó chính là điều còn thiếu trong văn học cổ điển: những con người mâu thuẫn, có hệ giá trị đạo đức riêng của mình. Những con người dù vậy vẫn có thể là anh hùng.

Câu hỏi về cái chết lởn vởn xuyên suốt toàn bộ cuốn sách. Gần về cuối, tôi đã cảm thấy mệt mỏi với những biến động liên tiếp ấy. Nhưng rồi chính bản thân nhân vật chính lại đẩy mình vào một trạng thái điên loạn như trong luyện ngục. Những cảnh tình dục trong sách hoàn toàn không gây phản cảm. Chúng mang cảm giác tự nhiên. Ngay cả những nhân vật không thật sự “thật”, như Midori, vẫn tràn đầy một bảng màu cảm xúc. Cô là một kiểu biếm họa lành mạnh. Và cô làm rất tốt nhiệm vụ khiến tôi bật cười. Theo một cách nào đó, Midori là cô gái hào phóng nhất trong tất cả.

Murakami trước giờ luôn là một cánh cửa khép kín đối với tôi. Nhưng nếu những tác phẩm khác của ông giống như cuốn này, thì tôi cần cho mình thêm một cơ hội nữa với những cuốn sách khác của ông. Tôi đã cố gắng hết sức để không tiết lộ tình tiết, nhưng phải nói rằng Murakami thực sự có tài trong việc tuôn ra những con chữ hấp dẫn. Điều tuyệt vời nhất là rất ít người nhận ra rằng, bên dưới dòng chảy chữ nghĩa trơn tru ấy, là vô số những cú ngoặt. Chính những cú ngoặt đó làm nên nghệ thuật. Và đây là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời. Nó chứa đựng điện ảnh, văn học, âm nhạc của The Beatles, Bach, Mozart. Và cuối cùng, the love you take is equal to the love you make – tình yêu bạn nhận được sẽ bằng với tình yêu bạn cho đi.

Cảm ơn người bạn trên mạng của tôi, Manju, vì đã giới thiệu cho tôi cuốn sách này.

“Thư từ chỉ là những mảnh giấy,” tôi nói. “Đốt chúng đi, những gì ở lại trong tim sẽ ở lại; giữ chúng lại, những gì biến mất sẽ biến mất.”


Trên chuyến bay đến Đức, Toru Watanabe nghe thấy giai điệu bài hát ‘Norwegian Wood’ của The Beatles và bắt đầu nhớ lại tuổi trẻ của mình ở Tokyo. Một thời của tình bạn, đam mê, mất mát và khát khao.


Được viết dưới dạng hồi tưởng, Norwegian Wood chủ yếu xoay quanh ba nhân vật chính - Toru, Naoko và Midori. Câu chuyện tràn ngập không khí, lịch sử và những liên tưởng đến âm nhạc và văn học. Mặc dù đây là một câu chuyện về tình yêu và nhiều hình thái của nó, nhưng nó cũng nói về sự mất mát, sự hữu hạn của cuộc sống và cuộc đấu tranh để tiếp tục sống giữa cái chết.


“Một điều gì đó bên trong tôi đã rơi mất, và không có gì lấp đầy được khoảng trống đó.”


Văn phong của Murakami nhẹ nhàng, trữ tình và tự nhiên, còn câu chuyện thì ấm áp, lãng mạn một cách kỳ lạ và đau lòng cùng một lúc. Cuốn hút, ám ảnh và đẹp đẽ. Tôi rất yêu thích tác phẩm này và highly recommend nó.


“Điều khiến chúng ta trở nên bình thường nhất,” Reiko nói, “là việc chúng ta biết rằng mình không bình thường.”

“Thư từ chỉ là những mảnh giấy,” tôi nói. “Đốt chúng đi, những gì ở lại trong tim sẽ ở lại; giữ chúng lại, những gì biến mất sẽ biến mất.”


Trên chuyến bay đến Đức, Toru Watanabe nghe thấy giai điệu bài hát ‘Norwegian Wood’ của The Beatles và bắt đầu nhớ lại tuổi trẻ của mình ở Tokyo. Một thời của tình bạn, đam mê, mất mát và khát khao.


Được viết dưới dạng hồi tưởng, Norwegian Wood chủ yếu xoay quanh ba nhân vật chính - Toru, Naoko và Midori. Câu chuyện tràn ngập không khí, lịch sử và những liên tưởng đến âm nhạc và văn học. Mặc dù đây là một câu chuyện về tình yêu và nhiều hình thái của nó, nhưng nó cũng nói về sự mất mát, sự hữu hạn của cuộc sống và cuộc đấu tranh để tiếp tục sống giữa cái chết.


“Một điều gì đó bên trong tôi đã rơi mất, và không có gì lấp đầy được khoảng trống đó.”


Văn phong của Murakami nhẹ nhàng, trữ tình và tự nhiên, còn câu chuyện thì ấm áp, lãng mạn một cách kỳ lạ và đau lòng cùng một lúc. Cuốn hút, ám ảnh và đẹp đẽ. Tôi rất yêu thích tác phẩm này và highly recommend nó.


“Điều khiến chúng ta trở nên bình thường nhất,” Reiko nói, “là việc chúng ta biết rằng mình không bình thường.”

“Thư từ chỉ là những mảnh giấy,” tôi nói. “Đốt chúng đi, những gì ở lại trong tim sẽ ở lại; giữ chúng lại, những gì biến mất sẽ biến mất.”


Trên chuyến bay đến Đức, Toru Watanabe nghe thấy giai điệu bài hát ‘Norwegian Wood’ của The Beatles và bắt đầu nhớ lại tuổi trẻ của mình ở Tokyo. Một thời của tình bạn, đam mê, mất mát và khát khao.


Được viết dưới dạng hồi tưởng, Norwegian Wood chủ yếu xoay quanh ba nhân vật chính - Toru, Naoko và Midori. Câu chuyện tràn ngập không khí, lịch sử và những liên tưởng đến âm nhạc và văn học. Mặc dù đây là một câu chuyện về tình yêu và nhiều hình thái của nó, nhưng nó cũng nói về sự mất mát, sự hữu hạn của cuộc sống và cuộc đấu tranh để tiếp tục sống giữa cái chết.


“Một điều gì đó bên trong tôi đã rơi mất, và không có gì lấp đầy được khoảng trống đó.”


Văn phong của Murakami nhẹ nhàng, trữ tình và tự nhiên, còn câu chuyện thì ấm áp, lãng mạn một cách kỳ lạ và đau lòng cùng một lúc. Cuốn hút, ám ảnh và đẹp đẽ. Tôi rất yêu thích tác phẩm này và highly recommend nó.


“Điều khiến chúng ta trở nên bình thường nhất,” Reiko nói, “là việc chúng ta biết rằng mình không bình thường.”