truyện rất hay và có ý nghĩa giá trị nhân văn .sách của Nguyễn Ngọc Tư không dành cho những ai tìm kiếm sự kịch tính hay kết thúc có hậu tươi sáng. Đó là những trang viết để soi rọi bản thân, khơi dậy lòng trắc ẩn và sự thấu cảm với những nỗi đau thầm lặng trong đời.
Cuốn này u ám không khác gì những nỗi sợ sâu kín nhất của bạn.
Văn chương của Murakami mang đến cho tôi một kiểu an ủi rất đặc biệt. Không phải kiểu an ủi của thiên nhiên, của tranh phong cảnh hay nhạc cổ điển. Mà là sự an ủi đến từ việc nhìn thấu toàn bộ sự xấu xí, tăm ... Xem thêm
Cuốn này u ám không khác gì những nỗi sợ sâu kín nhất của bạn.
Văn chương của Murakami mang đến cho tôi một kiểu an ủi rất đặc biệt. Không phải kiểu an ủi của thiên nhiên, của tranh phong cảnh hay nhạc cổ điển. Mà là sự an ủi đến từ việc nhìn thấu toàn bộ sự xấu xí, tăm tối trong bản chất con người chúng ta một cách trần trụi. Dù văn chương của ông có vẻ đen tối và chết chóc đến đâu, thứ tôi cảm nhận được khi đọc vẫn là những sắc hồng phớt, sắc đào dịu dàng của sự âu yếm. Đây là cuốn sách đầu tiên của Murakami mà tôi từng đọc.
Có rất nhiều chủ đề u tối được thể hiện trong câu chuyện này. Bệnh tâm thần, với tất cả những mô tả chi tiết của nó, hiện lên rõ nét qua một trong những nhân vật chính. Câu chuyện rất thật, nhưng lại mang cảm giác như tôi đã được chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận tất cả những gì sắp đọc. Các nhân vật hoàn toàn không xin lỗi cho sự tồn tại hay hành động của mình. Sự phát triển nhân vật được xây dựng vô cùng tốt. Những cơn nhói đau khi làm người – tôi có thể cảm nhận chúng một cách rất thật khi đọc cuốn sách này. Luôn luôn khó để diễn tả trọn vẹn cảm xúc của tôi về một cuốn sách Murakami đúng nghĩa, nhưng điều duy nhất tôi có thể viết một cách chi tiết là cảm giác mà sách và văn chương của ông mang lại cho tôi. Và ngay cả thế thì lần nào cũng vẫn chưa đủ.
Tôi không thích đọc những chủ đề buồn bã trong sách trừ khi chúng khiến tôi cảm nhận được điều gì đó thật sự có ý nghĩa. Tôi không chủ động tìm những cuốn sách khiến mình lạc lối, nhưng văn chương của Murakami luôn khiến tôi trôi nổi và bay bổng. Và điều đó đã trở thành một thói quen. Thỉnh thoảng tôi lại khao khát văn chương của ông. Tôi khao khát những cuốn sách của ông. Tôi đặc biệt yêu thích việc đọc Murakami vào những lúc tôi cảm thấy mình chỉ là một con người đơn lẻ, sống giữa tất cả mọi người và mọi thứ đang diễn ra, nhưng lại không thuộc về bất kỳ điều gì trong số đó.
Sách của ông không phải để giải trí. Không phải để tận hưởng theo nghĩa thông thường. Sách của ông là điều cần thiết để tôi cảm thấy rằng rốt cuộc mình vẫn là một con người. Sách của ông khiến tôi cảm nhận rằng cuộc sống là chính nó – không hơn, không kém. Văn chương của ông khiến tôi thấy được vẻ đẹp trong nỗi đau, trong cái chết và trong những trái tim tan vỡ. Một kiểu vẻ đẹp mà chỉ Murakami mới có thể khiến tôi cảm nhận được.
Vì sao tôi trừ đi một sao cho cuốn sách này?
Tôi cảm thấy bị “phản bội” ở gần cuối sách. Có một điều gì đó mang tính bốc đồng đã xảy ra mà đến tận hai năm sau khi đọc xong, tôi vẫn chưa thể chấp nhận được.
Nhưng hãy nhớ điều này: cuốn sách kết thúc rất đẹp. Một cái kết đẹp đến nao lòng.