"Nồng nàn lên với
Cốc rượu trên tay
Xanh xanh lên với
Trời cao ngàn ngày
Dài nhanh lên với
Tóc xõa ngang mày
Lớn nhanh lên với
Bé bỏng chiều nay"
Mở đầu là kỳ nghỉ hè tại một ngôi làng thơ mộng ven sông với nhân vật là những đứa trẻ mới lớn có vô vàn trò chơi đơn sơ hấp dẫn ghi dấu mãi trong lòng. Mối tình đầu trong veo của cô bé Rùa và chàng sinh viên quê học ở thành phố có giống tình đầu của bạn thời đi học? Và cái cách họ thương nhau giấu giếm, không dám làm nhau buồn, khát khao hạnh phúc đến nghẹt thở có phải là câu chuyện chính?
Bạn sẽ được tác giả dẫn đi liền một mạch trong một thứ cảm xúc rưng rưng của tình yêu thương. Bạn sẽ thấy may mắn vì đang đuợc sống trong cuộc sống này, thấy yêu thế những tấm tình người… tất cả đều đẹp hồn hậu một cách giản dị.
Với cuốn sách này, một lần nữa người đọc lại được Nguyễn Nhật Ánh tặng món quà quý giá: lòng tin vào điều tốt có thật trên đời.
Xem thêm

Cuốn sách hay nhất của bác Nguyễn Nhật Ánh, ko tính “Chuyện Xứ Langbiang” vì đấy là một bộ 4 cuốn.
Lần nào đọc mình cũng khóc, vì thật sự cách hành văn của bác trong cuốn sách này cứ như đem theo mình một “phép màu” vậy. Mình đã cảm nhận được gần như trọn vẹn tâm trạng của nhân vật chính là Đông. Khi Đông vui, mình cũng vui, khi Đông buồn, mình buồn, và khi Đông đau xót đến tan nát trái tim, mình cũng cảm thấy thổn thức.
Đây là một câu chuyện tuyệt vời nhưng có lẽ mình ko thể đọc nó nhiều lần được (mới có 3 lần thôi). Nó được xếp cùng một chỗ với “Tuổi Thơ Dữ Dội” và “Điều Kỳ Diệu Ở Phòng Giam Số 7”, hay tuyệt đỉnh nhưng đọc nhiều đâu có được, khóc hết nước mắt mất.