“Bạn có dám giết một người để cứu năm người?”


Có lẽ không ai trong số chúng ta là đã chưa từng nghe qua về “vấn đề xe đẩy” (hay trong tiếng Anh là The Trolley Problem). Đây là một thí nghiệm đạo đức giả tưởng nổi tiếng, trong đó nó đặt ra một tình huống giả định mà khiến những người tham gia vào thí nghiệm này bắt buộc phải lựa chọn giữa hai kết quả tiêu cực. Để nói một cách đơn giản, nội dung của thí nghiệm này có thể được tóm tắt chỉ bằng một câu hỏi: “bạn có sẵn sàng giết một người để cứu năm người hay không?”. Còn cụ thể hơn thì, vấn đề đầy đủ là như sau:


“Có một chiếc xe đẩy đang chạy xuống đường ray xe lửa. Phía trước, có năm người bị trói trên đường ray và không thể di chuyển, trong khi chiếc xe đẩy ấy thì lại đang lao thẳng về phía họ. Bạn đang đứng ở một khoảng cách khá là xa trong bãi xe lửa, và bên cạnh bạn là một cái đòn bẩy. Nếu bạn kéo cái đòn bẩy này, chiếc xe đẩy kia sẽ chuyển hướng sang một bộ đường ray khác, và bạn sẽ cứu được năm người kia. Tuy nhiên, bạn nhận ra rằng trên bộ đường ray khác ấy lại cũng có một người đang ở trên nó. Bạn có hai (và chỉ hai) lựa chọn:


1 - Bạn sẽ không làm gì cả, và trong trường hợp đó xe đẩy sẽ giết năm người trên đường chính.


2 - Bạn sẽ kéo cần gạt, chuyển hướng xe đẩy sang đường ray phụ, nơi nó sẽ giết một người nhưng cứu được năm người còn lại.


Vậy theo bạn, lựa chọn nào là đạo đức hơn? Hay một câu hỏi đơn giản hơn: lựa chọn nào là điều đúng đắn mà bạn cần phải làm?”


Chắc chúng ta đều sẽ nhận ra rằng, không có một câu trả lời nào là đúng hoàn toàn cho vấn đề được đưa ra. Dù cho bạn có lựa chọn phương án nào đi chăng nữa, thì chắc chắn cũng sẽ có những điểm không thỏa đáng trong hành động của bạn. Thế nhưng, đáp án của bạn sẽ là gì?


Hercule Poirot, vị thám tử tư nổi tiếng của chúng ta, đã phải đối mặt với một tình huống mang tính chất gần tương tự như vấn đề xe đẩy được nhắc tới ở trên trong cuốn tiểu thuyết trinh thám Án Mạng Trên Chuyến Tàu Tốc Hành Phương Đông được sáng tác bởi nữ nhà văn Agatha Christie. Một điều tình cờ là, bối cảnh của câu chuyện ấy cũng là trên đường ray. Nếu như bạn cảm thấy tò mò rằng một nhân vật nổi tiếng được hàng triệu độc giả mến mộ như Poirot sẽ có một lựa chọn như thế nào cho vấn đề nan giải kia, hay chỉ đơn giản là bạn muốn đọc một trong những cuốn tiểu thuyết trinh thám nổi tiếng nhất, thì hãy đừng chần chờ gì và hãy đọc Án Mạng Trên Chuyến Tàu Tốc Hành Phương Đông ngay nhé!


Đôi Lời Về Tác Giả Và Tác Phẩm

Án Mạng Trên Chuyến Tàu Tốc Hành Phương Đông là một trong những cuốn tiểu thuyết nổi tiếng và có nhiều độc giả đón đọc nhất được chấp bút bởi nữ nhà văn người Anh Agatha Christie, và đây cũng chỉ là một trong vô số những tác phẩm khác của bà. Agatha được sinh ra vào năm 1890 tại một thị trấn ven biển ở nước Anh, và mất vào năm 1976. Từ lâu, bà đã được thế giới trao cho danh hiệu “nữ hoàng trinh thám”, bởi nếu như chúng ta ngồi đếm tất cả mọi cuốn sách bà sáng tác mà đã được xuất bản trên toàn thế giới, thì ta sẽ có một con số cực kỳ lớn - một con số mà chỉ thua mỗi số lượt xuất bản của Kinh Thánh và các vở kịch do Shakespeare viết nên. Bạn có tò mò lý do tại sao truyện của bà lại có tiếng vang lớn được tới như vậy không? Điều này là do tính khó đoán của cốt truyện trong mỗi tác phẩm của Agatha, và sự lôi cuốn cũng như hấp dẫn được tỏa ra từ các nhân vật thám tử mà bà tạo ra - điển hình là ngài Hercule Poirot, một thám tử tư người Bỉ, và bà Jane Marple, một thám tử tư nghiệp dư người Anh. Không chỉ có thế, Agatha Christe còn là một trong số những người đã đặt nền móng cho thể loại truyện trinh thám: rất nhiều các luật lệ, các cú ngoặt (plot twist) mà các nhà văn trinh thám hiện đại (hay thậm chí cả những người làm phim trinh thám) tuân theo và sử dụng bây giờ, chúng vốn là do bà đã vô tình đặt ra trong các tác phẩm của mình. 

