Cuốn Đi Qua Hoa Cúc là tập truyện dài của Nguyễn Nhật Ánh, mở đầu câu truyện tác giả kể lại tuổi ấu thơ hồn nhiên của nhân vật trong truyện, kết hợp với tả cảnh ở miền quê, những ngôi nhà nằm dọc hai bên đường đá sỏi dọc theo hai bên hàng dâm bụt và cả cây sứ cây bàng tỏa bóng mát, tỏa hương thơm trước sân nhà. Một nét vẽ nên thơ thật đầm ấm ở một vùng quê xa xôi tác giả dường như làm ấm lòng cho người đọc. Thật vậy mỗi cốt truyện của Nguyễn Nhật Ánh đã phác họa lên một nét quê hương ngọt ngào, một thời ấu thơ đẹp, một tình yêu của tuổi học trò cũng hòa lẫn tình yêu khát khao của bao lứa tuổi. Cuốn truyện dài Đi Qua Hoa Cúc là một trong những tác phẩm tuyệt tác hay của tác giả làm thôi thúc người đọc thêm nhiều ấn tượng và sự lôi cuốn tràn dâng trong lòng bạn đọc.
Xem thêm

Nguyễn Nhật Ánh dường như đã thổi hồn vào những câu chuyện đã cũ mèm, những điều mà tưởng chừng ta có thể bắt gặp ở bất cứ nơi đâu một chút tinh tế, một chút bồi hồi, một chút tiếc nuối, một chút day dứt để lại trong tôi một điều mà tôi gọi là “ám ảnh” qua tác phẩm “Đi qua hoa cúc”.

“Có một người đi qua hoa cúc

Có hai người đi qua hoa cúc

Bỏ lại sau lưng cả tuổi thơ mình…”

“Đi qua hoa cúc” kể về một tình yêu trong sáng đầu đời chớm nở. Tình yêu đó rực rỡ như màu vàng của bông cúc, nhưng tiếc thay đến cuối cùng lại bị xéo nát, dày vò…tác phẩm đã viết nên câu chuyện trưởng thành qua chuyện tình buồn của Trường. Bởi vì chưa trưởng thành nên những rung động chỉ nhẹ nhàng nhen nhóm, những tổn thương càng ám ảnh day dứt hơn, tình yêu ấy khiến Trường từ một cậu bé trở thành một chàng trai, đọc từng trang văn, tôi như đang chứng kiến sự khôn lớn ấy, chậm rãi nhưng dữ dội. Trường yêu chị Ngà, nhưng chị Ngà lại yêu kẻ phụ bạc, kết truyện mở, buồn nhưng không quỵ lụy, để người đọc tự vẽ ra những điều mà mỗi người tự cảm nhận.

Những trang sách đầu khiến tôi như đắm chìm trong tuổi thơ của mình, với giàn hoa giấy đỏ, bông cúc vàng rực chứng kiến cậu bé Trường đã trở thành một thanh niên, với những trò nghịch ngợm của Trường với Chửng Anh, Chửng Em, với những suy nghĩ ngây ngô, vô tư. Rồi tình yêu như liều thuốc tiên làm thay đổi cả con người Trường, cậu không còn thích câu cá, để có thể kề vai chị Ngà bên bờ suối. Cậu đem lòng yêu chị Ngà nên cũng đem lòng yêu loài hoa cúc chị thích. Cậu dường như trở thành một kẻ ngốc nghếch, khờ khạo trong tình yêu. Nhưng tôi thấu hiểu được điều ấy, bởi tình yêu tuổi 16 ai chẳng  khờ dại như thế, chẳng cần thổ lộ, chẳng mơ mộng xa xôi, chỉ cần những chiều ngồi cạnh bên người mình thích, ngắm ánh dương trải trên tóc, trên vai người ấy. Những nỗi niềm yêu đương cậu gửi vào hoa cúc, cậu chăm hoa như đang chăm bón cho chính mối tình của mình, thầm lặng nhẹ nhàng và kín đáo. Cậu xem chị Ngà là viên ngọc, không thể chạm vào, chỉ cần ngắm nhìn từ xa.

