Cuộc đời của mỗi con người là một chuyến hành trình dài và đầy trắc trở. Đôi lúc chúng ta có thể vượt qua những thử thách trong khoảng thời gian ngắn. Nhưng cũng có lúc, chúng ta mất nhiều thời gian hơn để bước ra khỏi những cuộc chiến như vậy, cùng đầy vết thương bên mình. Khi ấy, điều tốt nhất mà chúng ta nên làm là hãy cho bản thân nghỉ ngơi  trên chuyến hành trình này để tìm lại chút bình yên trong tâm hồn. 

Việc chúng ta dành thời gian nghỉ ngơi, không phải là chúng ta đang bị tụt lại ở cuộc hành trình so với người khác. Đơn giản là ta tập trung hơn vào bản thân và lấy lại năng lượng vốn có để tiếp tục cuộc hành trình phía trước. Bên cạnh đó, hãy nhớ rằng mỗi người là một cá thể độc lập, với xuất phát điểm và tốc độ khác nhau. Chính vì thế, hãy tin tưởng vào bản thân và cho phép chính mình được bước đi với đúng tốc độ. 

Hãy nhớ rằng: “Đôi khi trong cuộc đời cũng cần những lúc thử dừng lại xem sao. Coi như nghỉ một lát giữa chuyến hành trình mang tên đời người. Chỗ này là bến cảng, cháu là con thuyền chỉ thả neo một chốc rồi đi. Nghỉ ngơi thỏa thích đi rồi lại ra khơi.”


Giới thiệu về tác giả 

Satoshi Yagisawa sinh năm 1977, là nhà văn đến từ đất nước Mặt trời mọc. Ông đã có trong mình một số lượng tác phẩm nhất định và trong số đó, Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki là tác phẩm đầu tay của ông. Đây cũng là cuốn sách đã giúp cho nhà văn ẵm giải thưởng văn học Chiyoda vào năm 2008. Hai năm sau đó, cuốn sách đã được dựng thành phim và công chiếu tới khán giả, với Kikuchi Akiko thủ vai chính Tatako. 

Đến với Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki, chúng ta có thể cảm nhận được sự chân thực và gần gũi qua từng trang sách. Dưới ngòi bút của Satoshi Yagisawa, mọi thứ từ khung cảnh, bầu không khí, cho đến những câu chuyện nhỏ xoay quanh Tatako đều nhẹ nhàng và bình yên đến lạ. Cho dù đôi lúc, chuyện có đề cập tới những cảm xúc không mấy tích cực, nhưng nó cũng không hề đem lại cảm giác nặng nề. Đấy có lẽ là yếu tố quan trọng giúp tạo nên một Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki thật bình yên. 



Giới thiệu về cuốn sách

Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki là đứa con tinh thần đầu tiên của nhà văn Satoshi Yagisawa. Cuốn sách tập trung vào hành trình của nhân vật chính Tatako và những trải nghiệm của cô trước và sau khi đến với khu phố sách cũ ở Jimbocho.

Tatako là một cô gái trẻ rất đáng yêu và đầy sức sống. Vậy nhưng sau khi bị người yêu cũ cùng công ty lừa dối, Tatako dường như đã mất hết sức lực của mình. Cô trở nên chán nản và thường dành nhiều thời gian để ngủ, như cái cách để trốn tránh hiện thực đầy đau lòng. Một ngày nọ, Tatako đã trò chuyện lại cùng người cậu Satoru đã 10 năm không gặp và nhận lời trông cửa tiệm sách cũ của cậu. Từ đó, chuyến hành trình của Tatako như lật sang trang mới khi cô tìm thấy hứng thú với những quyển sách nhuốm màu thời gian tại tiệm sách Morisaki.



