“Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay”

Đó là cuốn sách mà tôi đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần từ hồi tôi còn là một đứa trẻ, mỗi lần đọc lại những dòng này ở những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời, tôi giờ đây đã trưởng thành hơn, đã học được những điều hay ho hơn, nhưng “câu chuyện thiếu nhi” ấy vẫn cho tôi cảm nhận những bài học quý giá về tình bạn, tình yêu, về chữ tín và cả cuộc sống này.

Luis Sepúlveda là nhà văn, nhà báo, đạo diễn, nhà cách mạng nổi tiếng của Chi Lê. Ông được biết tới nhiều nhất qua Lão già mê đọc truyện tình, Chuyện con ốc sên muốn biết vì sao nó chậm chạp… Chuyện con mèo dạy hải âu bay là cuốn sách dành cho thiếu nhi đều tiên của Luis, cho thấy một phong cách trong sáng, hài hước đầy tinh tế, trái tim khao khát tự do cũng như tấm lòng quý giá của một con người đối với tự nhiên và môi trường.

Cho con trai tôi Sebastián, Max và León

Những thủy thủ số một trong giấc mơ của tôi

Cho cảng biển Hamburg,

Bởi đó là nơi tôi từng sống

Và cho con mèo của tôi, Zorba, tất nhiên rồi

Mở đầu bằng bức tranh tuyệt đẹp với hình ảnh đàn hải âu đang bay trên cửa song Elber, nơi đổ về biển Bắc, trên chặng đường đã kéo dài hơn 6 tiếng đồng hồ, chúng nhìn thấy những con tàu lần lượt nối đuôi nhau với những lá cờ phấp phới, Kengah, cô hải âu có bộ long màu bạc thích thú quan sát mấy lá cờ ấy bởi cô biết mỗi lá cờ đại diện cho một ngôn ngữ khác nhau.

Đó hẳn là những ngày tươi đẹp khi Kengah nghĩ về chặng cuối của cuộc hành trình, nơi vùng trời vịnh Biscay Đại hội Hải Âu sẽ bắt đầu.

Nhưng rồi điều tồi tệ đã xảy ra, khi Kengah sục xuống nước để bắt cá trích thì cô nhận được tín hiệu báo phía trước là vùng biển nguy hiểm, mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Kengah lạc mất đồng đội, cô hải âu sắp sinh ấy đã bị lớp váng dầu nặng trịch che phủ mắt”. Những con tàu với chất thải và dầu loang ra biển đã khiến cô hải âu tội nghiệp phải vật vã đấu tranh để bay đến Nhà thờ Thánh Michael và rồi đôi cánh cô không thể vỗ thêm một lần nào nữa,

Nơi tòa tháp ấy, Kengah gặp Zorba, con mèo mun mập ú ụ, vượt qua cảm giác ghê tởm, Zorba liếm lên đầu cô hải âu, thứ chất màu đen bám lên cô có vị khủng khiếp y như mùi chuột thối. Khi đầu lưỡi nó lướt trên cổ cô chim, con mèo có thể nhận thấy hơi thở cô đnag càng lúc càng yếu ớt. Zorba muốn giúp đỡ cô hải âu tội nghiệp nhưng không biết phải làm sao

 Tôi sắp sinh một quả trứng, với tất cả sức lực còn lại, tôi sẽ sinh một quả trứng. Bạn mèo tốt của tôi, ai cũng có thể thấy anh là một con vật rất tử tế có tấm lòng nhân ái cao qúy. Bởi vậy, tôi muốn anh hứa với tôi ba điều. Anh hứa với tôi được không?

...

Hãy hứa với tôi anh sẽ không ăn quả trứng

Hứa với tôi anh sẽ chăm lo quả trứng đến khi con chim non ra đời

Và hãy hứa với tôi anh sẽ dạy nó bay

Tôi hứa là sẽ dạy nó bay

Kengah nhìn lên bầu trời, tạ ơn những làn gió tốt lành đã nâng cánh cô trong suốt cuộc đời, và cô trút hơi thở cuối cùng, một quả trứng trắng lốm đốm xanh lăn ra từ cơ thể đẫm dầu của cô.