Hoa cúc nở vàng rộ nhưng tình yêu của cậu lại không thế. Những ngày tháng êm đềm rồi cũng cũng qua. Anh Điền xuất hiện và cũng yêu chị Ngà. Khác với chàng trai mới lớn như Trường, anh táo bạo và lì lợm, anh thể hiện tình yêu mãnh liệt cho chị Ngà biết, cậu bé mới lớn kia đau lòng khi thấy người mình yêu đem lòng yêu người khác, chỉ biết bày trò nghịch ngợm cùng Chửng Anh, Chửng Em, Những trò phá phách ấy, tuy trẻ con nhưng lại là biểu hiện của sự ích kỷ trong tình yêu, chỉ muốn người mình yêu luôn bên mình.

Mở đầu nhẹ nhàng pha chút hài hước nhưng kết thúc lại đầy bất ngờ, đau đớn xen lẫn day dứt. Hoa cúc vẫn nở nhưng chẳng còn ai cùng Trường ngắm nữa, Trường rời bỏ tuổi thơ theo một cách đau đớn hơn nhiều bị tình yêu từ chối. Những rung động đầu đời như trở thành nỗi ám ảnh, bởi nó chẳng trọn vẹn, bởi Trường phải chứng kiến nỗi đau của người mình yêu, bởi cậu phải chia xa mà chẳng một lần hứa gặp lại.

Tôi đã đọc đi đọc lại “Đi qua hoa cúc” không biết bao nhiêu lầm, từ khi xấp xỉ tuổi của Trường đến khi trưởng thanh hơn nữa, mỗi lần đọc lại là một thứ cảm xúc khác nhau. Khi 16 tuổi, tôi cảm thấy chị Ngà thật đáng trách, tôi đồng cảm với Trường bởi tôi cũng có mối tình đầu khi ấy. Khi 20 tuổi, tôi thấy chị thật đáng thương, tôi đã biết đồng cảm với chị Ngà bởi tôi hiểu tình yêu làm sau có thể dựa vào lý trí, tình yêu của tuổi trẻ đâu toan tính gì. Và cho dù sao đi nữa, mỗi cảm nhận đều là thứ tôi trân trọng, cũng là điều mà tôi thấy biết ơn đối với tác giả khi đem lại cho tôi những cảm xúc ấy.

Truyện của Nguyễn Nhật Ánh nhẹ nhàng, sâu lắng và thường hay để lại cho ta những nỗi niềm tâm sự khó cất thành lời mỗi lần nghĩ tới. Tuổi 16, 17, 18 hay những tuổi đời sau thì mỗi lần đọc những câu chuyện ấy ta sẽ lại ngẫm được những nỗi xót xa vừa riêng lại vừa chung, vừa lạ mà vừa quen. Chuyện đáng buồn là gặp đúng người đúng lúc bản thân không có khả năng, đến lúc đủ khả năng lại chẳng thể tìm đúng người.


18 điểm

Trong suy nghĩ của một cậu thanh niên mới lớn, khi chị Ngà đáp lại tình yêu của anh Điền thì mọi thứ sẽ ra sao? Về sau, cậu con được nghe về con ma trong vườn nhà ông mình qua lời kể của Chửng anh và Chửng em nhưng đau đớn thay, con ma đó lại chính là …chị Ngà vào mỗi đêm khi gặp gỡ anh Điền. Trường cảm thấy đau đớn, tuyệt vọng trong chính tình yêu đơn phương của mình và giấu kín mọi chuyện không cho ai biết.

Người ta nói :”Cây kim giấu trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”, và quả thật không sai. Mọi chuyện vỡ lở ra vào hôm vợ của anh Điền đến tận nhà ông ngoại của Trường tìm chồng. Chị Ngà như mất hồn, vô cùng đắng cay, tuyệt vọng.

Sự đau khổ đó còn lên tới đỉnh điểm khi chị biết mình đã lỡ mang giọt máu oan nghiệt của anh Điền lắm mưu nhiều kế ấy. Và lúc chị biết được sự thật về anh Điền, chị mới nhận ra tình cảm mà Trường dành cho chi sâu đậm đến nhường nào. Chị ra đi, để lại trong Trường nhiều đau đớn,, những giọt nước mắt cho số phận nghiệt ngã khiến chị phải tìm đến cái chết để giải thoát cho mình.