Cảm nghĩ về cuốn sách 

Mình tình cờ đến với cuốn sách vào một sáng cuối tuần mưa lạnh. Khi ấy, tất cả những gì mình muốn là điều chỉnh lại suy nghĩ của bản thân. Có lẽ vì thế, mình đã không mong đợi gì vào một cuốn sách mà mình vô tình tìm thấy. Một phần vì đối với mình, văn phong Nhật đôi lúc hơi khó ngấm nữa. 

Bất ngờ thay, chỉ từ một cơn tò mò mang tên đọc thử, mình đã bị cuốn vào những trang sách đầy ma thuật của Satoshi Yagisawa lúc nào không hay. Khi gập lại trang sách cuối cùng, ấy cũng là lúc bản thân mình tìm lại được bình yên trong tâm hồn. 

Bình yên mà mọi người vẫn nghĩ đến thường là những cảm xúc tích cực hiện hữu bên trong một cá nhân. Đó có thể là sự vui vẻ, nhẹ nhõm, cũng có thể là sự hài lòng, tận hưởng. Có thể thấy rằng, sự bình yên cũng tồn tại dưới nhiều dáng vẻ và tuỳ thuộc vào cách mà mỗi người định nghĩa về nó. Vậy bình yên đến từ cuốn sách Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki là gì vậy nhỉ?


Bình yên là khi khám phá được sở thích mới 

Ai cũng có cho mình những sở thích riêng biệt. Đó có thể là nấu ăn, đan len, chơi cầu lông, hay những sở thích mạo hiểm hơn. Có người khám phá được điều mình thích từ rất sớm khi họ khoảng chừng mười mấy tuổi. Nhưng cũng có người phải đi qua biết bao trải nghiệm mới nhận ra được đâu là điều mình thích. Đối với Tatako, có lẽ đó là một loại trải nghiệm không ngờ tới. 

Ban đầu, thái độ của Tatako đối với cửa hàng sách chỉ đơn thuần là một loại trách nhiệm. Mỗi ngày thức dậy, cô nàng chỉ cần mở cửa tiệm, tiếp xúc với một số khách hàng, và chuyển giao lại cho người cậu của mình. Tatako thậm chí còn nghĩ rằng bản thân không thuộc về những chồng sách cũ, về tiệm sách đã tồn tại từ bao thế hệ trước. Vậy nhưng đúng là “nói trước bước không qua”. Vào một đêm khi trí óc bị nhấn chìm bởi những dòng suy nghĩ, Tatako đã chọn một cuốn sách để giết thời gian. Đó cũng chính là bước ngoặt về tâm lý của cô nàng đối với những cuốn sách cũ kỹ: 

“Trước giờ tôi chỉ mang lòng hiềm khích nên đã hoàn toàn quên mất vai trò vốn có của chúng.”

Vốn ôm tâm lý chọn đại một cuốn sách, ấy mà Tatako đã chìm đắm hẳn vào nó. Để rồi khi trang sách cuối cùng khép lại, cũng là khi cô nàng như bừng tỉnh. Sáng hôm sau, Tatako hồ hởi hơn bình thường rất nhiều và bắt đầu trò chuyện cùng cậu Satoru về sách nhiều hơn. Có lẽ, đúng là sách luôn ẩn giấu những phép thuật của riêng mình. Chúng có thể khiến con người đồng cảm, cũng có thể giúp con người dường như bừng tỉnh khỏi những đám mây đen của cảm xúc. 

Từ sau ấy, chính nhờ việc thay đổi thái độ với những cuốn sách cũ, Tatako đã mở lòng hơn với những người xung quanh. Cô nàng  không chỉ bớt “chíu khọ” hơn với vị khách hàng thân quen, mà con làm thân được với nhân viên tiệm cà phê gần đó - Tomo. Có lẽ, sách không chỉ mang lại nguồn tri thức, nguồn cảm xúc, mà nó còn kéo con người lại gần nhau. Và có lẽ chính từ bước ngoặt ấy, trái tim Tatako đã dần trở nên bình yên từ lúc nào không hay. 

