Thư gửi từ Miến Điện là tập hợp các bức thư do Aung San Suu Kyi - chính trị gia, nhà ngoại giao Miến Điện, lãnh đạo của Đảng Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ. Bà nhận giải Nobel Hòa bình năm 1990, và trở thành Cố vấn nhà nước đầu tiên của Miến Điện (tương đương Thủ tướng) vào năm 2016. Cuốn sách là những lời do chính tác giả viết về đất nước và con người Miến Điện, các vùng đất, các lễ hội và phong tục đẹp đẽ. Một Miến Điện đã trải qua nhiều biến cố chính trị để đấu tranh cho tự do và bình đẳng, và hiện vẫn đang chìm trong bạo loạn và biểu tình, vô tình khiến chúng ta quên đi những nét đẹp vốn có của đất nước này. Thư gửi từ Miến Điện đã cho người đọc thấy những góc nhìn khác về Miến Điện, tuy có đấu tranh, tuy có áp bức, nhưng nổi bật hơn trên những trang sách lại là những nét đẹp của thiên nhiên, của lễ té nước, của lòng hiếu khách, và trên hết, là một Miến Điện luôn tràn đầy hi vọng vào một tương lai dân chủ, tự do.
12. Các mùa và tháng
Nhìn chung, có thể nói thời tiết Miến Điện không có bốn mùa, chúng tôi chỉ có ba mùa: mùa nóng, mùa mưa và mùa lạnh. Mùa xuân hầu như không rõ, mặc dù ở những khu vực vùng biên mát mẻ hơn, có một quãng thời gian thời tiết dễ chịu, giống như mùa xuân mà chúng tôi thường gọi là đầu hè. Cũng chẳng có một mùa nào giống như mùa thu mà người dân Nhật rất dễ nhận ra, tuy vậy ở một số nơi trên đất nước này có những loại cây rụng lá khi giao mùa, và những tán màu momiji (cây phong Nhật) như làm bừng sáng những tuần đầu tiên của mùa lạnh.
Nếu chỉ nhìn qua cách ăn ở của người Miến Điện, người ta có thể có cảm giác như thể chúng tôi không thực sự nhạy cảm với thời điểm giao mùa. Chúng tôi không có các lễ hội ăn mừng những bông hoa mùa xuân hé nở, không nhận thấy vẻ đẹp rực rỡ của mùa thu, không lồng ghép các mô típ đặc trưng của các mùa vào các sản phẩm mỹ thuật hay thời trang của mình. Quanh năm chúng tôi mặc đúng một kiểu quần áo: sự khác biệt chủ yếu trong lối ăn mặc giữa mùa nóng và mùa mưa là một cây dù, và trong mùa lạnh chúng tôi chỉ đơn giản mặc thêm một vài lớp quần áo bên ngoài trang phục mùa hè. Chúng tôi không tạo cho người khác ấn tượng rằng mình chú ý nhiều đến sự khác biệt giữa các mùa.
Nhưng thực ra người dân Miến Điện có ý thức sâu sắc với những biến đổi tinh tế của thế giới chung quanh mình trong một năm. Theo truyền thống cũ, chúng tôi nhìn nhận sáu mùa và còn có một thể loại thơ xem mỗi tháng trong mười hai tháng âm lịch như là một mùa riêng.
Tháng Mười hai gần trùng với tháng Natdaw, trước thời Phật giáo bén rễ ở Miến Điện, đây là thời điểm thờ phụng vị thần Ấn Độ giáo Ganesh đầu voi, vị thần của sự sung túc. Trong truyền thống thơ ca, Natdaw là tháng mặt đất được bao bọc trong màn sương mù, trong những giọt sương lạnh bàng bạc và những con tim thì chất chứa nỗi mong nhớ người thân yêu khuất bóng. Đó là tháng hoa lan thazin nở những bông hoa nhỏ tinh tế, với nhụy vàng ánh kim, uốn cong xuống theo cuống màu xanh trong. Đối với người dân Miến Điện, hoa thazin quá sức lãng mạn, tinh tế và khó chăm sóc, còn vẻ đẹp duyên dáng của nó hầu như không thể tách rời khỏi cái lạnh buốt của mùa hoa nở.
Tháng Natdaw chiếm trọn nửa cuối mùa Hemanta, tức mùa đông. Đó là mùa dễ thương nhất, gợi nhiều niềm hoài nhớ nhất ở Miến Điện. Bầu trời xanh màu da Trời nhạt, sáng bùng như sứ với viền màu xanh lam phía chân trời. Ở Rangoon, ngày lạnh nhất năm cũng chẳng lạnh hơn một ngày đẹp trời ở Kyoto trong mùa hoa anh đào nở. Ấy thế nhưng với người Miến, thế là đã lạnh lắm rói.