Sau đó, để trốn tránh những kỉ niệm buồn đau, Trường theo một ông chú vào Nam, nói lời tạm biệt với quê hương, với tuổi thơ cùng hai đứa bạn và trên tất cả là tạm biệt những kỉ niệm đau buồn về chị Ngà.

Câu chuyện của Trường với chị Ngà cũng là câu chuyện của tuổi thơ rất nhiều người. Những rung động đầu đời không phải là sai nhưng nó cũng chưa chắc đã đúng bởi có quá nhiều lầm tưởng trong tình yêu, những suy nghĩ còn trẻ con, chưa chín chắn và chưa lường trước được hậu quả. Minh chứng đó chính là cuộc đời của Ngà.

Hạnh phúc vẫn luôn chờ đợi chúng ta. Đừng vội vã với quyết định lao tình yêu hay một cuộc hôn nhân chóng vánh để rồi lầm đường không thể quay đầu lại. Những cô gái như Ngà quá ngây thơ, dễ tin người, tin vào những lời thủ thỉ mật ngọt cuối cùng nhận lấy bài học đắt giá. Review truyện Đi qua hoa cúc muốn nhắn nhủ các bạn trẻ hãy cẩn thận với những lời dụ dỗ, không yêu đương quá sớm khi chưa hiểu hết về con người và hoàn cảnh của họ. Nếu như Ngà ngày đó dứt khoát với trái tim mình, tập trung ôn học thì bây giờ đời đã tươi sáng hơn. Tuổi trẻ chỉ có 1 lần trong đời nên hãy biết trân trọng và chọn hướng đi thật đúng cho mình.

Tổng kết

Nguyễn Nhật Ánh một lần nữa thành công với đề tài yêu tuổi mới lớn. Nếu như trước đây Mắt biếc để lại trong lòng độc giả nhiều tiếc nuối thì giờ đây Đi qua hoa cúc đã soán ngôi vị trí ấy. Truyện của ông có vui , có buồn được dẫn dắt qua các tình tiết rất đời thường bằng lối viết hấp dẫn của ông.

Review truyện Đi qua hoa cúc sẽ khiến bạn phải nhanh chóng để đọc cuốn sách này luôn. Mở đầu truyện hài hước, vui vẻ, cuối truyện lại man mác nỗi buồn khó tả. Bạn hãy nhanh chóng tận hưởng những cảm xúc dâng trào trong cuốn sách này nhé.

Trong Đi qua hoa cúc kể về chuyện tình buồn của Trường. Năm nay Trường 16 tuổi, cái độ tuổi mà lớn chưa phải là lớn nhưng trẻ con cũng không còn là trẻ con nữa. Vì sống ở quê nên Trường vẫn giữ nét hồn nhiên của mình, thường chơi cùng với Chửng anh và Chửng em như câu cá, bắt chim sẻ. Tuy nhiên, một ngày cậu gặp lại chị Ngà, bạn học cùng dì Miên nhà cậu đến ở cùng để ôn thi. Trường bỗng thấy chị Ngà thay đổi rất nhiều. Chị đã đẹp hơn trước, nhất là nụ cười của chị khiến cậu như đổ gục, lúc nào cũng nghe theo lời chị.

Chị Ngà rất thích hoa cúc. Vì vậy Trường cũng thích hoa cúc, thứ hoa mà cậu trước đây không bao giờ để ý vì nó mong manh, nhỏ bé chẳng được tích sự gì. Giờ đây cậu còn giành tưới hoa với dì Miên, tình yêu bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt ấy. Nhưng chị Ngà chỉ coi Trường là em trai mà thôi, chị không nỡ từ chối tình cảm của cậu nên vẫn thường rủ Trường chơi chung khiến cậu thích thú vô cùng. Nhưng ngày tháng êm đềm ấy không kéo dài bao lâu khi anh Điền xuất hiện và cũng yêu chị Ngà. Anh còn nhờ Trường đưa thư, chuyển lời cho chị nhưng Trường giấu thư đi và từ chối chuyển lời. Mọi chuyện vỡ lở chị Ngà giận Trường và càng gắn bó với anh Điền nhiều hơn.