Những đám mây đen cảm xúc đã tan đi, thay thế bằng những đám mây trong trẻo. Con “quỷ ngủ” trong Tatako dường như cũng biến mất, trả lại một cô gái tràn đầy nhựa sống. Ấy có lẽ là cái hay khi khám phá được điều mình thích. 


Bình yên là sống chậm lại và biết đấu tranh cho bản thân 

Đối với cô gái trẻ Tatako, trải qua cú sốc bị bạn trai cắm sừng đã khiến cả tinh thần lẫn thể xác cô rất mệt mỏi. Cô nàng sụt cân vì không ăn uống được, tinh thần trở nên kém hơn vì bị mất ngủ và vì cảm xúc không ổn định. Suốt 2 tuần như vậy, Tatako đã quyết định nộp đơn xin nghỉ việc và thoát khỏi một Tokyo đầy vội vã. 

Đến với Jimbocho với nhịp sống chậm hơn, Tatako đã có một màn lột xác đáng mừng. Có lẽ đây là một cột mốc mà Tatako sẽ nhớ mãi trong cuộc hành trình của bản thân, bởi quãng nghỉ này đã giúp cô nàng thoát khỏi cái kén của mình. Điều này đúng như Neale Donald Walsch đã từng nói: 

“Cuộc sống bắt đầu khi bạn bước ra khỏi ngưỡng an toàn của mình”

Cuộc sống của Tatako trước đây vốn chỉ lặp đi lặp lại, như cuộc sống của bao người trẻ tuổi khác ở chốn thành thị. Nhiều khi vì bị cuốn vào guồng quay của cuộc sống, họ cũng vô thức bó buộc mình trong một lối sống lặp lại như thế. Vậy nhưng đến với Jimbocho, Tatako đã được tiếp xúc với văn hoá sách cũ, khám phá vẻ đẹp tiềm ẩn của nơi đây, và biết trân trọng những mối quan hệ hơn. 

Từ một người chỉ đọc truyện tranh, Tatako đã đồng cảm và học hỏi thêm nhiều điều từ những cuốn sách cũ tại tiệm sách Morisaki. Từ một người nhìn cuộc sống dưới lăng kính chán chường, Tatako đã dần biết cách nhìn chúng dưới một khía cạnh tươi sáng hơn. Và từ một người vốn sống khép mình, Tatako đã biết giao lưu, trò chuyện và quan tâm những người xung quanh nhiều hơn. 

Cô nàng tìm được cho mình những nguồn cảm hứng mới, ngay từ chính những người thân quen. Tatako được truyền cảm hứng khá nhiều từ người cậu Satoru, cho dù trước đó cô có nghĩ rằng cậu mình chỉ là “một loài động vật thân mềm”. Cậu đã dạy cho cô gái trẻ biết thế nào là tạm nghỉ trên hành trình của mình, thế nào là đứng lên đòi lại công bằng cho bản thân, và thế nào là bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình. 

Chi tiết khiến mình nhớ nhất về mối quan hệ cậu-cháu này chính là khi cậu Satoru khởi xướng việc đến gặp người yêu cũ và bắt cậu ta xin lỗi. Khi mới đọc, mình thấy ôi có lẽ đó là một quyết định nhất thời và có phần bồng bột, bởi khi ấy đã là 11 giờ đêm rồi và hai người vừa mới nhậu xong. Thế nhưng có lẽ, những quyết định tưởng chừng “điên rồ” lại đem lại một kết quả tốt hơn mong đợi. Tatako cuối cùng đã nói lên được tiếng lòng mình sau bao lâu tự chịu đựng. Mặc dù có lẽ cô nàng vẫn chưa xả được hết tất cả, nhưng so với khi trước đã có sự tiến bộ rõ rệt. Chính việc dám bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân và đứng lên đấu tranh cho chính mình đã giúp Tatako buông bỏ được những suy nghĩ và cảm xúc tiêu cực dứt điểm. 

