Nối tiếp thành công của “Dám bị ghét”,
Kishimi Ichiro và Koga Fumitake một lần nữa sử dụng cuộc tranh luận giữa nhà
triết gia và chàng thanh niên để khắc họa một chủ điểm mới gửi đến độc giả. “Dám
hạnh phúc” - đây là phần tiếp theo của cuốn sách “Dám bị ghét”. Chàng thanh
niên sau khi được nhà triết gia “khai sáng” nhờ tư tưởng Adler vào 3 năm trước,
anh ta quay lại gặp ông và than phiền rằng những quan điểm này không hề thực tế
và gần như chẳng thể áp dụng. Hệ quả tất yếu là hai người lại có một đêm không
ngủ để tiếp tục ngồi tranh luận với nhau về tư tưởng Adler.
Cuộc tranh luận này bắt nguồn từ câu chuyện trong lớp
học, từ thất bại của chàng thanh niên trong việc áp dụng phương châm “không được khen ngợi cũng không được mắng mỏ”
trong giáo dục. Anh ta cho rằng “tư tưởng của Adler chỉ là lý thuyết suông”,
“chẳng giúp ích được gì trong xã hội hiện đại”. Đứng trước hiểu lầm gay gắt của
người thanh niên với Adler, triết gia và anh chàng đã có một cuộc đối thoại cuối
cùng để chấm dứt mọi khúc mắc. Triết gia đã giải đáp vấn đề và mở rộng nó sang
nhiều khía cạnh khác trong cuộc sống. Trên hết, ngoài việc gỡ rối những hiểu lầm
của người thanh niên với Adler, triết gia còn đưa anh và độc giả đến gần hơn với
đáp án cho câu hỏi muôn thuở của triết học: “Làm thế nào để con người được sống
hạnh phúc?”
Như đã
đề cấp từ trước, Dám hạnh phúc tiếp tục
được xây dựng theo hình thức đối thoại, vấn đáp. Giống như cuốn sách trước nó,
cả hai đều mang đến sự mới mẻ và gần gũi cho độc giả. Trong cuộc tranh luận giữa
hai nhân vậchính, độc giả giống như nhân vật thứ ba lặng lẽ theo dõi và suy
ngẫm toàn bộ câu chuyện. Một khi đã bị cuốn theo mạch tranh luận giữa triết gia
và người thanh niên thì chắc chắn không thể dứt ra được! Có lúc, chúng ta sẽ gật
gù vì những quan điểm được đưa ra, hay chậm load vài giây khi không hiểu khái
niệm mới nào đó, hoặc bối rối chẳng biết đứng về phía người nào vì lý lẽ của bất
kỳ ai cũng đầy sức thuyết phục.
Triết gia:
Ai cũng có thể hạnh phúc ngay từ giây phút này. […]Chỉ có điều, chúng ta không
thể hưởng thụ hạnh phúc nếu chỉ đứng yên tại chỗ. Cần phải tiếp tục tiến bước
trên con đường mình đã đặt chân lên. Cậu đã tiến một bước đầu tiên. Đã tiến một
bước dài. Tuy nhiên, cậu đang nhụt chí, định thoái lui chứ không chỉ dừng lại.
Cậu có biết tại sao không?
Chàng thanh niên: Thầy bảo tôi không có khả năng chịu đựng?
Triết gia:
Không hề. Cậu chỉ chưa đưa ra được “lựa chọn lớn nhất của cuộc đời” thôi.
Chàng thanh niên: Lựa chọn lớn nhất của cuộc đời? Thầy bảo tôi
lựa chọn gì cơ?
Triết gia:
Tôi nói vừa nãy rồi đấy. Là “tình yêu”.
Chàng thanh niên: Trời, một từ đó thì làm sao mà tôi hiểu được!
Đừng nói một cách trừu tượng để tránh né nữa!!
Triết gia:
Tôi nghiêm túc mà. Những vướng mắc trong lòng cậu bây giờ đều được gói gọn
trong một từ “tình yêu”.