Một ngày, có người phụ nữ đến nhận là vợ anh Điền khiến bầu trời trong mắt chị Ngà sụp đổ. Hóa ra bấy lâu nay hắn đã lừa dối chị, đau đớn hơn chị phát hiện mình đã có thai khi còn đang độ tuổi trung học. Chị bỏ đi. Mọi người đồn chị đã nhảy sông tự vẫn nhưng Trường vẫn hy vọng chị còn sống, mẹ con chị đang sống đâu đây mà thôi.

Sự ra đi của chị Ngà để lại trong Trường nhiều đau đớn, kỷ niệm buồn ở vùng quê. Để trốn tránh nỗi buồn ấy, cậu đã theo chú vào Nam, tạm biệt hoa cúc, tạm biệt mối tình đầu ở đây.

Chỉ biết đến Nguyễn Nhật Ánh khi truyện "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" của bác được chuyển thể thành phim và đến nay đã đọc được khá nhiều tác phẩm của bác. Tui yêu quý bác như người chủ tiệm sách luôn đem đến cho tui những điều mới mẻ , những bài học quý giá hay những cảm xúc âu tư.

Đây là một câu chuyện buồn. Khá buồn.  Có người nói truyện của bác Ánh thiếu tính sáng tạo mà mo típ thì lặp đi lặp lại gây nhàm chán. Với tui thì không như vậy. Mỗi tác phẩm của bác đều mang những màu sắc riêng, những điểm nhấn riêng. Cuốn này cũng vậy. Xuyên xuất tác phẩm là tình yêu trong sáng, hồn nhiêu của cậu bé Trường mới 16 tuổi. Chị Ngà là mối tình đâu của cậu cũng là người khiến cậu lo tâm khổ tứ biết bao nhiêu. Song hành cũng tình yêu là những khung cảnh quen thuộc nơi thôn quê, những người bạn "không được tốt lắm" với đủ trò nghịch ngơm phá phách nhưng cũng rất tình cảm và vô tư...

Sách buồn, như tui đã nói...Đâu đó trong tác phẩm của bác đã có sự sâu lắng hơn..có lẽ bác cũng trăn trở để làm sao..truyện mình viết cho thiếu nhi nhưng người lớn đọc cũng phải suy ngẫm...Câu chuyện "ăn cơm trước kẻng" đã không còn là vấn đề quá mới mẻ nhưng cũng thực sự đáng lưu tâm..Nhất là đối với lứa tuổi mới lớn như Trường, chị Ngà...Đọc sách, tui thương cho chị Ngà bao nhiêu thì lại nghĩ đến Trường mới lòng thương cảm bấy nhiêu... Đời mà,,,mọi thứ không hẳn tốt đẹp như ta mong, sẽ luôn có những lần ngã, những lần đau để từ đó mà ta ngẩng cao đầu bước về phía trước...

Phần cuối truyện, phần nào người đọc cũng cảm thấy an lòng hơn trước sự bi thảm của chị Ngà. Cuộc đời không hẳn đã đáng buồn, hay chỉ đáng buồn theo một cách khác. Kết thúc mở của truyện khiến người ta tin vào cuộc sống hơn.. rằng vẫn còn bao nhiêu điều tươi đẹp đang chờ ta khám phá!!

Dạo này lên trường, những lúc trống tiết, có cái thói quen rúc vào một xó thư viện đọc sách. Thế rồi đọc hết được cuốn truyện nho nhỏ của bác Nguyễn Nhật Ánh, tên là " Đi qua hoa cúc".

Vốn chẳng phải fan của bác này, đôi lúc đọc để giải trí, như cuốn truyện này, quyết định đọc chỉ vì thích cái tên truyện.

Ấy vậy mà lại bị ám ảnh, vì cái kết buồn của truyện, vì câu nói của cô gái nhân vật chính " Tôi là cánh hoa mỏng manh, vì người mà tươi thắm, cũng vì người mà tàn úa..."...