“Tuy có chút khác thường, song chuyện hôm ấy đã cho tôi một cú hích. Những điều tôi băn khoăn bấy lâu đều đã được xóa hết, cơ thể hóa nhẹ bẫng. Cuối cùng tôi cũng cảm thấy đã đến lúc có thể rời khỏi nơi này.

Cuối cùng, Tatako cũng đã có thể tiếp tục chuyến hành trình của mình sau thời gian ngắn dừng chân tại con phố sách cũ. Lần này trên chuyến hành trình của mình, cô nàng đã có thêm sự yên bình và năng lượng tươi mới đồng hành cùng với mình.



Bình yên là khi đến một nơi xa lạ và giao lưu cùng những người mới

Người ta thường bảo rằng dành thời gian ở một nơi khác có thể giúp xóa tan mọi mệt mỏi. Có lẽ đó là lý do khi con người ta cảm thấy bế tắc, họ thường chọn đi du lịch. Trong trường hợp của Tatako, việc chuyển đến khu phố sách cũ - một môi trường hoàn toàn khác so với những vội vã nơi cô gái trẻ từng ở, đã giúp cô phần nào được sống chậm lại.  

Mới đầu khi đến với khu Jimbocho, nhân vật chính của chúng ta vẫn chưa tài nào tiếp thu nổi sự thật là cô sẽ dành thời gian ở nơi đây. Tatako vẫn mang trong mình suy nghĩ rằng nơi đây thật buồn tẻ, khách hàng quen thuộc chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà có khi họ cũng có chút phiền phức nữa.  

Giả dụ như cuộc gặp gỡ đầu tiên của Tatako cùng anh khách quen tên Sabu. Khi biết rằng Tatako trông tiệm sách hộ nhưng lại không hề đọc sách, Sabu đã có một “màn diễn thuyết” về hiện thực trạng đọc sách của giới trẻ ngày nay. Cuộc nói chuyện ấy kéo dài hẳn 1 tiếng, khiến Tatako phải choáng váng mà “tưởng như gặp thần vậy”.

Ấy thế nhưng càng về sau này, khi gặp gỡ và làm quen những người xung quanh khu phố, Tatako đã tìm được cho mình chốn bình yên. 

Việc gặp gỡ và trò chuyện cùng người khác đôi khi cũng là một cách cải thiện tâm trạng. Có những lúc, chúng ta có thể cùng nhau mải miết nói về 1 chủ đề cụ thể cùng một người nọ, cùng nhau trao đổi và lạc vào thế giới quan của đối phương. Hay có những lúc, chúng ta chỉ cần những khoảng lặng ngồi cạnh nhau và đọc sách là đủ rồi. Chính từ những khoảnh khắc ấy, tâm trạng chúng ta như được cải thiện đáng kể từ sự quan tâm và giãi bày lòng mình cùng người khác. Bên cạnh đó, việc kết nối cùng những người mới, được hiểu thêm về họ và những điều xung quanh họ cũng là một trải nghiệm tốt. Đôi lúc chính vì thế, bạn học hỏi được từ chính họ và gỡ được những khúc mắc trong lòng. 

Điều này được thể hiện qua những chi tiết nhỏ về mối quan hệ giữa Tatako và Tomo - cô gái làm việc tại quán cà phê gần đó. Phải nói rằng Tomo đã giúp Tatako biết tận hưởng cuộc sống hơn với những cuốn sách và một bó hoa. Nhờ có đề xuất của Tomo về việc mua hoa để trang trí lại căn phòng nhỏ, Tatako đã có hứng thú hơn với việc này. Cô nàng thường mua những loại hoa khác nhau cắm trong phòng, giúp cho không gian sống của mình bừng sáng hơn bao giờ hết. 

Sau một khoảng thời gian ở Jimbocho, Tatako cũng nhận ra được cái đẹp của khu phố nơi đây. Nó có thể mang chút phong vị cũ kỹ, nhưng lại thể hiện được cái vẻ đẹp ấm áp và yên bình.

