Truyện ngắn Nam Cao
Xem thêm

Nam Cao chính là nhà văn của chủ nghĩa hiện thực phê bình. Tôi vô cùng đồng tình với quan điểm của ông về văn học. Văn học thì sao?  ” Nó phải chứa đựng được một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn, lại vừa phấn khởi; ca tụng tình yêu, bác ái, công bằng”. Đồng thời thì  “Văn chương không cần đến sự khéo tay, làm theo một cái khuôn mẫu. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo ra cái gì chưa có”. Ông cũng cho rằng sự cẩu thả trong văn chương không những là bất lương. Mà đó còn là đê tiện. Chính bởi những lẽ đó mà văn chương của ông chẳng cần phô trương. Nhưng lại luôn để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc sách.

Cầm trên tay cuốn sách ” Truyện ngắn Nam Cao” người đọc sách đã có cả một xã hội trước và sau Cách mạng tháng tám trong tay. Ngoài những tác phẩm đã được đưa vào trong chương trình học phổ thông. Bên cạnh đó thì qua cuốn sách này chúng ta lại biết được thêm nhiều mẩu truyện phản ánh xã hội mục nát. Và những mảnh đời bất hạnh. Những câu truyện ngắn cảm động về tình người. Cuốn sách mang lại cho độc giả nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.  Qua đây cuốn sách cũng như nhắc nhở chính chúng ta trong cuộc sống đời thường rằng chính tình yêu thương con người là quý nhất trong cuộc đời này. Đừng để giá trị con người bị đánh mất.

"Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỷ che lấp mất..."

Tập “truyện ngắn Nam Cao” không chỉ là những câu chuyện, mà là những hình ảnh sống động về cuộc sống, tâm hồn con người, và xã hội Việt Nam. Mỗi câu chuyện đều là một hành trình sâu sắc vào tâm can của con người, đưa độc giả qua những cung bậc cảm xúc từ niềm vui sáng tạo đến nỗi đau của cuộc sống.

Nam Cao không chỉ là nhà văn giỏi về kỹ thuật viết, mà còn là người làm sống lại hình ảnh xã hội, tạo ra những nhân vật sống động, gần gũi với người đọc. Tình yêu thương, lòng nhân ái, và giá trị nhân văn là những đề tài chủ đạo trong tập truyện ngắn này, làm nổi bật vẻ đẹp trong cảnh đời phức tạp. Tác phẩm của Nam Cao như một mảnh ghép tuy nhỏ nhưng quan trọng trong bức tranh văn hóa Việt Nam. Những trang sách đầy tình cảm này không chỉ làm người đọc mơ mộng, mà còn gợi mở nhiều suy ngẫm về giá trị của tình người. Cảm xúc chảy tràn từ từ, đôi khi dịu dàng nhưng cũng đôi khi mạnh mẽ như làn sóng, đưa độc giả hòa mình vào những câu chuyện đầy nghệ thuật.

Với sự tài năng và tâm huyết, Nam Cao đã khắc họa một bức tranh về xã hội và con người một cách tinh tế và sâu sắc. Tập truyện ngắn này không chỉ là một bản ghi chép về quá khứ, mà còn là nguồn cảm hứng và động lực cho thế hệ hiện tại và tương lai. Đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa nghệ thuật và nhân văn, làm nên giá trị vô song cho văn hóa Việt Nam. Với tập truyện ngắn của mình, Nam Cao đã chứng minh rằng từng dòng chữ có thể là cánh cửa mở ra một thế giới phong phú và sâu sắc, nơi mà lòng người và tâm hồn được đánh thức và gìn giữ. Những trang sách của ông không chỉ là những câu chuyện, mà còn là những bài học quý báu về tình người và ý nghĩa cuộc sống.