Zorba bắt đầu thực hiện lời hứa của mình

Zorba đến gặp ngài Đại Tá, tuổi tác của ngài Đại Tá là một điều khá bí mật, nhưng tuổi tác không phải là vấn đề bởi lẽ tất cả mọi người đều nhớ rằng từ hồi còn trẻ,ngài đã lừng danh với tên gọi Đại Tá Bóng Đêm, và rằng ngài có biệt tài kỳ lạ trong việc đưa ra lời khuyên cho lũ mèo gặp rắc rối. Cho dù ngài chưa từng giải tòa được vụ ẩu đả nào nhưng chỉ riêng lời khuyên của ngài thôi đã làm dịu bớt tình hình rồi. Với tuổi tác và tài năng đó của mình, ngài Đại Tá là một trong những con mèo lãnh đạo có uy quyền nhất ở bến cảng.

Cùng với Secretario, con mèo thư ký của ngài Đai Tá và Einstein – Ngài giáo sư biết hết mọi thứ trên đời, Zorba dẫn họ về chỗ cô hải âu, nhưng đã quá muộn, ngắm nhìn hình hài không còn sự sống của cô hải âu đầy thành kính, vượt qua cảm giác khó chịu với những chiếc long vũ dính đầy dầu, chúng khép đôi cánh sát vào cơ thể cô hải âu, và khi đang làm việc đó chúng phát hiện quả trứng màu trắng đốm xanh.

Zorba đã hứa với cô hải âu tội nghiệp kia rằng sẽ chăm lo cho quả trứng và đứa con của cô ấy. Anh ấy đã thề nguyền bằng danh dự, và lời thề của một con mèo ở cảng cũng là lời thề của mọi con mèo khác, vì thế không ai được rờ tới quả trứng – Ngài Đại Tá trịnh trọng tuyên bố

Và lời hứa vẫn là lời hứa, và vì thế, được sưởi ấm dưới ánh măt trời, nó ngủ thiếp đi với quả trứng lốm đốm xanh kề ngay bên cái bụng to tròn, mập ú, đen tuyền.

Tối hôm đó, dưới gốc cây dẻ già, bốn con mèo chôn cất thi hài của cô hải âu tội nghiệp, từ đây Zorba và cả những con mèo nàu sẽ cùng thực hiện một lời hứa khó khăn nhất “ dạy con chim hải âu non biết bay”. Nhưng chúng ta biết rằng một con mèo ở cảng biển luôn giữ trọn lời hứa… và giờ đây, chúng tôi cất lên lời giã từ cuối cùng với cô hải âu, kẻ đã trở thành nạn nhân bởi thảm họa do con người gây ra.

Một con mèo mập ú, to đùng ngày ngày cuộn trọn ấp trứng, điều đó thật không dễ dàng với Zorba. Đến ngày thứ hai mươi, khi màn đêm buông xuống, quả trứng nhúc nhích, Zorba nhìn thấy một chop mỏ vàng cứ xuất hiện rồi biến mất qua vết nứt của quả trứng. Nó kẹp vững quả trứng bằng hai chân sau, và nhờ thế có thể nhìn thấy con chim non mổ lấy mổ để tới khi cái lỗ đủ rộng cho một cái đầu trắng, bé xíu, ướt nhèm nhẹp thò ra khỏi vỏ trứng.

“Má!’’ con chim non chiếp chiếp gọi

Zorba không biết phải phản ứng ra sao. Nó biết là long của mình đen óng như than, nhưng dường như nỗi xúc động và xấu hổ đã khiến nó ngượng hồng lựng cả mình.

Những ngày tháng tiếp theo với sự giúp đỡ của ngài Đại Tá, Secretario và Einstein, Zorba đã nuôi dưỡng hải âu con bằng tất cả tình yêu thương, đó lần lần đầu tiên cho chim non ăn mà không có một chút kinh nghiệm, đó là những lần bảo vệ hải âu con khỏi hai con mèo ở ngoài bến cảng luôn chầu chực ăn thịt nó. Thật không dễ dàng để Zorba thực hiện lời hứa của mình. Có quá nhiều rủi ro, và thậm chí còn nghiêm trọng hơn mối đe dọa từ hai con mèo hoang, đó là từ con người.