“Vừa đi tôi vừa ngắm nhìn đường phố Jimbocho với tâm trạng khác hẳn khi mới đặt chân tới đây. Rồi tôi thấy toàn bộ khu phố như một chốn thám hiểm, lồng ngực rộn ràng háo hức. Tại góc phố cũ bình dị này, hiệu sách cũ, quán cà phê, những quán bar mang phong vị nước ngoài... có vô số những nơi khiến ta muốn thử tạt qua nằm trên đường chính hay những con ngõ nhỏ. Cả khu phố được bao bọc bởi vẻ bình yên rất độc đáo, không thấy ở bất cứ ngõ ngách nào cảm giác láo nháo mà tôi căm ghét.”

Cô nàng cũng nhận ra cho dù là tiệm sách thì mỗi một tiệm lại mang một vẻ đẹp độc đáo đến từ những loại sách khác nhau. Chính nhờ khu phố mới và những con người mới, Tatako đã thay đổi tâm trạng mình, mở lòng mình ra để nhìn thấy những vẻ đẹp bị ẩn giấu từ bên trong của cuộc sống. Hoặc, cũng chính là Tatako đang dần mở lòng mình để nhận lại những bình yên trong tâm hồn.


Lời kết 

Chuyến hành trình của chúng ta luôn tràn ngập những điều thú vị đang chờ đợi ở phía trước. Mặc dù hành trình này không phải lúc nào cũng bằng phẳng và vui vẻ, nhưng ấy mới là cuộc sống. Vậy nên mỗi khi muốn có một khoảng nghỉ dành cho bản thân, hãy thực hiện mà đừng do dự. Hãy bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình, để tìm lại bình yên, tìm lại chính mình. Biết đâu khi ấy, bạn cũng khám phá ra được thật nhiều điều về thế giới, con người xung quanh, và về chính mình?

Và cũng đừng quên rằng mỗi chúng ta đều thuộc về một nơi nào đó. Mỗi chúng ta đều xứng đáng nhận được những yêu thương từ những người yêu quý. Giống như Tatako đã nhận ra cho dù bản thân có bị trầy trật đến mấy thì cô nàng vẫn nhận được sự quan tâm và ủng hộ từ người cậu Satoru, hay những người bạn mới quen vậy.

“Tôi cảm nhận hơi ấm từ người cậu, tận đáy lòng cảm thấy thực an yên. Tôi đang được che chở. Có người lo lắng cho tôi như thế, tức giận thay cho tôi như thể chuyện của bản thân mình như thế. Cho tới gần đây tôi vẫn cảm thấy hình như mình cô đơn trên thế giới rộng lớn này, nhưng ở ngay bên cạnh có người đang bảo vệ tôi, suy nghĩ cho tôi. Tôi quá đỗi hạnh phúc vì điều ấy.” 

Hy vọng cho dù là vào một ngày nắng đẹp hay một ngày mưa buồn, bạn cũng tìm được bình yên cho chính mình thông qua sự dịu dàng của những câu chữ mà Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki đem lại.


Tóm tắt & Review bởi: Phan Hồng Hạnh - Bookademy 

Hình ảnh: Hồng Mến  


Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy

(*) Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ "Tên tác giả - Bookademy." Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

Xem thêm

Nếu mục tiêu của bạn, giống như khi bạn đọc xong một cuốn sách self-help, là áp dụng những gì ông Kahneman nói vào cuộc sống thực và hưởng lợi từ nó, thì tôi phải cảnh báo bạn rằng bạn sẽ vô cùng thất vọng. Dù bạn có tin hay không, theo tôi, tôi tin rằng ông Kahneman đang nói chính xác điều đó trong cuốn sách này - rằng dù bạn có thích hay không, toàn bộ cuộc đời bạn đều được dẫn dắt, hay có thể nói là được quyết định bởi hai ý tưởng cơ bản, và bạn gần như không thể làm gì để thay đổi nó, chấm hết.


