* Cảm nghĩ:
- Đầu tiên mình không hề có ý định
mua cuốn sách này. Mình đến Đinh Lễ vào tối Chủ Nhật, ngồi trong hiệu sách Ngân
Nga và thật sự băn khoăn vì không biết nên chọn mua cuốn sách nào. Nghĩ thế nào
mà mình lại lấy trúng cuốn Sự cứu rỗi của thánh nữ của Higashino Keigo. Đọc
phần giới thiệu ở cuối sách, mình thấy truyện có vẻ hay, lại còn là truyện
trinh thám nên mình chốt mua luôn.
- Mình đã từng đọc bộ Sherlock
Holmes của Conan Doyle và các tiểu thuyết trinh thám của Agatha Christie. Đọc Sherlock Holmes thì do mình chỉ mới học lớp 8 nên chưa có cảm nhận sâu sắc về
tác phẩm. Rồi lớn lên thì mình biết đến tiểu thuyết của "Nữ hoàng trinh thám" Agatha Christie. Truyện của bà thật sự rất hay với những cái kết gây bất ngờ
cho người đọc. Và rồi tác phẩm Sự cứu rỗi của thánh nữ của Keigo đã cho mình
một góc nhìn mới mẻ hơn về truyện trinh thám nói chung và cách hung thủ thử hiện
thủ đoạn nói riêng.
- Và dưới đây là bài review của mình
về câu chuyện đầy sức hấp dẫn này. Truyện mở đầu bằng cảnh nói chuyện của 2
nhân vật, Mashiba Yoshitaka - giám đốc của 1 công ty IT, và người vợ Mashiba
Ayane - một nghệ nhân patchwork (nghệ nhân chắp vá vải vụn thành tranh). Hai
người đã có giao ước với nhau rằng sau 1 năm kết hôn, nếu Ayane không có thai
thì họ sẽ chia tay. Theo mình thì hôn nhân không phải là chuyện đùa hay một trò
chơi, chán là bỏ đi đâu. Nhưng với Yoshitaka, người kết hôn với mục đích chỉ để
sinh con, thì người vợ chỉ là "một người sinh con cho mình" chứ anh ta không cần "một quản gia hay một đồ trang trí cao cấp". Mình phân tích chút xíu nha. Theo
mình nghĩ, nhân vật này do thiếu thốn tình cảm từ nhỏ nên luôn mong muốn có được
một đứa con máu mủ, và anh ta rất coi trọng điều đó. Tình yêu hay ham muốn bản
thân đều bị anh ta gạt sang một bên. Có lẽ, trong mắt người đọc, anh ta là một
người lạnh lùng nhưng cương quyết "theo đuổi kế hoạch cuộc đời". Một phần cũng
do bố mẹ anh chia tay, và bố anh luôn làm việc mà không quan tâm đến con. Điều
đó khiến Yoshitaka luôn cô độc và mất niềm tin vào tình yêu. Tuy nhiên, anh lại
là người thận trọng, kĩ tính (anh thường "để ý đến phần đùi và hông khi tập
gym", "sử dụng nước khoáng để pha cà phê"). Và một điều đáng khen là anh không
có thói quen bắt cá hai tay và rất có sức hút với phụ nữ. Vậy nên, cái chết của
anh xảy ra như một điều tất yếu vậy. Anh bị đầu độc bởi thạch tín. Cảnh sát tìm
thấy chất độc này trong cafe anh uống và trong ấm nước. Sự nghi ngờ bị dồn lên
2 người phụ nữ: Ayane, vợ anh và Wakayama Hiromi, học trò của Ayane và đồng thời
là tình nhân của Yoshitaka. Mình sẽ nêu cảm nghĩ về Hiromi trước nha. Hiromi
trong mắt mình là một người nhạy cảm. Cô hay giật mình và lo sợ khi đối diện với
Ayane và cảnh sát. Có lẽ, do Hiromi là học sinh của Ayane nhưng lại yêu chồng của
cô giáo mình nên mình luôn thấy nét sợ hãi xuất hiện trong biểu cảm của cô. Cô
gái này cũng khá mạnh mẽ (trong đám tang của Yoshitaka đã cố nín khóc, khi
phát hiện ra xác của anh cũng không để lộ chút yếu đuối nào trước mặt cảnh
sát). Nhưng cô cũng là một người yếu đuối với tâm hồn mong manh, dễ vỡ. So với
một Ayane kiên cường thì cô như một ly thủy tinh vậy. Tóm lại, nhân vật này cho
người đọc một cách nhìn khác của Keigo về "con giáp thứ 13". Cá nhân mình
không có ấn tượng nhiều về cô gái này. Khi đọc truyện, nhân vật mang cho mình cảm
giác gần gũi nhất là Ayane. Dù cô chính là hung thủ sát hại Yoshitaka nhưng
mình thật sự thương và cảm thông với cô. Ayane là một phụ nữ dịu dàng và cô
mang vẻ đẹp đậm chất Nhật Bản. Từ cách cô nói chuyện, cách cô cười, cách cô pha
cafe rồi cách cô chăm sóc hoa..., tất cả đều toát lên vẻ nữ tính và tinh tế. Cô
đã rất yêu chồng của mình, dù cô biết lúc trước anh từng có mối quan hệ tình cảm
với bạn thân cô, Kochou Sumire. Tình yêu của cô mãnh liệt và cháy bỏng đến mức
dù cô biết Sumire tự sát vì anh, cô vẫn chấp nhận yêu và kết hôn với Yoshitaka.