Con người, không may thay, lại rất khó lường. Thường thì với những ý định tốt nhất, họ lại phá hoại nhiều nhất

Hải âu chon được Đại Tá đặt cho cái tên Lucky mà tất cả mọi con mèo đều hài lòng, Luckt lớn nhanh như thổi, được bao bọc trong sự yêu thương của bầy mèo. Sau một tháng sống trong tiệm tạp hóa Harry, nó đã ra dáng một con hải âu thiếu niên thon thả với lớp long vũ màu bạc. Trong khi đó Einstein điên cuồng dở hết cuốn sách này sang cuốn sách khác, tìm ra phương pháp giúp Zorba dạy Lucky tập bay.

“Tại sao con lại phải bay?” Lucky hỏi, hai cánh khép chặt vào thân

“Bởi vì con là hải âu, và hải âu thì phải biết bay” Einstein đáp, “Với bác thì thật là khủng khiếp, thật là khủng khiếp nếu con không nhận ra điều đó”

“Nhưng con không thích bay. Và con cũng không thích làm hải âu” Lucky cãi lại “Con muốn làm mèo, mà mèo thì không bay”

Thật khó để chấp nhận và yêu thương một ai đó không giống mình

 

Matthew, con đười ươi ở tiệm tạp hóa Harry, con vật luôn khó chịu với tất cả những người đến đây, vào một ngày nọ nó đã nói với Lucky rằng bầy mèo chỉ đang nuôi con hải âu con đến béo nẫn và làm thịt thôi, làm sao mà loài mèo có thể thật tâm chăm sóc cho hải âu cơ chứ. Điều đó khiến Lucky vô cùng buồn bã và rồi Zorba đã làm điều mà nó chưa từng làm trước đây, giảng giải cho hải âu con

Con là một con hải âu. Gã đười ươi đúng ở điểm đó, nhưng chỉ điểm đó thôi. Tất cả chúng ta đều yêu con, Lucky. Và chúng ta yêu con bởi vì con là một con hải âu. Một con hải âu xinh đẹp. Chúng ta chưa từng phủ nhận khi nghe con nói con là mèo, bởi điều đó an ủi chúng ta rằng con muốn giống chúng ta, nhưng con khác với chúng ta và chúng ta vui vì sự khác biệt đó. Chúng ta đã không cứu được mẹ con, nhưng chúng ta có thể giúp con. Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Chúng ta cảm thấy con cũng yêu chúng ta như vậy, chúng ta là bạn con, là gia đình của con, và chúng ta muốn con biết rằng nhờ con, chúng ta đã học được một điều đáng tự hào: Chúng ta học được cách trân trọng, quý mến và yêu thương một kẻ không giống chúng ta. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay. Khi con đã học hành từ tế, Lucky, ta hứa với con rằng con sẽ thấy hạnh phúc lắm, và sau đó tình cảm của chúng ta dành cho nhau thậm chí còn sâu sắc và đẹp đẽ hơn, bởi đó là tấm chân tình giữa hai loài vật khác nhau.

Con là hải âu và hải âu thì phải bay

Có vẻ như những gì mà giáo sưu Einstein tìm được từ cuốn Bách khoa toàn thư của mình không thể giúp cho hải âu con có thể bay được, mười bảy lần Lucky cố bay lên là mười bảy lần nó rơi tạch xuống nền nhà sau khi rướn cao được vài phân. Cuối cùng, bọn mèo quyết định phá vỡ điều cấm kỵ “Nói ngôn ngữ của loài người”, thật khó đoán được con người sẽ phản ứng ra sao khi thấy một con mèo nói tiếng người. Gần như chắc chắn họ sẽ nhốt nó vào lồng, bắt nó phải trải qua hàng đống thí nghiệm ngu ngốc, bởi vì nói chung, con người không thể chấp nhận việc một sinh vật không giống họ lại có thể hiểu họ và cố gắng làm cho họ hiểu nó. Loài mèo tất nhiên đã nhận thức rất rõ từ số phận đáng buồn của cá heo, chỉ vì chúng đã phô diễn trí thông minh cho loài người – những kẻ đã kết án chúng phải diễn trò như bọn hề trong những khu giải trí dưới nước…Vì vậy nói tiếng người được xem là một hành động liều chết của loài mèo.