Mối tình thầm của Trường với chị Ngà khiến cho cậu trai 16 tuổi bỗng thấy yêu những đoá hoa cúc- loài hoa mà trước đó cậu chẳng bao giờ để ý đến. Những buổi chiều nhìn ngắm chị Ngà cạnh những đoá hoa vàng tươi rồi cùng chị tưới cho những luống cúc đã trở thành niềm hạnh phúc giản dị của cậu.Nhưng tình cảm ấy không đủ kéo chị Ngà ra khỏi bi kịch tình yêu với Điền. Cậu trở thành người chị Ngà gửi gắm tâm sự, người đưa thư rồi chứng kiến những buổi hẹn hò của Ngà với Điền...

Sự dại dột của chị Ngà đã dẫn đến một kết thúc bi kịch, có thể nói là khá tàn nhẫn với Trường. Trái tim của cậu trai mới lớn mới chỉ vừa " đi qua hoa cúc" sao gánh nổi nỗi đau sinh ly tử biệt với mối tình đầu? Cũng may là cái kết mở nên cái chết của chị Ngà vẫn để ngỏ. Tôi hy vọng Ngà không chết.

Nguyễn Nhật Ánh đã rất khéo léo khi đan lồng chuyện tình bi kịch ấy là một tình bạn trong veo của Trường với Chửng anh và Chửng em. Đó là nơi Trường trút bầu tâm sự, đồng thời giảm đi cái không khí buồn thương cho câu chuyện...

Những dòng trên viết cách đây đã 5 năm. Giờ nhớ lại truyện này vẫn còn thấy buồn. cuốn này với Mắt biếc làm mình sợ bác Ánh luôn. May quá sau này bác chuyển hướng, bớt đi cốt truyện uỷ mị sầu thương kiểu này.

Cuốn này của bác Ánh vẫn viết về tình yêu chớm nở, mối tình đơn phương biết rõ là không có kết quả nhưng vẫn yêu của nhân vật Trường.Câu chuyện xoay quanh các nhân vật Trường, dì Miên, chị Ngà ( bạn dì Miên) và anh em thằng Chửng, anh Điền.Trường tương tư chị Ngà, người chị lớn hơn Trường 2 tuổi.Tình yêu của chàng trai 16 tuổi đầy hồn nhiên, trong sáng.Trường không biết " thả thính" chị Ngà bằng những bông hoa cúc chị Ngà yêu thích như anh chàng Điền tóc xoăn nọ, cậu chỉ nghĩ đơn giản sẽ tưới thật nhiều nước để hoa tươi, để chị Ngà vui.Cuốn sách xoay quanh mối tình đầy buồn bã, đau đớn của Trường, nhưng đôi khi cũng vui vẻ, ấm áp lạ thường.Nhà Trường gần nhà anh em thằng chửng.Chúng chỉ bày Trường những thói hư tật xấ, rủ cậu chơi bời phá phách, tuy nhiên, khi bạn gặp chuyện, hai anh em Chửng luôn bên cạnh giúp đỡ và bảo vệ bạn.Chị Ngà là cô thiếu nữ mới lớn, chị đến ở nhờ nhà bạn là dì Miên để ôn thi.Cungc chỉ vì còn quá trẻ, chị chưa hiểu rõ sự đời, chưa nếm trải những cay độc, gian dối của cuộc sống nên chị đã bị anh Điện lừa.Chị có thai, rồi chị phát hiện anh Điền đã có vợ.Bao nhiêu đau đớn, tuyệt vọng khứa sâu tâm hồn chị.Chị nhảy sông nhưng không phải vậy, chị chỉ bỏ đi thật xa, để không ai nhận ra mình, để thoát khỏi một cuộc đời đầy buồn bã và âm u.Theo mình, có lẽ chị Ngà cũng đã từng thích Trường, bởi đôi khi qua những chử chỉ và lời nói của chị, tình cảm ấy dường như đã được thầm bày tỏ.Mình vừa thương Trường, vừa trách, vừa tội chị Ngà, một cô gái tài sắc nhưng quá ngây thơ.Cuốn này khá là buồn, từ đầu truyện đã đoán được kết cục sẽ không hạnh phúc, nhưng vẫn rất buồn và ám ảnh một mối tình chưa chớm nở đã lụi tàn...