Từ câu
chuyện liên quan đến việc dạy học, triết gia đang hướng chàng thanh niên đi tìm
câu trả lời gói gọn trong hai chữ “tình yêu”. Đáp án tưởng chừng như xa lắc xa
lơ, nhưng thực ra nếu đọc hết cả cuốn sách thì bạn sẽ thấy nó thực sự có sự kết
nối hoàn hảo.
Các bạn đừng lo lắng nếu như chưa từng biết đến tâm lý học Adler hay chưa từng đọc cuốn Dám bị ghét, trong cuốn Dám hạnh phúc có một số đoạn hội thoại đề cập đến những nội dung đã có ở cuốn Dám bị ghét. Còn nếu bạn muốn tìm hiểu cặn kẽ hơn về “trường phái tâm lý học này” hay để trở thành người đánh giá khách quan hơn trong cuộc tranh luận giữa hai nhân vật chính, tôi khuyên bạn nên tìm đọc trước cuốn Dám bị ghét. Bên cạnh những tư tưởng đã được đề cập trong Dám bị ghét, cuốn Dám hạnh phúc này cũng nêu ra những quan điểm mới về tư tưởng Adler, có thể đọc một lần là hiểu luôn nhưng cũng có những quan điểm mà bạn cần thời gian để từ từ suy ngẫm. Dưới đây là một vài cảm nhận của tôi về cuốn sách này. Dựa trên khung xương của cuốn sách, tôi sẽ nói về cảm nhận của mình lần lượt qua 5 phần của cuốn sách. Hy vọng rằng, những trải nghiệm này của tôi sẽ giúp ích được cho các bạn trong việc lựa chọn “món ăn tinh thần mới” để thưởng thức.

Phần thứ nhất: “Người khác xấu xa”
và “Ta tội nghiệp”
Tâm hồn
chúng ta giống như một lăng trụ tam giác. Nếu nhìn từ một phía thì chỉ có thể
nhìn thấy hai mặt của nó mà bỏ qua mặt còn lại. Cũng giống như việc đặt một chiếc
lăng trụ trước mặt người thanh niên, từ vị trí anh ta ngồi chỉ có thể thấy hai
trong ba mặt. Một mặt là “người khác xấu
xa”, còn mặt kia là “ta tội nghiệp”.
Theo kinh nghiệm của triết gia, những người đến nhờ ông tư vấn hầu hết đều dành
thời gian để nói đến một trong hai vấn đề này. Vừa khóc vừa than thở về bất hạnh giáng xuống cuộc đời mình. Hoặc tỏ ra
hằn học với người đã trách cứ mình, tới xã hội đã cuốn mình vào.
Không
chỉ khi đi tư vấn mà cả khi trò chuyện, tâm sự với gia đình hay bạn bè, dưới
góc nhìn trực quan hóa sẽ thấy rằng mọi người thường chỉ phê phán “người khác”
hoặc than vãn về “cuộc đời của mình”. Tuy nhiên, trong tâm lý học Adler, mọi cuộc
trao đổi đều phải xoay quanh mặt thứ ba của lăng trụ tam giác. Đó chính là mặt
phẳng chứa đựng câu hỏi “giờ phải làm gì?”. Đây chính là một trong những quan
điểm mình tâm đắc nhất trong cuốn sách này. Giúp mình ngộ đã khá nhiều điều còn
đang vướng mắc. Còn bạn, câu nói này có chạm vào góc khuất nào trong tâm hồn của
bạn không?
Phần thứ hai: Tại sao lại phủ định “thưởng
phạt”?
Nếu như
ở cuốn Dám bị ghét triết gia đề cập đến
quan điểm “không được khen cũng không được
mắng mỏ” khi làm giáo dục thì bước vào phần thứ 2 của cuốn sách này, triết
gia đã giải thích cặn kẽ hơn quan điểm đó bằng cách phân tích 5 giai đoạn trong
hành động quậy phá của trẻ nhỏ. Từ việc “mong
muốn được tán thưởng” đến “chứng tỏ sự
vô dụng”, năm giai đoạn của hành động quậy phá mà triết gia nói tới trên thực
tế đã nắm bắt chính xác tâm lý con người, cho thấy phần nào giá trị đích thực của
Adler. Đây là một nội dung khá mới mẻ và rất đáng được quan tâm!