Một thi sĩ, đó chính là con người duy nhất mà bọn mèo có thể tìm đến để nhờ giúp đỡ. Như lời của Zorba thì có thể ông ấy không biết làm thế nào để bay với đôi cánh của loài chim, nhưng mỗi khi nghe ông ấy đọc thơ, nó luôn cảm thấy ông ấy đang bay bổng cùng với ngôn từ của mình. Và hơn nữa, ông ấy cũng nuôi một con mèo.

Nhưng những trái tim nhỏ bé

Những trái tim của thần bay lượn

Không khao khát gì hơn

Những cơn mưa hoang dại

Những cơn mưa mang lại luồng gió thổi

Những cơn mưa mang lại ánh mặt trời

Và đêm mưa hôm ấy, Lucky đã bay một mình trong đêm quanh thành phố Hamburg. Nó bay đi xa, đập nhanh đôi cánh của mình, cho tới khi đã bay cao vượt trên cả những cái cần trục ở cảng, cao vượt trên cả những cột buồm, và rồi nó qua trở lại, lướt đi, đảo hết vòng này đến vòng khác quanh tháp chuông nhà thờ.

 

Zorba đã thực hiện cả ba lời hứa với cô hải âu xấu số, nó đã cuộn tròng hai mươi ngày, việc đó thật khó khăn với một con mèo mập ú ụ như nó, để ấp trứng. Rồi cùng những người bạn của mình, ngài Đại Tá, Secretario và giáo sư Einstein, bầy mèo đã nuôi dưỡng và bảo vệ hải âu con lớn lên thật khỏe mạnh và xinh đẹp, sau cùng, với tất cả tình yêu thương dành cho một con chim hải âu không giống mình, Zorba đã dạy hải âu con bay, lời hứa khó khăn nhất cuối cùng cũng đã thực hiện được.

Lucky, con chim hải âu xinh đẹp, giống như cái tên đầy yêu thương mà những con mèo đã đặt cho nó, thật may mắn khi Kengah đã kịp bay đến nhà thờ và gặp được Zorba, một con mèo mập ú ụ với trái tim đầy tình yêu thương và coi trọng lời hứa. Thật may mắn khi Zorba có những người bạn tốt đã cùng nó chăm sóc và dạy dỗ hải âu con, những con mèo luôn coi trọng lời hứa nơi bến cảng Hamburg, và thật may mắn khi Lucky đã nhận được sựu giúp đỡ từ thi sĩ kia để cuối cùng nó có thể làm một con hải âu tung cánh trên bầu trời rộng lớn

Chuyện con mèo dạy hải âu bay là tác phẩm nổi tiếng dành cho thiếu nhi, nhưng cho đến bay giờ, khi đã trưởng thành tôi vẫn đọc nó, để nhớ về tuổi thơ, để nhắc nhở bản thân rằng lời hứa thực sự rất quan trọng, và để học cách chấp nhận và yêu thương một ai đó không giống mình.

Tác giả: Xoan Nguyễn - Bookademy

---------------------------------- 

Bài viết cộng tác cùng Bookademy xin gửi về:[email protected]

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về các cuốn sách hay tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn

Xem thêm

REVIEW CUỐN SÁCH " CHUYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY" CỦA TÁC GIẢ LUIS SEPHÚLVEDA 

Liệu có tồn tại tình thương giữa mèo và hải âu ?