Nhưng Yoshitaka thì ngược lại. Anh giao ước với cô rằng nếu cô không mang thai
thì họ sẽ chia tay. Điều đó khiến tình yêu của cô biến thành lòng thù hận. "Em
đã yêu anh bằng cả trái tim. Nhưng những lời anh nói giờ lại xuyên vào tim em.
Nên anh hãy chết đi...." Chính vì Yoshitaka muốn li hôn nên đã đẩy Ayane vào bến
bờ tuyệt vọng. Kí ức về quá khứ với Sumire hiện ra trước mắt cô, cùng với túi bột
thạch tín màu trắng Sumire gửi cho cô.... Mình nghĩ chính sự vô tâm của Yoshitaka
là nguồn cơn của bi kịch này. Tên truyện là ‘ Sự cứu rỗi của thánh nữ’ có lẽ ám
chỉ thánh nữ là Ayane. Cô tuy đã sát hại Yoshitaka nhưng cũng giúp anh thoát khỏi
những định kiến và suy nghĩ vô lý của mình. Ayane đã có những thủ đoạn thật sự
thông minh và qua mặt các cảnh sát, thậm chí suýt qua mặt được "thám tử
Galileo" Manabu Yukawa.
* Điểm cộng của truyện:
- Nội dung thật sự không chê vào đâu
được:
+ Cách mở đầu truyện và kết thúc
truyện bổ sung cho nhau (kiểu đầu cuối tương ứng) đã đánh lừa độc giả thành
công.
+ Thủ đoạn khéo léo và tinh vi,
ngoài sức tưởng tượng của mình.
+ Xây dựng nhân vật độc đáo, khắc họa
suy nghĩ nhân vật đầy sống động.
+ Cách diễn đạt tuyệt vời khiến mình
có cảm giác như đang nhìn thấy mọi sự việc cũng như khung cảnh vụ án diễn ra.
+ Các câu chuyện về khảo cổ học (khủng
long hóa thạch) và vật lý (tia sáng) rất hay và ý nghĩa, cho thấy kiến thức về
các lĩnh vực của tác giả rất rộng.
* Điểm trừ:
- Truyện quá xuất sắc nhưng đoạn
Manabu giải thích về máy lọc nước có phần hơi khó hiểu với mình (đoạn này mình
phải đọc lại mấy lần mới hiểu).
* Kết:
- Mình rất thích đọc truyện trinh
thám do mình không phải là đứa giỏi suy luận. Vậy nên, đọc trinh thám giúp mình
tăng cường chất xám hơn, và cũng cho mình cái nhìn toàn diện hơn về tâm lý con
người cũng như các vấn đề thực tiễn.
- Đây là tác phẩm đầu tiên của Keigo
mà mình đọc. Nhưng thật sự mình đã bị cuốn vào mạch truyện của tác giả. Các tác
phẩm của Agatha Christie thường thiên về các yếu tố bất ngờ. Trong khi đó,
Keigo mô tả chi tiết về cách hung thủ thực hiện thủ đoạn.
- Mình tin rằng đây là một tác phẩm mà các bạn nên tìm đọc ít nhất một lần trong đời. Truyện thật sự rất xuất sắc. Quả là không ngoa khi Keigo được coi là một hiện tượng trinh thám ở Nhật. Rất cảm ơn các bạn vì đã đọc bài review của mình. Nếu có gì sơ suất thì mong các bạn chiếu cố cho mình nha.