Cậu
cảm thấy phiền phức khi giao tiếp bằng lời với học trò của mình nên mắng mỏ để
khuất phục chúng một cách nhanh chóng. Lấy cơn giận làm vũ khí, bắn khẩu sung
mang tên nhiếc móc, đâm lưỡi kiếm uy quyền. Đó chính là thái độ thiếu chín chắn,
ngu ngốc với tư cách là một nhà giáo.
Phần thứ ba: Từ nguyên lý cạnh tranh đến
nguyên lý hợp tác
Kết
thúc hồi 2 của cuộc tranh luận, chàng thanh niên đã “ngộ” ra rằng mục tiêu của
giáo dục là tự lập. Và nhà giáo là chuyên gia tư vấn, hướng dẫn. Ban đầu, chàng
thanh niên hầu như không để ý đến, coi hai từ đó như định nghĩa trên cung
trăng. Nhưng càng tranh luận thì nỗi nghi ngờ về phương châm giáo dục của anh
càng lớn. Có phải phương pháp giáo dục nhằm giữ vững luật lệ và trật tự của anh
là sai không? Vì sợ sự tự lập của trẻ nên đã gián tiếp cản trở điều đó sao?
Còn với
nhà triết học, ông tiếp tục gia tăng sức thuyết phục cho luận điểm phủ định
“thưởng phạt” của mình. Nếu con người sống dưới “chế độ khen-mắng (thưởng-phạt)”
thì thế giới loài người chẳng bao lâu chỉ có thể chia làm hai phe “ta và địch”,
toàn bộ con người, xã hội xung quanh sẽ trở thành “kẻ địch” của bản thân ta. Vì
chạy theo “thưởng phạt” ắt sẽ sinh ra cạnh tranh. Theo Adler, chúng ta cần phải
bỏ tư tưởng thưởng phạt, cũng như quy luật cạnh tranh và thay thế nó là tinh thần
hợp tác.
Chương
này hơi tốn một chút “nơ ron thần kinh” để có thể hiểu cặn kẽ, bởi nó còn liên
quan đến một số từ khóa - khái niệm mấu
chốt mà mơ hồ của tâm lý học Adler như “Cảm
thức cộng đồng” hay “Phân chia nhiệm
vụ”. Việc đọc đi đọc lại đoạn này khá thú vị, mỗi lần đọc lại là một lần
giúp chúng ta hiểu kỹ hơn, sâu hơn về những gì nhà triết học muốn nói. Có thể bạn
sẽ thấy nó khá mất công hay phiền phức vì hành động này, nhưng tin tôi đi càng
đọc sẽ càng say đấy!
Phần thứ tư: Hãy cho đi, nếu không sẽ
không được nhận lại
Chương
này có nhắc lại một quan điểm khá hay mà ở cuốn Dám bị ghét đã đề cập tới. Đó là “mọi phiền muộn đều bắt đầu từ quan hệ giữa người với người”. Ẩn sau
câu nói đó, Adler ẩn chưa một định nghĩa hạnh phúc rằng “mọi niềm vui cũng bắt nguồn từ quan hệ giữa người với người”.
Ngoài
ra, trong phần này nhà triết học còn đề cập tới việc so sánh giữa “tín dụng” và “tin tưởng” trong quan hệ con người. Và kết quả của sự so sánh đó là
lời khuyên “muốn được tin tưởng nên tin
tưởng trước”. Nói một cách nôm na và dễ hiểu thì nó có liên quan đến sự cho
đi và nhận lại. Khi ta biết tôn trọng, tin tưởng bản thân hay một ai đó, tức là
đã trao đi niềm tin của mình cho người khác, và hiển nhiên nếu không cho đi
(give) thì chắc chắn sẽ không thể nhận lại được (take). Bản thân mình khá tâm đắc
với cụm từ Give and Take được diễn giải trong phần này. Vậy nên, khi đọc
phần thứ tư này mình thấy những quan điểm được nêu ra ở đây khá cuốn hút, dễ hiểu
và sát với thực tiễn.