Thế giới này đầy những nghịch lý và khác biệt, nhưng bỏ qua những khác biệt đó để hướng đến tình yêu thương thì cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Chuyện con mèo dạy hải âu bay của nhà văn Luis SéPulveda là một câu chuyện thấm đẫm tình mèo, tình người như vậy.Câu chuyện là cuộc hành trình dài đi thực hiện ba lời hứa của chú mèo mập Zorba: “sẽ không ăn quả trứng”, sẽ “chăm lo cho quả trứng đến khi chú chim non ra đời”, và điều cuối dường như không tưởng là “dạy nó bay”. Những rắc rối liên tiếp ập đến, liệu một bà má rất “xịn” như Zorba có thực hiện đúng được ba lời hứa?“Con là một con hải âu. Gã đười ươi đúng ở điểm đó, nhưng chỉ điểm đó thôi. Tất cả chúng ta đều yêu con, Lucky. Và chúng ta yêu con vì con là một con hải âu…” Đó chỉ là một ít trong lời nói của má mèo Zorba với Lucky, nhưng chỉ cần bấy nhiêu đã đủ để nói lên tất cả, rằng: dù bạn là ai, xinh đẹp hay xấu xí, thông minh tài giỏi hay còn dại khờ, thì mẹ và tất cả mọi người thân yêu của bạn vẫn luôn yêu thương bạn. Đúng vậy, không phải vì điều gì khác, mà là vì bạn là chính bản thân bạn.Liệu chúng ta có hành động như chú mèo Zorba? Chúng ta có sẵn lòng xáo trộn cuộc sống vốn dĩ đang bình yên, nhàn nhã của mình để giúp đỡ một người mà bạn thậm chí “còn chưa kịp biết tên”? Thật kỳ cục và đáng xấu hổ khi Zorba nghĩ tới “chuyện mình sẽ bị chọc ghẹo ra sao nếu hai con mèo vô lại” nhìn thấy nó ấp trứng. Nhưng “lời hứa vẫn là lời hứa”, nó vẫn sẽ làm điều nó đã “thề nguyện bằng danh dự” với cô hải âu xấu số. Lòng tốt của bạn cho đi có mong chờ được đến đáp không hay bạn chỉ làm theo những điều trái tim mình mách bảo? Tôi tự hỏi trong những hoàn cảnh như vậy liệu tôi có thể dũng cảm, tốt bụng được như Zorba không? Khi nuôi dưỡng và chăm sóc Lucky - cô bé hải âu từ quả trứng xấu số - Zorba đã dạy cho chúng ta một bài học lớn về tình yêu. Đó là thứ tình yêu cao thượng, đẹp đẽ, hoàn mỹ, thứ khiến bạn vượt qua mọi sự khác biệt. “Và chúng ta yêu con bởi vì con là một con hải âu. Một con hải âu xinh đẹp. Chúng ta chưa từng phủ nhận khi nghe con nói con là mèo, bởi điều đó an ủi chúng ta rằng con muốn giống chúng ta, nhưng con khác với chúng ta và chúng ta vui vì sự khác biệt đó.” “Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu.” “Chúng ta học được cách trân trọng, quý mến và yêu thương một kẻ không giống chúng ta. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó.” Bạn đã bao giờ ghét ai chỉ vì cách họ ăn mặc trông kỳ cục? Bạn có ghét ai vì giọng nói khó nghe, tôn giáo khác biệt, quan điểm đối lập? Bạn có từng cố gắng thay đổi người mình yêu thương vì nhân danh tình yêu, vì cho rằng khiến họ giống bạn hoặc trở thành người như bạn mong muốn là cách khiến cuộc sống của họ tốt đẹp hơn? Tại sao chúng ta không thể yêu những điều khác biệt, tại sao ta không thể yêu ai như những gì họ vốn có? Điều này thì đúng rồi, cả loài mèo lẫn con người luôn có một sự ích kỷ nhất định. Bởi thế nên để yêu thương người khác như chính mình thì quả là khó khăn với chính lương tâm của mình. Nhưng Zorba ở đây đã làm được, khơi gợi lòng yêu thương con người từ nơi đọc giả là một sự thành công của tác phẩm này. Điều khiến tôi đau lòng trong cuốn sách này chính là hình ảnh con người. Họ “ rất khó lường ”. “ Và đến khi nào họ mới hiểu được việc họ đang làm ”. Hãy nghĩ về cô hải âu xấu số. Cô ấy chết vì “ họ điên cuồng làm ô nhiễm đại dương với rác rưởi của họ ”. Điều gì khiến chúng ta trở nên như vậy? Vốn dĩ con người là một phần của tự nhiên, nhưng chúng ta luôn đặt ra tham vọng khống chế thiên nhiên, làm chủ muôn loài. Chúng ta sẵn lòng hủy hoại thiên nhiên, tàn sát những loài động vật, bắt chúng phục vụ cho mọi nhu cầu của con người mà không bận tâm đến hậu quả. Dù luôn có những người cố gắng giúp đỡ động vật, bảo vệ tự nhiên nhưng dường như con số đó luôn nhỏ bé hơn so với những kẻ phá hoại. May mắn là Zorba và Lucky lại gặp được một người trong số ít những “người có thể tin được”. “Chỉ những kẻ thực sự dám mới có thể bay.” Cô hải âu bé nhỏ với khát khao bay lượn liệu có bỏ cuộc sau bao thất bại? Mang trên mình sự hy vọng, mong đợi của những mẹ mèo, Lucky có cảm thấy đôi cánh mình nặng trĩu? Cô bé đã không bỏ cuộc, nó đã không từ bỏ ước mơ của mình. Nó đã bay. Có thể thấy chỉ cần khao khát đạt được ước mơ của bạn đủ lớn để thắng được nỗi sợ hãi thì nó có thể biến thành hiện thực. ” Con đang bay! Má Zorba ơi! Con biết bay rồi “ Một câu truyện tuy ngắn nhưng đã đọng lại trong mỗi độc giả nhiều bài học sâu sắc : chữ tín trong lời hứa, trách nhiệm với môi trường và dũng cảm đối mặt với khó khắn thử thách để vượt lên chính mình. “ Đấy không chỉ là một cuốn sách cho thiếu nhi. Đấy là cuốn sách đáng đọc cho mọi người và Sepúlveda, trong cuộc đời viết văn của mình, đã cho ra đời nhiều cuốn sách tuyệt vời như thế, hầu hết đã được dịch ra tiếng Việt. Những cuốn sách ấy không dày nhưng dễ đọc, vui vẻ, hài hước mà sâu sắc, chính vì con người của nhà văn Chile này ngoài đời là thế, thâm thúy, sâu sắc nhưng vui tươi. ”