Truyện thuộc chuỗi các tác phẩm về thám tử Galileo, thể loại trinh thám thuần, nên cố nhiên, nó sẽ bị so sánh với Phía Sau Nghi Can X. Tôi dù cố công tâm đến mấy, cũng không thoát khỏi định kiến này. Rõ ràng, truyện thua kém người anh em kia khá nhiều. Đầu tiên là Galileo. Anh quá mờ nhạt. Do lần này có thêm sự phối hợp từ phía cảnh sát, nên vai trò điều tra được chia nhỏ ra cho nhiều người. Tuy có cố gắng làm nổi bật yếu tố khác biệt là một cảnh sát nữ, nhưng về tổng thể, lại không có cá nhân nào vượt lên tỏ ra mình là đầu tàu phía điều tra cả. Galileo thì tương tác quá ít với vụ án, người đọc cũng không thấy được quá trình suy luận và sự thiên tài của anh. Phe đối trọng, thủ phạm, cũng không đủ sức nặng. Truyện kể theo hướng cho biết hung thủ ngay từ đầu, phần bí ẩn là hành trình đi tìm bằng chứng và cách thức gây án. Với cách kể này, người đọc (trong đó có tôi) sẽ dễ kì vọng vào một kịch bản đấu trí gay cấn, nhưng không. Thủ phạm tuy được xây dựng như một “thánh nữ” tài sắc vẹn toàn, nhưng trong quá trình điều tra, cô không có động thái cản trở hay đánh lạc hướng nào cả. So với việc kì công sắp xếp một kế hoạch hoàn hảo như vậy, thì việc cô thản nhiên để cho tác phẩm của mình bị sục sạo, quả đã gây ít nhiều hụt hẫng. Bản thân vụ án cũng không quá xuất sắc. Tuy gây được ấn tượng bởi cách gây án “ngược đời”, nhưng bị thiếu đi các mồi nhử. Như đã nói ở trên, sự hời hợt của thủ phạm khiến câu truyện mất đi sự căng thẳng. Ngoài ra, cách thức tìm ra bằng chứng bị đơn giản hoá bằng việc sử dụng một thứ “công nghệ cao”, điều này làm giảm đi vai trò của việc suy luận. Tiếp theo là cách kể. Lần này Keigo cho tôi có cảm giác hơi giống trinh thám Mỹ, khi sử dụng một mạch truyện thẳng, đi hết từ manh mối này đến manh mối khác. Nhưng mạch truyện lại không đủ nhanh để gây cảm giác phấn khích, thậm chí có một mối nối không thật sự chắc chắn, làm câu chuyện có chút chòng chành. Tuy plot ở cuối khá đáng giá, nhưng phần lớn câu chuyện đi khá chậm và ít biến cố, nên truyện chỉ thực sự thu hút ở đoạn cuối. Tôi không thích kiểu này lắm. Vì plot twist sau cùng có xoắn tới đâu, cũng không thể cứu vớt được cả một quãng dài nhàm chán trước đó. Cuối cùng là thông điệp và các câu chuyện bên lề. Một trong những thế mạnh của Keigo là mượn câu chuyện để phản ánh một vấn đề xã hội nhức nhối nào đó. Nhưng với cuốn này, tôi phải đọc vài review của vài người khác mới nhận ra truyện đang phản ánh vấn đề “gia trưởng”. Tôi không nhận ra sớm cũng phải thôi, vì nhân vật gia trưởng trong truyện lại… chết ngay từ đầu, mọi thứ về hắn chỉ được thuật lại qua lời kể của người khác, nên không đủ để tôi chú ý tới. Các câu truyện bên lề thì gần như không có. Tôi rất thích các tác phẩm ngoài câu chuyện chính ra, còn được đầu tư vào các khía cạnh bên lề như đi sâu vào một ngành nghề, hay một phong tục, địa danh nào đó. Điều này cho người đọc có thêm được những kiến thức mới. Nhưng cuốn này lại không làm được điều đó, khiến tổng thể hơi khô và kém sắc. Nói vậy không có nghĩa đây là một cuốn trinh thám tệ. Tôi vẫn cho nó 3* trên Goodread vì tính ra, đây vẫn là một cuốn trinh thám chỉn chu so với mặt bằng chung. Nhưng vì những người anh em khác của nó đã làm quá tốt, nên bị đem ra so sánh là điều đương nhiên.