Ông Kahneman có lẽ là nhân vật phản diện trong cuộc đời của mọi bậc thầy tâm linh thời hiện đại, ông lập luận rất hiệu quả rằng trái ngược với những gì các bậc thầy này nói, thế giới bên ngoài/môi trường xung quanh/hay thậm chí là xã hội có ảnh hưởng rất lớn đến những hành động có chủ đích của bạn. Bạn không có lựa chọn nào khác.


Vì vậy, nói như vậy, việc xếp cuốn sách này vào mục tâm lý học sẽ là một sự bất công lớn. Theo tôi, đây là một bài bình luận rất hay về bản chất con người. Hai điều này hoàn toàn khác nhau, rất khác nhau.


Hãy đọc nó, theo tôi, hoàn toàn xứng đáng. Có thể hơi nhàm chán nhưng hãy kiên nhẫn, cuốn sách này sẽ mở mang tầm mắt bạn.

Công việc của họ là thông qua việc diễn giải những người đàn ông ở một độ tuổi nhất định trong quán rượu - và cuối cùng được xem một tập phim gốc cũng sẽ có hiệu ứng tương tự như đọc cuốn sách này. Hàng trăm người đã kể tất cả những câu chuyện hay nhất của anh chàng này trong sách của riêng họ - nhưng dù sao thì cũng thật thú vị khi được nghe lại chúng từ chính anh chàng đã nói rằng, 'con vẹt này chết rồi', hay đúng hơn là 'hiệu ứng đóng khung khiến tất cả chúng ta trở nên ngốc nghếch'.


Bạn cần phải đọc cuốn sách này - nhưng điều đặc biệt hay ở nó là bạn sẽ hiểu rằng chúng ta thực sự rất dễ bị lừa. Chính vì chúng ta nghĩ mình biết nhiều thứ nên điều này luôn khiến chúng ta ngạc nhiên. Nhiều năm trước, tôi có nói chuyện với một anh chàng thích cá cược. Ai cũng cần một sở thích và đó là sở thích của anh ấy. Dù sao thì, anh ấy nói với tôi rằng anh ấy đang chơi trò cược hai lần - một trò cá cược của Úc - và anh ấy nhận ra rằng một trò chơi như trò sấp không xuất hiện thường xuyên, vì vậy anh ấy bắt đầu đặt cược vào trò sấp và quả nhiên là anh ấy đã kiếm được tiền. Tôi nói với anh ta rằng đồng xu không nhớ lần tung cuối cùng, nên xác suất ra mặt sấp vẫn là 50% như trước. Nhưng tôi chẳng có chút uy tín nào - tôi đã nói với anh ta là tôi chưa bao giờ cá cược - vậy thì làm sao tôi biết được điều gì nếu tôi thậm chí còn không đủ can đảm để đặt cược vào kết quả? Và chẳng lẽ tôi không hiểu ý nghĩa của câu chuyện này là anh ta đã THẮNG rồi sao?

Chi tiết tỉ mỉ, những khái niệm đơn giản với những hàm ý sâu xa, và cả hai đều là... sau những giờ phút vật lộn... cuốn sách bổ ích nhất về mặt trí tuệ trong cuộc đời trưởng thành của tôi.


Bắt đầu từ đâu đây... Tôi có một số lý thuyết lởn vởn trong đầu, và đôi khi tôi cố gắng gom chúng lại trên giấy. Tôi sắp xếp, trình bày và kết nối chúng theo cách ngăn người đọc mở to mắt một cách có ý nghĩa, trong khi lại ngoáy tai một bên... ("Cuckoo!"). Viết hay về những chủ đề phức tạp là rất, rất khó, và Kahneman đã gom hơn 30 năm kinh nghiệm khoa học, sự nghiệp của mình và tất cả những gì ông đã học được thành một chuỗi được sắp xếp hoàn hảo, dẫn dắt người đọc vào một thế giới hoang dã... cung cấp cho bạn trong mỗi chương những công cụ bạn sẽ cần cho phần tiếp theo của hành trình.