Dù đớn đau là vậy, nghèo đói là thế nhưng dưới ngòi bút của Nam Cao, những nỗi thống khổ tồn đọng qua từng câu chuyện để lại cho đọc giả một bài học sâu sắc về sự nhân văn và lòng nhân ái. Giữa một xã hội vô cảm, lạnh nhạt đến thế, có lẽ sự đồng cảm, lòng yêu thương là điều nhỏ nhoi nhất để kết nối người với người, trái tim với trái tim. Tấm lòng nhân hậu và một vòng tay ấm áp là quá đủ đầy để chữa lành đi những trái tim tổn thương, những trái tim từ lâu đã trở nên vụn vỡ và mục nát bởi cuộc sống nghèo túng, đau khổ. Nam Cao muốn truyền tải đến con người tình yêu thương sâu sắc có thể cứu vớt một sinh mạng, một tâm hồn đang vỡ nát như thế nào. Những tác phẩm truyện ngắn của ông không chỉ là những câu chuyện mô tả về cuộc sống mà còn là những bức tranh tình người sâu sắc, với sự nhạy bén và mềm mại nhìn nhận về những giá trị nhân văn và lòng nhân ái.

"Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai kẻ khác để thỏa mãn lòng ích kỉ. Kẻ mạnh chính là kẻ giúp đỡ kẻ khác trên đôi vai mình."

Trong tác phẩm của Nam Cao, hình ảnh về xã hội mục nát thường được mô tả qua những khía cạnh đau thương, đầy thách thức và thiếu vọng. Những nhân vật trong truyện thường phải đối mặt với những rắc rối khó khăn, từ nghèo đói cho đến những mất mát tinh thần. Nhưng ngay cả giữa bức tranh u ám này, tình yêu thương đã vẽ lên những điểm sáng trong cuộc sống đen tối. Xã hội đen tối, có thể làm thay đổi con người theo nhiều cách khác nhau. Sự tha hóa con người trong môi trường này thường xuyên là kết quả của áp đặt, lo sợ, và mất mát giáo dục về đạo đức. Tuy nhiên, tình yêu thương, nếu được coi là quan trọng và được áp dụng một cách đúng đắn, có thể là chìa khóa giải quyết để đối mặt với những thách thức đen tối này. Sự quan tâm, đùm bọc giữa con người tựa một lối thoát, một phương pháp để xây dựng lại môi trường tích cực. Trong xã hội mục nát, sự đồng cảm và chia sẻ là những đòn bẩy quan trọng của tình yêu thương. Con người không chỉ là những cá thể cô độc giữa biển người mà còn là những người đồng cảm với nhau. Bằng cách chia sẻ gánh nặng của nhau, họ tạo nên một môi trường hỗ trợ và đầy ắp tình yêu thương.

'' Một tác phẩm thật giá trị, phải vượt lên bên trên tất cả bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người. Nó phải chứa đựng một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn lại vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bình...Nó làm cho người gần người hơn.''

Dù rằng những câu chuyện ngắn đều kết thúc bằng một nỗi ưu tư, sầu muộn và có lẽ những nhân vật trong đó vẫn chưa từng được giải thoát khỏi những đau thương nhưng qua những tác phẩm ấy, người đọc có thể nhận thấy rõ được nỗi đau khắc khổ để từ đó ta biết yêu, biết thương nhiều hơn. Hành động nhỏ lẻ, ý nghĩa lớn lao, ta chẳng cần phải dời núi, tát biển để làm cuộc sống này tốt đẹp hơn, chỉ cần biết chú ý và quan tâm đến xã hội xung quanh hơn, ta sẽ dễ dàng nhận ra rằng giữa những bộn bề, tấp nập có vô số mảnh đời cô độc và những tấm thân đã héo mòn. Nam Cao thể hiện rằng tình yêu thương không chỉ là về những đợt biểu diễn lớn, mà còn về sự quan tâm nhỏ bé hàng ngày, làm ấm lòng và làm đẹp xã hội mục nát. Trong xã hội mục nát, nơi tất cả mọi thứ đều trở nên khắc nghiệt, tình yêu thương là nguồn động viên lớn nhất, làm nổi bật sự giản dị, tốt lành và đẹp đẽ trong con người.