Phần thứ năm: Hãy chọn cuộc đời yêu thương
Như dự đoán ban đầu của triết gia, cuộc tranh luận đêm nay với người thanh niên chỉ gói gọn trong hai chữ “tình yêu”. Theo lời chia sẻ của nhà triết gia, “đi ngược với lẽ thường”, Adler cho rằng chúng ta không “rơi vào” tình yêu, mà kể cả nếu như có rơi vào thì nó cũng không đáng để gọi là nhiệm vụ cuộc đời. “Rơi vào tình yêu” thực chất giống như việc con người “bị lôi cuốn vào ham muốn vật chất”. Và thay vì “để được yêu”, tư tưởng Adler nhấn mạnh việc “chủ động yêu”.
Mình nghĩ
rằng chương cuối này sẽ có sức hút khá lớn với nhiều độc giả. Nó nói về một chủ
đề không còn xa lạ gì với chúng ta, một chủ đề muôn thuở của thơ ca nhạc họa,
và là một chất liệu không thể thiếu trong cuộc sống của con người… Tình yêu được
đề cập theo một cách khá mới lạ, đúng như lời nhận xét “bình cũ rượu mới”, càng
uống càng thấy ngon, càng đọc càng thấy thấm!
Lời kết
Dám bị ghét đưa độc giả trải qua năm phần
chính, tương đương với năm quan điểm của Adler về cuộc sống. Trong mỗi quan điểm
lớn bao hàm các luận điểm nhỏ dần dần được làm rõ bởi sự dẫn dắt của triết gia
và phản biện bởi anh thanh niên. Cách viết theo kiểu đối thoại khiến cho dòng
tư duy của người đọc không bị đứt quãng và có cảm giác như chính mình cũng đang
tham gia vào cuộc đối thoại đó, sự tương tác qua lại khiến cho cuốn sách trở
nên hấp dẫn và lôi cuốn khó cưỡng. Đây là cuốn sách thực sự nên đọc và tĩnh tâm
cùng, đặc biệt là nên đọc song song trong quá trình đối thoại và soi chiếu bản
thân.
Dám hạnh phúc là phần tiếp theo của cuốn
sách nổi tiếng trước đó Dám bị ghét,
cả hai ấn phẩm này đều bắt nguồn từ trường phái tâm lý học Alfred Adler để diễn
giải các quan điểm. Tuy nhiên, Dám hạnh
phúc lại bàn sâu hơn về lòng can đảm “làm thế nào để có được hạnh phúc”, về
mối quan hệ giữa tình yêu, sự tự lập và lựa chọn lớn nhất của cuộc đời. Mỗi cuốn
sách đều mang một nét riêng qua thông điệp mà chúng truyền tải. Chúng bổ sung
và giúp nhau hoàn thiện hơn, vậy nên nếu đã đọc Dám bị ghét thì chắc chắn không thể bỏ qua Dám hạnh phúc. Còn nếu bạn chưa từng đọc cả hai tác phẩm này thì
còn chần chờ chi nữa, hốt luôn và ngay hai “ẻm” thôi nào!
Tác giả:
CoCo - Bookademy
----------------------------
Theo
dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn
Đăng ký
để trở thành CTV Bookademy tại link: http://bit.ly/2Hxkazt



Trong nền giáo dục và cả những mối quan hệ trong gia đình hay xã hội hiện nay, “Tôn trọng” là một cảm giác được tồn tại không nhiều.
Giáo viên thì sử dụng quyền hành của mình để ép học sinh làm những việc mình muốn như những kẻ độc tài, bố mẹ thì cũng hay có xu hướng ép buộc và áp đặt con cái theo những hình mẫu lý tưởng của họ.
Những người con hay những người học sinh lớn lên trong môi trường như vậy sẽ khó để có thể cảm thấy “Tôn trọng” bố mẹ, thầy cô và hơn nữa cũng sẽ rất khó để có thể trưởng thành.