                                                           - Phóng viên Trương Anh Ngọc -

0 điểm

Review sách “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”

“Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn”

Câu nói trích từ tác phẩm tôi vừa đọc xong hôm nay. Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng ẩn sâu rất nhiều bài học khiến tôi phải ngẫm nghĩ. “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” được ví là “viên ngọc khó tìm” của tác giả Luis Sepúlveda - Chile. 

Xuyên suốt tác phẩm kể về Zorba - chú mèo mun mập ú cùng những bạn mèo của mình đã chăm sóc và bảo vệ nàng hải âu từ khi còn trứng nước. Với lối kể chuyện trong sáng xen lẫn những miếng hài rất tinh tế khiến độc giả như lạc vào thế giới đầy màu sắc của các loài động vật ở cảng biển Hamburg. 

Ở đây, tôi thấy được vẻ đẹp tuyệt vời của sự tận tâm cùng tinh thần giữ lời hứa đến cùng. Khi những chú mèo sẵn lòng bảo vệ hải âu con khỏi những nguy hiểm vây quanh. Và cách chúng dốc lòng dạy nàng hải âu bay vì lời đã hứa với hải âu mẹ trước lúc ra đi mãi mãi. Để rồi bọn mèo nhận ra, bản thân đã yêu thương một kẻ khác mình một cách tự nhiên mà không vụ lợi.

Bên cạnh đó, cuốn sách còn truyền tải thông điệp mạnh mẽ rằng “Chỉ những kẻ thực sự dám thì mới có thể bay”. Nếu chúng ta không tiến lên, mãi mãi chúng ta chỉ ở vạch xuất phát mà ngắm nhìn mọi thứ trôi qua trước mắt. 

