“Biển của mỗi người” là tập tản văn mới nhất của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư vừa được NXB Kim Đồng ấn hành. Với sự quan sát tỉ mẩn, tinh tế, 21 tản văn trong cuốn sách là những lời thủ thỉ, những trăn trở suy tư của Nguyễn Ngọc Tư về cuộc đời, về thế sự và về nghiệp viết.
Câu chuyện giản dị mà Nguyễn Ngọc Tư kể trong “Biển của mỗi người” gợi lên trong lòng người đọc một nỗi buồn se sắt. Trong cuộc đời quá xô bồ này, “khi mà cuộc sống ngày càng khắc nghiệt và lạnh lẽo, vô chừng”, con người ta dường lạc mất nhau, không chỉ vì xa xôi cách trở đường đất, mà còn vì chúng ta luôn nghi ngờ lòng tốt của một người dưng, vì khoảng cách giữa hai tâm hồn (tưởng chừng thân thiết) dường như quá lớn…
“Buồn” dường như là cái “tông” cố hữu của Nguyễn Ngọc Tư, nhưng trong “Biển của mỗi người”, ta còn thấy một Nguyễn Ngọc Tư hóm hỉnh đầy chất “u-mua”. Ai có thể không bật cười (để rồi sau đó là cảm giác xót xa) khi chị nói về chương trình quà tặng âm nhạc trên radio: “…suốt chương trình, là những lời nhắn mang nhiều sắc thái khác nhau, tình cảm như “em vẫn yêu anh” với bài hát “Em đi bỏ mặc con đường” (?!); thắm thiết như “cảm ơn anh đi cùng và che chở cho mẹ con em” với bài hát “Hẩm hiu một mình”(?!); hồn nhiên như “mong được làm quen với các bạn yêu nhạc gần xa, các bạn có cùng sở thích nghe nhạc buồn, yêu màu tím về số điện thoại 09xxxx”, ngay sau đó radio vang lên đoạn nhạc dạo “Mắt nai cha cha cha”(?!).”
Xem thêm
Điểm thú vị của Biển Của Mỗi Người là biển không bao giờ kể hết những gì nó biết. Cũng như con người, chúng ta đều có những phần sâu thẳm không dễ chia sẻ. Biển giữ lại những bí mật, nhưng đồng thời cũng cất giữ những kho báu – ký ức đẹp, ước mơ chưa thành, hay những cảm xúc chưa kịp bày tỏ.
Nhân vật chính nhận ra rằng, không phải bí mật nào cũng cần tiết lộ, và không phải mọi chuyện đều phải phơi bày ra ánh sáng. Có những điều chỉ nên để biển giữ, để chính ta thỉnh thoảng nhìn lại và mỉm cười.
Điều này mang lại cho câu chuyện một sắc thái vừa riêng tư, vừa sâu lắng: mỗi “biển” là một thế giới hoàn chỉnh, nơi niềm vui và nỗi buồn cùng tồn tại, và nơi ta được là chính mình nhất.