Các ông lớn tuổi đội mũ trùm len khi ra ngoài tán bộ lúc sớm tinh mơ, còn các bà thì khoác những chiếc khăn choàng đan tay bên ngoài những chiếc áo khoác bằng nhung hoặc flanel lịch sự, thứ mốt có từ cách đây cả nửa thế kỷ. Theo lời người xưa, ta nên ăn những món ấm nóng và giàu dinh dưỡng như thịt, sữa, bơ, mật ong và gùng sao khô trong suốt mùa Hemanta, và đôi má của những người được ăn uống đủ đầy phính ra và bóng lên trong không khí mát lành của buổi sáng sớm.
Với tôi, mùa đông tới là khi tôi bắt đầu phải trải thêm những tấm chăn Chin mà cả nhà vẫn luôn sử dụng. Những tấm chăn làm bằng sợi bông dày này có kẻ sọc hoặc kẻ ca rô, với đủ các sắc xanh, đỏ và nâu đỏ khác nhau. Khi còn nhỏ, chúng tôi thường gắn bó với tấm chăn của mình, và tôi đặc biệt nhớ tấm chăn kẻ ca rô xanh mà tôi cứ nhất mực đòi dùng cho đến khi nó rách tươm. Nay, chiếc chặn đầu tiên mà tôi trải trên giường khi thời tiết lạnh giá kéo đến là chiếc chăn cũ mà những bạn người Chin đã tặng cha tôi: đó là một chiếc chăn trắng sọc đỏ đã bạc màu, và ở góc có ngày tháng do chính tay mẹ tôi thêu: “25-3-47". Khi nhiệt độ xuống thấp hơn nữa, tôi trải lên trên chiếc chăn Chin đó tấm chăn Nhật từng góp phần tạo nên phòng cưới của cha mẹ tôi.
Vậy là đã tám mùa đông, không đêm nào tôi lên giường mà không nghĩ đến các tù nhân lương tâm và những người khác đang chịu cảnh từ dầy trên khắp Miến Điện. Khi nằm đây trong chăn ấm, nệm êm, và có mùng chống muỗi, tôi không thể không nhớ đến biết bao đồng nghiệp chính trị của mình đang nằm trong buồng giam lạnh lẽo, trên những mạnh chiếu mỏng mà cái lạnh buốt xương của nền bê tông có thể len qua. Họ thiếu cả quản áo và chăn nệm, và chẳng có chiếc mùng nào bảo vệ. Mùa đông muỗi không nhiều như mùa hè, nhưng có thêm chiếc mùng, họ cũng có thể có thêm chút ẩm, thứ mà họ đang cần đến vô cùng. Tôi băn khoăn không biết có bao nhiêu tù nhân nằm co ro run rẩy suốt đêm, bao nhiêu người già cả hơn bị đau nhức xương khớp, cơ bắp thì rã rời, bao nhiêu người đang mơ đến một món đồ uống nóng và những tiện nghi khác ở nhà.
Đã tám mùa đông, tôi luôn ra khỏi giường, ngắm nhìn thế giới tươi tắn trong lành ở bên ngoài và luôn trăn trở không biết có bao nhiêu tù nhân có thể thưởng thức vẻ đẹp của mùa Hemanta mà những nhà thơ của chúng tôi đã từng nhắc tới với nỗi niềm lưu luyến đến thế. Sẽ thật lý thú khi đọc những bài thơ về mùa đông sau những bức tường vô trị của nhà tù, những bức tường chặn mất màn sương bạc và ánh nắng mỏng manh, mùi của những đóa hoa nhạt màu vẫn bừng nở trong mùa đông và vị của những món ăn ấm nóng, giàu dinh dưỡng.
Trích sách: Tú Linh - Bookademy
Nguồn ảnh: sachnhanam.com
----------------------------
Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy
Bạn đam mê viết lách, yêu thích đọc sách và muốn lan tỏa văn hóa đọc tới cộng đồng của YBOX.VN? Đăng ký để trở thành CTV Bookademy tại link: http://bit.ly/bookademy_ctv

“Thư Gửi Từ Miến Điện” là tập hợp tất cả các lá thư mà Aung San Suu Kyi đã viết về 19 năm bà bị giam hãm trong tù vì những đấu tranh vì tự do của đất nước Miến Điện. Là một nữ chính trị gia với tình yêu nước sắt son cùng với niềm khát khao tự do cho đồng bào và dân tộc, Aung San Suu Kyi đã viết những lá thư và tập hợp chúng trong cuốn sách này. Ngoài nỗi niềm khát khao của một người con đối với quê hương bà còn lồng ghép nhiều yếu tố khơi gợi về những nét văn hóa, phong tục tập quán của quê hương xinh đẹp.