Điều gây ấn tượng thứ hai đối với tôi là số lần tôi nói, "Vâng... VÂNG!!! đây chính là điều tôi đã nói!" Trong trường hợp của tôi, đó thường là một dạng nhận thức "trực giác" (xin lỗi, ông Kahneman... ý tôi là "Hệ thống 1") về một khuôn mẫu trong những quan sát của tôi về cách chúng ta tư duy. Trong trường hợp của Kahneman, những trực giác đó đã được chuyển hóa thành các mệnh đề lý thuyết, mỗi mệnh đề đều được nghiên cứu tỉ mỉ trong các thí nghiệm được thiết kế bài bản. Rõ ràng, đây ít nhất là một điểm khác biệt giữa tôi và một nhà nghiên cứu đoạt giải Nobel.

Có lẽ chúng ta không "tự do" trong các quyết định như chúng ta vẫn nghĩ, nếu "sự chuẩn bị" lại có tác dụng tái tạo đáng kinh ngạc như vậy. Có lẽ chúng ta không quyết tâm đến vậy, nếu những hoạt động ban đầu đòi hỏi sự chú ý của "Hệ thống 2" lại có thể được biến thành "trực giác chuyên môn kỹ thuật" tự nhiên. Tức là, việc học tập và rèn luyện QUAN TRỌNG trong khả năng phát hiện và phản ứng với các sự kiện mà... nếu không được rèn luyện... có thể lợi dụng "điểm mù" hoặc điểm yếu vốn có của não bộ.


Có lẽ việc được giáo dục tôn giáo từ nhỏ là một sự thừa nhận rất khéo léo về những khuynh hướng/khuyết điểm tinh thần này, được Ignatius Loyola, người sáng lập dòng Tên, diễn đạt một cách sâu sắc (dù trực giác/ngây thơ): "Hãy cho tôi một cậu bé đến 7 tuổi, tôi sẽ cho bạn một người đàn ông." (diễn giải; thứ lỗi cho tôi)


Những khám phá và tài liệu của Kahneman về năng lực tinh thần và những thành kiến ​​có thể tạo thành nền tảng cho một chương trình "Võ thuật tinh thần": một hình thức giáo dục thay thế, trong đó học viên được đào tạo để hiểu những điểm yếu của não bộ, và học cách đưa ra lập trường hoặc thực hành để loại bỏ hoặc giảm thiểu những sai lầm mà những điểm yếu này có thể dẫn đến.


Cuốn sách này sẽ sắp xếp lại cách bạn suy nghĩ... về cách bạn suy nghĩ.

Nếu bạn thích những bài toán đại số dài lê thê -- ý tôi là dài lê thê -- và những giai thoại vòng vo về mọi thứ, từ người bạn quá cố Amos của tác giả cho đến thời gian ông phục vụ trong Lực lượng Phòng không Israel, nếu bạn thích những lời giải thích chậm rãi, lan man hiếm khi tóm tắt được kết luận, nếu bạn thích một buổi hẹn hò nóng bỏng là trao đổi lý thuyết Bayes với một nhà tâm lý học lâm sàng hoặc một nhà kinh tế học, thì cuốn sách này dành cho bạn, những người có thể là một người có thiên hướng học thuật chuyên sâu. Có lẽ bạn thậm chí còn rất nổi bật trong các bữa tiệc, tôi không biết nữa.


Nhưng nếu bạn giống tôi và thích các tác giả đi thẳng vào vấn đề, nêu rõ quan điểm của họ, rồi để lại cho bạn một phần phụ lục dài lê thê, nếu bạn quan tâm đến phân tích hồi quy về việc có bao nhiêu sinh viên năm nhất sẽ chứng kiến ​​một anh chàng bị nghẹn thở đến chết vì họ nghĩ rằng sẽ có người khác đến giải cứu, thì cuốn sách này không dành cho bạn.