Xen lẫn các tình tiết vui vẻ là những bài học nhân sinh sâu sắc mà tác giả muốn gửi gắm đến chúng ta. Là sự ích kỷ khi con người lạm dụng biển khơi, biến nơi đây trở thành bãi rác khổng lồ, gây hại cho môi trường và các loài động vật. Là sự vô tâm khi họ đã dung túng những hành động sai trái mà không hề can ngăn, như cái cách ông Harry biến Matthew - một con đười ươi trở thành gã nghiện ngập.

Được xem là cuốn sách dành cho thiếu nhi Chile, nhưng “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” đã trở thành tác phẩm tuyệt vời mà tôi từng đọc. Tôi tin rằng bạn cũng sẽ có cảm xúc như vậy khi đọc câu chuyện này.

“Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay.”

Đôi nét về tác giả:

Luis Sepulveda sinh năm 1949, trong một gia đình cộng sản Chile dòng dõi. Ông đã tích cực tham gia các hoạt động chính trị nhằm hướng đến xây dựng một xã hội văn minh, tiến bộ, dân chủ hơn ngay từ khi còn là sinh viên ngành Sân khấu trường Đại học Quốc gia Chile.

Vì luôn trung thành với lý tưởng cách mạng, ông đã ở trong tầm ngắm của những phe phái đối nghịch. Cuộc đời ông trải qua nhiều thăng trầm, phiêu bạt, từng hai lần bị kết án với tội danh “phản quốc” vì tham gia cách mạng. Cuộc đời nhà văn là những tháng ngày phiêu lưu qua nhiều quốc gia, công việc khác nhau. Chính những vốn sống đó đã góp phần nhào nặn nên một người nghệ sĩ tài hoa - Luis Sepulveda.  

Ông được biết tới nhiều nhất qua tác phẩm “Lão già mê đọc truyện tình” với 18 triệu bản lưu hành trên toàn thế giới. Nhưng mảng đề tài đưa ông đến gần thêm với đông đảo độc giả lại chính là những truyện dài đồng thoại. Thành công nhất trong số đó phải nhắc tới tác phẩm “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”. 

Chuyện con mèo dạy hải âu bay là cuốn sách dành cho thiếu nhi đầu tiên của Sepúlveda, phong cách viết trong sáng, hài hước đầy tinh tế, trái tim khao khát tự do cũng như tấm lòng quý giá của một con người đối với tự nhiên và môi trường. 

Bên cạnh vai trò một nhà văn nổi tiếng, Luis Sepulveda còn được biết đến với vai trò biên kịch, đạo diễn tài năng. Đối với ông, điện ảnh cũng chính là công cụ để người nghệ sĩ này duy trì ngọn lửa đấu tranh cách mạng.

Chia sẻ về tác phẩm:

“Zorba ngồi đó, dõi theo con hải âu cho tới lúc nó không biết những giọt mưa hay nước mắt đã phủ mờ đôi mắt màu vàng của con mèo mun to đùng, mập ú…”

Đó là hình ảnh kết truyện trong cuốn sách “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”. 

Tác phẩm nói về mối lương duyên giữa chú mèo đen Zorba và bé hải âu với cái tên thân mật Lucky. Zorba và cộng đồng mèo ở bến cảng Hamburg đã yêu thương, chăm sóc và che chở cho bé hải âu từ khi còn là một quả trứng. 

Đoạn hội thoại giữa Zorba và Lucky khi bé con thút thít dỗi hờn vì nghe những lời không đúng từ ngài khỉ Matthew thật lắng đọng. Chú mèo đen từ tốn giải thích cho bé hải âu hiểu rằng mọi người yêu thương con bởi vì con là một con hải âu, không phải vì điều gì khác. Và nhờ Lucky đáng yêu, những chú mèo cũng học được cách trân trọng, quý mến và yêu thương một kẻ không giống mình.