Tác phẩm “Tuyển tập truyện ngắn Nam Cao” là một cuộc hành trình vào thế giới tâm hồn và xã hội của người Việt Nam thời kỳ đầu thế kỷ XX. Trong những câu chuyện ngắn, Nam Cao thường xuyên lên án sự vô tình và trần trụi của xã hội, nơi con người bị đẩy vào những tình huống khó khăn và đau thương. Xã hội trong tác phẩm của Nam Cao thường được mô tả là một không gian vô tình, nơi mà con người chìm đắm trong cuộc sống bận rộn và đôi khi quên mất những giá trị nhân văn cơ bản. Các nhân vật thường phải đối mặt với sự lạnh lùng, tàn bạo từ xã hội, và những quyết định thường được đưa ra một cách trắc trở, không hề xem xét đến lòng nhân ái hay sự hậu thuẫn tinh thần cho người khác. Nam Cao không ngần ngại bóc trần những mặt đen tối của xã hội Việt Nam. Những tác phẩm như “Mò sâm banh” và “Đôi mắt” là những bức tranh đắng cay về cuộc sống đời thường, nơi mà lòng tham và sự vô tình thường làm mất đi những giá trị đạo đức.

“…trước khi nghĩ đến việc đặt những cái hôn lên cái miệng hoa của người yêu, cũng nên nghĩ đến việc đổ cơm vào đấy đã.

Trong xã hội đen tối và mục nát, mỗi cá nhân thường phải đối mặt với sự cô đơn và mất mát. Mọi người có thể hiện thấy sự lạc quan giả tạo, sự ích kỷ, và thiếu lòng nhân ái khi họ chìm đắm trong cuộc sống vật chất và đua đòi vụ lợi cá nhân. Mối quan hệ giữa con người trở nên thất thường và không có tình cảm khi sự cạnh tranh và áp đặt trở thành nguồn động viên. Xã hội này thường không coi trọng giá trị tình người, làm mất đi sự chân thành và lòng tin giữa con người. Có lẽ bởi vậy nên tất cả nhân vật trải dài xuyên suốt tập truyện ngắn đều mang trong mình nỗi cô đơn vô tận, nỗi thống khổ nghiệt ngã khi liên tục bị cái đói, cái nghèo, sự ganh ghét đố kỵ dìm xuống sâu thẳm nhất. Trong sự cô đơn, khao khát tình yêu thương nở rộ như làn sóng biển. Những nhân vật thường trải qua hành trình tìm kiếm sự chấp nhận, quan tâm và tình yêu. Sự đau đớn của họ thường xuất phát từ sự thiếu vắng những mảnh ghép quan trọng trong cuộc sống, khiến cho tình yêu trở thành một mong ước khó đạt được. Những mối quan hệ trong tác phẩm thường mang theo những cảm xúc bi kịch và đau buồn. Tình yêu thương có thể là điều họ mong đợi, nhưng đôi khi lại trở thành nguồn đau khổ và chấp nhận thất bại. Mối quan hệ xã hội thường làm nổi bật sự thiếu trách nhiệm và lạc lõng của người khác.

" Không được ! Ai cho tao lương thiện? Làm thế nào cho mất được những vết mảnh chai trên mặt này ? Tao ko thể là người lương thiện nữa..."

Trong các truyện ngắn của Nam Cao, nhân văn thường trải qua sự thăng trầm, từ những hình ảnh lấp lánh của tình người đến những khía cạnh đen tối và vô tình của xã hội. Nhân vật thường đối mặt với sự khó khăn, đau thương, và thậm chí là sự phản bội từ những người xung quanh. Tuy mô tả xã hội vô tình và trần trụi, nhưng Nam Cao cũng chứng tỏ lòng tin vào giá trị của đạo đức và lòng nhân ái. Những nhân vật kiên cường và tốt lành thường là những người giữ vững tinh thần trong môi trường khắc nghiệt, làm nổi bật sự tươi sáng giữa bức tranh u tối. Xã hội vô tình và trần trụi trong tác phẩm của Nam Cao không chỉ là một phản ánh mà còn là một lời kêu gọi. Nhà văn này thông qua tác phẩm của mình đã gửi đi thông điệp về sự cần thiết của lòng nhân ái, đạo đức, và lòng tin trong việc xây dựng một xã hội ý nghĩa và sẻ chia.