Trong tâm lý học Adler, “Tôn trọng” không có nghĩa là bản thân phải nịnh nọt hay tuân thủ theo người đó, mà là việc bản thân biết, hiểu và chấp nhận hoàn toàn người đó.
Điều đó có nghĩa là chúng ta chỉ có thể gọi là mình tôn trọng ai đó khi chúng ta tôn trọng tất cả con người của họ dẫu cho họ có là con người bạo lực hay có tư tưởng bi quan đi nữa.
Trên đời này không có ai là hoàn hảo. Nếu như chúng ta bỏ qua khuyết điểm và cố gắng chỉ nhìn vào những điểm tốt của họ thì điều gì sẽ xảy ra?
Chắc chắn khi khuyết điểm của người đó lộ ra, bạn sẽ dùng hết khả năng của mình để công kích họ.
Thử nhớ lại xem đã khi nảo bạn thần tượng một diễn viên hay một ai đó nổi tiếng rồi cảm thấy tuyệt vọng dẫn đến chán ghét khi biết những điều bạn không thích về họ chưa?
Trong cuốn “Dám hạnh phúc” này, tác giả đã rất nhiều lần nhắc đến việc trong cuộc đời này không có ai sống vì chúng ta, do đó chúng ta cũng không được sống vì bất kì ai cả.
Áp đặt lý tưởng của mình vào người khác là việc làm không đúng, dùng lý tưởng của người khác để áp đặt cho mình cũng là những lý do cơ bản khiến chúng ta không thể sống HẠNH PHÚC.
Nối tiếp thành công của cuốn sách nổi tiếng “Dám bị ghét”, 2 tác giả người Nhật là Kishimi Ichiro và Koga Fumitake đã cho ra đời phần Ⅱ của cuốn sách với tiêu đề “Dám hạnh phúc”. Vẫn là cách truyền tải thông điệp thông qua cuộc đối thoại giữa chàng thanh niên và triết gia, thế nhưng ở phần Ⅱ này, chàng thanh niên đã trở thành một người giáo viên và chia sẻ với triết gia những sự khó khăn mà mình đang gặp phải.
Theo ý kiến cá nhân của mình, cùng với “Dám bị ghét” thì “Dám hạnh phúc” là một cuốn sách mà bất kì ai cũng nên đọc thử một lần trong đời, trong đó đặc biệt là những đối tượng sau:
Những người đang cảm thấy không an tâm với những mối quan hệ hiện nay của mình
Những người đang có con hoặc học sinh và muốn chúng phát triển một cách tốt nhất
Dưới đây mình sẽ tổng hợp cho các bạn một vài điểm quan trọng mà mình thích nhất từ cuốn sách “Dám hạnh phúc” này.
Trong nền giáo dục và cả những mối quan hệ trong gia đình hay xã hội hiện nay, “Tôn trọng” là một cảm giác được tồn tại không nhiều.
Giáo viên thì sử dụng quyền hành của mình để ép học sinh làm những việc mình muốn như những kẻ độc tài, bố mẹ thì cũng hay có xu hướng ép buộc và áp đặt con cái theo những hình mẫu lý tưởng của họ.
Những người con hay những người học sinh lớn lên trong môi trường như vậy sẽ khó để có thể cảm thấy “Tôn trọng” bố mẹ, thầy cô và hơn nữa cũng sẽ rất khó để có thể trưởng thành.
Trong tâm lý học Adler, “Tôn trọng” không có nghĩa là bản thân phải nịnh nọt hay tuân thủ theo người đó, mà là việc bản thân biết, hiểu và chấp nhận hoàn toàn người đó.
Điều đó có nghĩa là chúng ta chỉ có thể gọi là mình tôn trọng ai đó khi chúng ta tôn trọng tất cả con người của họ dẫu cho họ có là con người bạo lực hay có tư tưởng bi quan đi nữa.
