REVIEW MỚI NHẤT
Ký Ức Và Mất Mát
“Những lá thư chỉ là những mảnh giấy,” tôi nói. “Hãy đốt chúng đi, điều còn
lại trong tim bạn vẫn sẽ ở lại; giữ chúng lại, những gì đã mất rồi thì vẫn sẽ
mất.”
Trên chuyến bay đến Đức, khi Toru Watanabe nghe giai điệu Norwegian Wood của The Beatles, anh bắt đầu hồi tưởng về quãng tuổi trẻ của ... Xem thêm
Hành trình đi tìm bằng chứng
Truyện thuộc chuỗi các tác phẩm về thám tử Galileo, thể loại trinh thám thuần, nên cố nhiên, nó sẽ bị so sánh với Phía Sau Nghi Can X. Tôi dù cố công tâm đến mấy, cũng không thoát khỏi định kiến này. Rõ ràng, truyện thua kém người anh em kia khá nhiều. Đầu tiên là Galileo. Anh quá mờ nhạt. Do lần này ... Xem thêm
Có những cuốn tiểu thuyết khiến người ta khóc vì bi kịch.
Nhưng Call Me by Your Name của André Aciman thì khác. Nó không cố làm trái tim đau, nó chỉ nhẹ nhàng mở cánh cửa ký ức ra, rồi để người đọc tự bước vào phần mềm yếu nhất của mình.
Điều khiến cuốn tiểu thuyết nà... Xem thêm
Có những cuốn tiểu thuyết khiến người ta khóc vì bi kịch.
Nhưng Call Me by Your Name của André Aciman thì khác. Nó không cố làm trái tim đau, nó chỉ nhẹ nhàng mở cánh cửa ký ức ra, rồi để người đọc tự bước vào phần mềm yếu nhất của mình.
Điều khiến cuốn tiểu thuyết này chạm đến độc giả không nằm ở việc đây là một câu chuyện tình đẹp, mà ở cách nó tái hiện cảm giác muốn được ai đó nhìn thấy toàn bộ con người mình. Không phải phiên bản lịch sự, trưởng thành hay hoàn hảo mà là phần hỗn loạn, ích kỷ, ngây thơ, đầy ham muốn và bất an nhất.
Khi đọc, người ta không chỉ nhìn thấy Elio yêu Oliver.
Người ta nhìn thấy chính mình trong lần đầu tiên trái tim rung lên vì một ai đó.
Aciman viết tình yêu như cách mùa hè trôi qua: chậm, nóng, lười biếng, và đẹp đến mức khiến người ta sợ hãi. Ông không vội vàng kể chuyện. Ông để ánh nắng nằm trên làn da nhân vật, để tiếng dép kéo lê trong căn biệt thự Ý vang lên thật lâu, để những khoảng lặng giữa hai câu thoại còn quan trọng hơn cả lời tỏ tình. Đọc nó giống như nhớ lại một giấc mơ cũ vì càng cố nắm, nó càng tan ra trong tay.
Và rồi có một điều rất đau mà cuốn sách hiểu quá rõ:
đôi khi tình yêu lớn nhất đời mình không phải người ở lại lâu nhất.
Đó là lý do độc giả ám ảnh với cuốn tiểu thuyết này. Vì ai rồi cũng từng có một “Oliver” trong đời, một người đến đúng mùa, đúng tuổi trẻ, đúng thời điểm trái tim mình còn đủ mong manh để yêu đến mức tưởng như sẽ chết nếu mất họ. Nhưng đời không vận hành theo cảm xúc. Mùa hè kết thúc. Tàu rời ga. Người lớn lên.
Cái tài tình của Aciman là ông không biến nỗi đau thành thứ bi lụy. Ông viết nó rất đẹp. Đẹp theo kiểu khiến người đọc vừa muốn khóc vừa muốn cảm ơn cuộc đời vì ít nhất mình đã từng cảm thấy sâu sắc đến thế.
Với tư cách một người review, cảm giác lớn nhất sau khi gấp cuốn sách lại không phải “đây là một chuyện tình đồng tính hay”.
Mà là:
“Có những người đi ngang đời ta rất ngắn, nhưng họ làm thay đổi cách trái tim ta tồn tại mãi mãi.”
Và có lẽ, đó mới là điều Call Me by Your Name thực sự nói về. Không chỉ là tình yêu.
Mà là ký ức. Tuổi trẻ. Sự khao khát được chạm tới một tâm hồn khác trước khi thời gian cuốn tất cả đi mất.
Cuốn tiểu thuyết này không đọc bằng mắt.
Nó đọc bằng những phần rất cũ bên trong con người.