Đây là lần đầu tiên mình đọc một tác phẩm của bác Ánh dù đã nghe danh bác từ rất lâu rồi. Câu truyện thật sự gây cho mình một ấn tượng lớn. Ngay từ đầu truyện về cảnh sinh hoạt làng quê đã khiến mình cảm thấy thật sự rất thoải mái, rất muốn đắm chìm vào lối sinh hoạt ấy. Những trò tiêu khiển của Trường và anh em thẳng Chửng thực sự khiến mình mong muốn một mùa hè rực rỡ như vậy. Thế rồi chị Ngà đến, làm đảo lộn hầu hết sinh hoạt của Trường - cũng là nhân vật chính của truyện. Sự ân cần của chị Ngà đã làm Trường rung động. Tác giả đã khắc họa tâm trạng tuổi mới lớn của Trường cũng như lần đầu biết cảm nắng của Trường một cách chân thật vô cùng. Chân thật tới mức khắc sâu vào tâm trí người đọc. Từ cách Trường ngại ngùng khi biết mình thích chị Ngà, đến khi Trường giận dữ và hậm hực vì ghen với anh Điền tán tỉnh chị Ngà khiến mình thấy tình yêu của Trường thật đẹp dù chỉ là ngọn lửa cháy riêng trong lòng. Những trò phá đám anh Điền để ủng hộ bạn mình của anh em nhà Chửng cũng khiến tác phẩm thêm phần thú vị hơn rất nhiều. Cách Trường lo lắng lao ra tìm chị Ngà khi nhớ đến bờ suối, tâm trạng Trường bàng hoàng nhận tin chị đã mất, Trường không dám đối mặt với sự thật quá đỗi đau đớn đó để rồi cậu đã chạy trốn, chạy trốn đi khỏi những tiếng bàn tán xôn xao về chị Ngà, về cái chết của chị và chạy trốn chính tình yêu của mình. Cái kết của câu truyện khi Trường bắt gặp một người phụ nữ giống chị Ngà dẫn theo con nhỏ rồi lại chạy đi tìm suốt cả tuần trời khiến tim mình lại trùng xuống một nhịp. Nếu chị Ngà thật sự còn sống, rồi sẽ đến lúc Trường tìm lại được chị nhưng có chăng sẽ chẳng còn mái tóc dài thơ thẩn, mơ màng ngắm nhìn dàn hoa cúc năm ấy. 

T yêu dấu!

Lại một ngày nữa trôi đi, em vẫn chìm đắm vào thế giới tuyệt diệu của văn chương... Anh đừng lo, em đã kiếm được việc làm và rất nhanh thôi cuộc sống của em sẽ ổn định hơn. Dẫu vậy em vẫn kịp đọc thêm một cuốn sách để lại gõ những dòng chữ gửi đến anh với thật nhiều yêu thương.

"Đi qua hoa cúc" của tác giả Nguyễn Nhật Ánh là cuốn sách mang màu sắc buồn thương của một mối tình đơn phương đến từ Trường, chàng trai mười sáu tuổi lần đầu biết rung động... Người ấy là chị Ngà, bạn dì Miên, tính cách dịu dàng hồn nhiên tựa như ánh nắng ban mai. Ấy vậy mà trớ trêu thay, chị Ngà đẹp quá nên số phận thật biết tạo ra những chuyện khổ đau khi mà chị bị một tên khốn là Điền, học trò của ông ngoại Trường dụ dỗ, lừa dối.

Thật sự thì tuy nội dung đại khái là như vậy nhưng cuốn sách này thật ra cũng mang những màu sắc khác tươi sáng hơn ví dụ như tình bạn đầy ấm áp và lắm gây gổ giữa Trường với hai anh em Chửng anh, Chửng em. Hoặc lãng mạn như cảnh Trường và chị Ngà cùng ngồi ngắm hoa cúc... Ấy thế mà cuối cùng khi kết thúc cuốn sách, trong em cứ thấy buồn, tiếc cho số phận chị Ngà và cả tình yêu của Trường nữa. Giá như chị Ngà cố gắng chuyên tâm hơn vào bài vở mà phớt lờ gã Điền kia chắc chị đã thi đỗ tú tài và thi vào trường sư phạm như chị muốn. Nhưng biết sao đây, một cô gái mười tám còn non nớt, mơ mộng nhiều như vậy làm sao cưỡng được cám dỗ? Làm sao mạnh mẽ đứng vững trước sự nghiệt ngã của lòng người? Kết truyện là kết mở, khiến em có chút hy vọng cho cuộc sống của chị Ngà nhưng anh biết không? Em vẫn chưa thể dứt được nỗi buồn.