Trên đời này không có ai là hoàn hảo. Nếu như chúng ta bỏ qua khuyết điểm và cố gắng chỉ nhìn vào những điểm tốt của họ thì điều gì sẽ xảy ra?
Chắc chắn khi khuyết điểm của người đó lộ ra, bạn sẽ dùng hết khả năng của mình để công kích họ.
Thử nhớ lại xem đã khi nảo bạn thần tượng một diễn viên hay một ai đó nổi tiếng rồi cảm thấy tuyệt vọng dẫn đến chán ghét khi biết những điều bạn không thích về họ chưa?
Trong cuốn “Dám hạnh phúc” này, tác giả đã rất nhiều lần nhắc đến việc trong cuộc đời này không có ai sống vì chúng ta, do đó chúng ta cũng không được sống vì bất kì ai cả.
Áp đặt lý tưởng của mình vào người khác là việc làm không đúng, dùng lý tưởng của người khác để áp đặt cho mình cũng là những lý do cơ bản khiến chúng ta không thể sống HẠNH PHÚC.
Thử tưởng tượng xem, nếu như bạn là học sinh và bạn đang làm việc riêng hay nghịch điện thoại trong giờ học. Chắc chắn giáo viên sẽ bực tức và mắng mỏ bạn đúng không?
Bực tức hay giận là một trong những cách để biểu lộ cảm xúc dễ dàng, và từ đó giáo viên có thể bắt những học sinh của mình làm theo những gì mình muốn.
Thế nhưng… liệu nó có thực sự có kết quả như mọi người vẫn nghĩ?
Nếu như nó thực sự hiệu quả, chắc chắn người giáo viên đó đã không phải tỏ ra giận dữ nhiều lần đến như vậy.
Điều đáng tiếc là trên thực tế, hầu hết con người chúng ta đều chọn cách giải quyết dễ dàng theo kiểu “tức giận” này của người giáo viên.
Triết gia đã nói với chàng thanh niên như sau về vấn đề này:
Cậu cảm thấy phiền phức khi giao tiếp bằng lời với học trò của mình nên mắng mỏ để khuất phục chúng một cách nhanh chóng. Lấy cơn giận làm vũ khí, bắn khẩu súng mang tên nhiếc móc, đâm lưỡi kiếm uy quyền. Đó chính là thái độ thiếu chín chắn, ngu ngốc với tư cách là một nhà giáo.
Vấn đề ở đây là giáo viên thường không “tôn trọng” học sinh và cũng không cố gắng để xây dựng “tình bạn” giữa hai người.
“Quan hệ tình bạn” theo tâm lý học Adler chính là SỰ BÌNH ĐẲNG CỦA TRÁI TIM.
Mối quan hệ giữa giáo viên và học sinh sẽ không bao giờ tốt nếu người giáo viên luôn nói chuyện với học sinh với tư cách bề trên và đưa ra những chỉ thị bất chấp phản ứng của học sinh. Phần lớn những giáo viên hiện nay đều đang dạy học theo chủ nghĩa “độc tài” đó. Theo tâm lý học Adler, để có được một mối quan hệ tốt, điều đầu tiên là phải phá bỏ được “bức tường” cổ hủ này.
Thử tưởng tượng xem, nếu như bạn là học sinh và bạn đang làm việc riêng hay nghịch điện thoại trong giờ học. Chắc chắn giáo viên sẽ bực tức và mắng mỏ bạn đúng không?
Bực tức hay giận là một trong những cách để biểu lộ cảm xúc dễ dàng, và từ đó giáo viên có thể bắt những học sinh của mình làm theo những gì mình muốn.
Thế nhưng… liệu nó có thực sự có kết quả như mọi người vẫn nghĩ?
Nếu như nó thực sự hiệu quả, chắc chắn người giáo viên đó đã không phải tỏ ra giận dữ nhiều lần đến như vậy.
Điều đáng tiếc là trên thực tế, hầu hết con người chúng ta đều chọn cách giải quyết dễ dàng theo kiểu “tức giận” này của người giáo viên.