Nếu bạn muốn đọc qua cuốn sách này theo Reader's Digest, thì Chương 1 và Phần 3 có lẽ là những phần dễ hiểu nhất và có thể đọc hết trong vòng chưa đầy một giờ mà vẫn giúp bạn hiểu được luận điểm của tác giả.

Nếu bạn thích những bài toán đại số dài lê thê -- ý tôi là dài lê thê -- và những giai thoại vòng vo về mọi thứ, từ người bạn quá cố Amos của tác giả cho đến thời gian ông phục vụ trong Lực lượng Phòng không Israel, nếu bạn thích những lời giải thích chậm rãi, lan man hiếm khi tóm tắt được kết luận, nếu bạn thích một buổi hẹn hò nóng bỏng là trao đổi lý thuyết Bayes với một nhà tâm lý học lâm sàng hoặc một nhà kinh tế học, thì cuốn sách này dành cho bạn, những người có thể là một người có thiên hướng học thuật chuyên sâu. Có lẽ bạn thậm chí còn rất nổi bật trong các bữa tiệc, tôi không biết nữa.


Nhưng nếu bạn giống tôi và thích các tác giả đi thẳng vào vấn đề, nêu rõ quan điểm của họ, rồi để lại cho bạn một phần phụ lục dài lê thê, nếu bạn quan tâm đến phân tích hồi quy về việc có bao nhiêu sinh viên năm nhất sẽ chứng kiến ​​một anh chàng bị nghẹn thở đến chết vì họ nghĩ rằng sẽ có người khác đến giải cứu, thì cuốn sách này không dành cho bạn.


Nếu bạn muốn đọc qua cuốn sách này theo Reader's Digest, thì Chương 1 và Phần 3 có lẽ là những phần dễ hiểu nhất và có thể đọc hết trong vòng chưa đầy một giờ mà vẫn giúp bạn hiểu được luận điểm của tác giả.

Như lời giới thiệu tóm tắt rất hay, trong cuốn “Suy nghĩ nhanh và chậm”, Kahneman đưa chúng ta vào một chuyến tham quan đột phá về tâm trí và giải thích hai hệ thống chi phối cách chúng ta suy nghĩ. Hệ thống 1 nhanh, trực quan và cảm xúc; Hệ thống 2 chậm hơn, cân nhắc hơn và logic hơn. Kahneman phơi bày những khả năng phi thường – cũng như những sai sót và thành kiến ​​– của tư duy nhanh, và tiết lộ ảnh hưởng sâu rộng của những ấn tượng trực quan lên suy nghĩ và hành vi của chúng ta.


Kahneman đã giành giải Nobel Kinh tế, vì vậy hãy chuẩn bị tinh thần cho rất nhiều nội dung kỹ thuật và thí nghiệm trong cuốn sách này. Chính xác là những gì tôi thích ở thể loại phi hư cấu. Tôi đã học được rất nhiều sự thật thú vị về cách bộ não hoạt động và cách nó bị ảnh hưởng bởi các yếu tố khác nhau.


Một số khía cạnh được đề cập trong cuốn sách này:

- Mọi người không hiểu rõ về thống kê. Tôi là một người yêu thích chủ đề này và thường đưa ra nhiều quyết định dựa trên thống kê. Rõ ràng là hầu hết mọi người đều không hiểu. Tôi đoán, giờ tôi đã hiểu tại sao mọi người lại bỏ qua thống kê về đại dịch.


- May mắn đóng vai trò quan trọng trong thành công

- Não bộ chúng ta có xu hướng lười biếng, hệ thống 2 không vội vàng hỗ trợ

- Trực giác so với công thức - khoa học thường thắng thế

- Các nhà đầu tư ngân hàng thật vô dụng