Đặt tâm hồn vào trong từng câu chữ, tôi được gặp Trường - một cậu bé nghịch ngợm, nhưng trong lòng lại đầy ắp tâm tư của cái tuổi mới lớn. Câu chuyện của Trường không đặc biệt, không kì lạ, đó chỉ là câu chuyện bình thường tại một thôn xóm nhỏ bé, dưới sự yên ả của làng quê gần gũi, dưới căn nhà cũ ọp ẹp, trước giàn hoa cúc vàng rực trong ánh nắng mặt trời. Thế mà, câu chuyện bình dị ấy, lại khiến tôi chẳng thể nào rời khỏi những trang sách. Bên cạnh những trò chơi thú vị bên lũ bạn, mối tình đầu của cậu nhanh chóng chớm nở, đem lại biết bao buồn vui, đem lại biết bao sự bâng khuâng, bối rối khi chạm phải ánh mắt của Ngà. Để rồi, cũng từ đó nảy sinh bao rắc rối, từ đó mọi thứ ngày càng được mở ra dưới ánh nhìn của Trường, vui có, buồn có, dằn vặt, đau đớn có.

Vẫn cái nét đặc biệt, gần gũi trong giọng văn của bác Ánh mà chẳng thể lẫn vào đâu được. Làng quê Việt Nam hiện lên rõ rệt và sinh động đến lạ, tôi tưởng như được tận mắt nhìn thấy những con người ấy, tận mặt được gặp những con người chân chất ấy, sao đỗi bình yên. Qua câu chuyện, tác giả gửi gắm biết bao nhiêu lời nhắn gửi, dù tôi vẫn hơi bất ngờ với cái kết, nhưng dường như sự khó chịu với những cái kết như vậy đã không còn. Tôi xem đó như là một dấu chấm khép lại cho một cuộc đời này, và mở ra nhiều câu chuyện khác cho một cuộc đời khác, hay hơn và ý nghĩa hơn.

Cuốn sách kể về câu chuyện tình của Trường một anh chàng 16 tuổi với chị Ngà người nhiều hơn anh 3 tuổi. Tình yêu có sự chênh lệch về tuổi tác khiến Trường không đủ can đảm để bày tỏ. Cậu chỉ biết yêu thầm, hay giận hờn vô cớ với chính bản thân mình và với mọi người. Cậu trong mắt chị Ngà như đứa em trai nhỏ bé mà chị cần che chở, bảo vệ mặc dù theo năm tháng cậu đã trưởng thành theo thời gian, không còn là cậu bé hay tè dầm, với trò nghịch ngợm đầy ngốc nghếch nữa. Từ niềm cảm mến dành cho chị Ngà, theo thời gian tình yêu lớn dần trong trái tim Trường. Cậu buồn bã khi biết trái tim chị Ngà đã lạc về người khác. Cậu không biết mối tình của mình sẽ đi đâu về đâu khi mà tình cảm chỉ là từ một phía.

Truyện không chỉ thiên về tình cảm đôi lứa, Nguyễn Nhật Ánh còn đem đến cho người đọc những hồn nhiên tươi vui của tuổi thơ ấu. Tôi như được trở về quãng thời gian trẻ thơ với những lần bắt cá, vật lộn, với những lần trốn ba mẹ để đi rong chơi cả ngày. Cái kết của câu chuyện tình trên có chút gợi mở, giúp tôi có thêm niềm tin cho các nhân vật. Tôi vẫn đặt một hi vọng rằng, chị Ngà đã được cứu sống và trở về quê hương. Cuốn sách hay nhưng vẫn phảng phất nỗi buồn trong tôi. Màu hoa cúc cũng đượm buồn thêm cho chuyện tình đầy day dứt này.