Triết gia đã nói với chàng thanh niên như sau về vấn đề này:
Cậu cảm thấy phiền phức khi giao tiếp bằng lời với học trò của mình nên mắng mỏ để khuất phục chúng một cách nhanh chóng. Lấy cơn giận làm vũ khí, bắn khẩu súng mang tên nhiếc móc, đâm lưỡi kiếm uy quyền. Đó chính là thái độ thiếu chín chắn, ngu ngốc với tư cách là một nhà giáo.
Vấn đề ở đây là giáo viên thường không “tôn trọng” học sinh và cũng không cố gắng để xây dựng “tình bạn” giữa hai người.
“Quan hệ tình bạn” theo tâm lý học Adler chính là SỰ BÌNH ĐẲNG CỦA TRÁI TIM.
Mối quan hệ giữa giáo viên và học sinh sẽ không bao giờ tốt nếu người giáo viên luôn nói chuyện với học sinh với tư cách bề trên và đưa ra những chỉ thị bất chấp phản ứng của học sinh. Phần lớn những giáo viên hiện nay đều đang dạy học theo chủ nghĩa “độc tài” đó. Theo tâm lý học Adler, để có được một mối quan hệ tốt, điều đầu tiên là phải phá bỏ được “bức tường” cổ hủ này.
Trong cuốn “Dám hạnh phúc” này, tác giả cũng có đề cập đến một vấn đề khá thú vị là con người thường hay suy nghĩ và hành động kiểu như: “Người khác xấu xa! Còn ta thì tội nghiệp”.
Thừ nghĩ lại xem, các bạn đã bao giờ như vậy chưa? Suy nghĩ rồi than thở rất nhiều, cuối cùng kết luận của chúng ta đều là “Tại vì anh ta/cô ta hay hoàn cảnh nào đó. Còn bản thân mình chỉ là người bị hại…”
Tác giả đã khuyên chúng ta nếu bị ai đó nói chuyện hoặc tâm sự những vấn đề kiểu như này thì hãy bỏ qua nó.
Lý do tại sao?
Đó chính là vì dù bạn có nghe bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng không thể tìm ra hướng giải quyết cho bản chất của vấn đề.
Và cũng có đôi khi, người mà đang nói với bạn thậm chí còn đang không đi tìm hướng giải quyết. Cái họ muốn chỉ là cho mọi người xung quanh thấy mình đang rơi vào hoàn cảnh khó khăn như thế nào mà thôi…
Để có được một cuộc sống hạnh phúc, khi gặp phải một vấn đề nào đó thì điều quan trọng nhất là cần suy nghĩ và quyết định “Mình phải làm gì” chứ không phải là kể lại những sự việc trong quá khứ. Dẫu cho các bạn có chỉnh sửa để có thêm một chút ly kỳ cho câu chuyện của mình đi chăng nữa thì chắc chắn hiện tại cũng sẽ không thay đổi gì.
Điều quan trọng nhất các bạn cần làm khi rơi vào một hoàn cảnh khó khăn nào đó không phải là than vãn, mong chờ sự thông cảm, cũng không phải là ngồi đắn đó suy nghĩ xem sau này mình sẽ ra sao, mà các bạn cần phải nghĩ xem “Bây giờ mình phải làm gì?”. Đó mới chính là những phương pháp để thay đổi tình huống khó khăn này. Đây cũng chính là một trong những điểm mà mình tâm đắc nhất trong sách. Còn các bạn thì sao?
Tổng kết
Ở Việt Nam và cả ở Nhật, cuốn sách “Dám hạnh phúc” này thường được bán kèm với cuốn “Dám bị ghét”. “Dám bị ghét” giống như phần lý thuyết nhập môn dẫn dắt người đọc tiếp cận với tâm lý học Alder và “Dám hạnh phúc” thì là tổng hợp những phương pháp cụ thể để áp dụng được thuyết tâm lý học đó vào đời sống thực tế.
Hãy thử tìm đọc nó vì mình nghĩ dù ít hay nhiều chắc chắn các bạn sẽ cảm thấy rất thú vị vì cách suy nghĩ của tư tưởng tâm lý học Adler.