Ngoài việc nói về tinh thần trách nhiệm, giữ chữ tín từ cách Zorba giữ trọn ba lời hứa được cô hải âu gửi gắm trước khi trút hơi thở cuối cùng. Tác phẩm còn gửi gắm thông điệp về sự nỗ lực, thực hiện ước mơ. Mẹ Lucky đã cố gắng cất cánh không ngừng để thoát khỏi hoàn cảnh thập tử nhất sinh. Hay câu chuyện về anh chàng tên Icarus với ước mơ được bay liệng trên bầu trời. Dù cuối cùng đôi cánh của anh bị ánh mặt trời hủy hoại, nhưng anh đã thực hiện được tâm nguyện của mình. 

Các tình tiết nhỏ được tác giả đặt vào câu chuyện một cách đắt giá. Là khi bác mèo Đại Tá quyết định cho Lucky dừng tập bay sau lần thứ 17 rớt oạch xuống nền nhà để tìm phương pháp khác. Lúc này, bé con bắt đầu mất niềm tin ở chính mình, điều này rất nguy hiểm. Khi chúng ta đặt ra mục tiêu, đã cố gắng rất nhiều nhưng vẫn thất bại. Đây là lúc cần dừng lại để nhìn nhận vấn đề, trấn an tinh thần. Cố đấm ăn xôi không phải là cách.

Những năm tháng thiếu niên, chúng ta háo hức rời khỏi vòng tay cha mẹ để thỏa thích khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia. Chú mèo con như cục bông bé xíu màu đen xì cũng vậy. Chú lẻn ra giỏi chiếc giỏ mặc lời dặn dò của mẹ mà chẳng hay biết rằng đó là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời mình.

Giây phút bé hải âu Lucky biết bay, tác giả không vận dụng nhiều biện pháp nghệ thuật để đánh bóng hay làm nổi bật hình ảnh ấy. Nhưng bằng cách nào đó, người đọc cảm nhận được sự xúc động trào dâng trong lòng, cảm giác như chính mình đang chứng kiến khoảnh khắc ấy. Câu nói của Zorba khi con hải âu bé bỏng đang sải cánh trên nền trời “chỉ những kẻ thực sự dám thì mới có thể bay” để lại nhiều chiêm nghiệm trong lòng người đọc. Có một câu tương tự trong kinh thánh “phúc cho ai không thấy mà tin”.

Trong luồng tình tiết diễn biến truyện, tác giả khéo léo lồng ghép tội ác của con người đối với thế giới tự nhiên qua góc nhìn của các loài động vật. Mảng dầu loang gây ra cái chết của cô hải âu Kengah, loài cá heo phải diễn trò trong các khu biểu diễn dưới nước, họ nhà vẹt phải sống trong lồng vì nhại được tiếng người…Luis Sepulveda không dùng những lời lẽ đanh thép, ông dùng lối viết nhẹ nhàng, vừa đủ để người đọc nhìn nhận được vấn đề và đồng cảm.

Nhưng không phải vì vậy mà tác giả để câu chuyện đi theo chiều hướng tiêu cực. Cô hải âu Kengah dẫu đang nguyền rủa tất cả loài người trong khi vùng vẫy trong đám dầu loang trên biển, vẫn thì thào “Không phải tất cả họ, công bằng là thế”. Hay cái cách cộng đồng loài mèo ở bến cảng chăm nom Lucky từ khi còn là một quả trứng cũng mang đầy tính nhân văn.

“Chuyện con mèo dạy hải âu bay” chẳng nói về những triết lý sâu xa, đao to búa lớn, nhưng lại là một cuốn sách chứa đầy giá trị. Tác phẩm cho chúng ta thấy lòng nhân ái, tầm quan trọng của việc giữ chữ tín, cách trân trọng, yêu thương những kẻ chẳng giống mình. Bên cạnh đó, tác giả khéo léo vạch trần những gì con người đã làm với thế giới thiên nhiên. Bạn tưởng tượng thế giới sẽ thay đổi như thế nào, nếu cuốn sách này được gối đầu giường của mọi đứa trẻ?