Tiểu thuyết Án Mạng Trên Chuyến Tàu Phương Đông lần đầu tiên được xuất bản ở Anh vào năm 1934. Kể từ khi đó, đã có rất nhiều người chuyển thể tác phẩm này sang nhiều phương thức khác nhau, ví dụ như phim dành cho màn ảnh rộng (ví dụ, bộ phim cùng tên được chiếu năm 2017 do Kenneth Branagh thủ vai cũng như đạo diễn) và phim dành cho màn ảnh nhỏ (như bản phim truyền hình do David Suchet thủ vai vào năm 2010). Đây chỉ là một trong ba mươi ba tiểu thuyết của Agatha Christie mà có nhân vật chính là vị thám tử Hercule Poirot. Mặc dù số lượng tác phẩm có mặt Poirot là khá nhiều, thế nhưng bạn hoàn toàn có thể chọn ngẫu nhiêu trong số đó một cuốn truyện cho bản thân để đọc, do mỗi phần truyện đều có thể đứng độc lập được. Tóm tắt quyển tiểu thuyết này một cách ngắn gọn: vào một ngày thuộc những năm 30 của thế kỷ 20, đoàn tàu Tốc hành Phương Đông đã bắt buộc phải tạm thời dừng bánh ở giữa hành trình của mình do bị một trận lở tuyết cản đường; trong lúc chờ đợi đoàn tàu lăn bánh, xác chết của một hành khách bỗng nhiên được phát hiện, buộc Poirot phải tham gia phá án. Nếu như bạn cần biết thêm nhiều chi tiết hơn về cốt truyện của cuốn tiểu thuyết này để quyết định có nên đọc nó hay không, vậy thì hãy tiếp tục đọc nhé. Đừng lo, mình sẽ không tiết lộ hung thủ hay cách thức gây án đâu, mà mình sẽ chỉ điểm qua một vài nội dung ở đầu truyện thôi. 


Sơ Lược Về Nội Dung Của Tác Phẩm  


Khi đang tận hưởng một kỳ nghỉ mà Poirot đã tự thưởng cho mình thì bỗng nhiên, tại khách sạn nơi mà ông đang tạm ở, Poirot nhận được một bức điện tín đến từ Luân Đôn. Trong đó, người viết thúc giục ông trở về thủ đô của nước Anh bởi lý do công việc, và mặc dù quả thật Poirot cảm thấy khá bực tức vì sự thay đổi ngoài ý muốn này trong kế hoạch của ông, ông vẫn quyết định đón chuyến tàu mà xuất phát vào cùng đêm hôm đó để có thể tới nơi cần tới trong thời gian sớm nhất. Đây chính là chuyến tàu Tốc hành Phương Đông mà tựa đề của truyện đã nhắc đến. Nhờ vào sự giúp đỡ của một người bạn lâu năm của ông - người mà cũng là giám đốc của công ty điều hành tàu Phương Đông, mặc dù đáng lẽ ra lúc đó chuyến tàu đã hoàn toàn chật kín hành khách, Poirot vẫn đã kịp đặt được chỗ cho bản thân trên chuyến tàu ấy. 

Ngoài Poirot ra, đoàn tàu ấy còn chở thêm khoảng 13 hành khách khác, trong số đó có một người đàn ông trung niên người Mỹ tên là Samuel Ratchett - người mà dù ăn mặc giống như một nhà từ thiện, nhưng theo Poirot thì ông ta lại có một đôi mắt trông rất ác độc và hung dữ. Người đàn ông này khi thấy Poirot thì đã nhận ra vị thám tử tư, và do đó, ông đã yêu cầu Poirot bảo vệ cho ông cho tới khi chuyến tàu cập bến. Điều này là bởi vào khoảng thời gian gần đây, Ratchett đã nhận được vô số lời và bức thư đe dọa. Thế nhưng, do không có cảm tình với người đàn ông này, Poirot đã từ chối yêu cầu đó.  

“Ông gan lì thật đấy.” Ratchett thốt lên - “Hai mươi ngàn đô-la thì liệu có hấp dẫn được ông không?”

“Chắc là không”.

“Nếu ông muốn nhiều hơn thế thì đừng có mơ. Tôi biết giá trị của mọi thứ chớ.”

“Tôi cũng thế, ông Ratchett ạ…”

“Đề nghị của tôi có gì là không ổn?”

Poirot đứng dậy.

“Nếu ông bỏ lỗi cho lời nói thành thật của tôi thì xin thưa với ông rằng: tôi không ưa bộ mặt của ông, thưa ông Ratchett.”

Nói đoạn, ông rời khỏi toa ăn uống. 

Vào buổi sáng hôm sau, khi gần tới thủ đô của Serbia, đoàn tàu đã buộc phải dừng bánh giữa cuộc hành chính của nó do tuyết quá dày. Và cũng vào lúc đó, Poirot được người bạn là giám đốc điều hành chuyến tàu thông báo rằng, Ratchett đã bị ám sát: ông được tìm thấy trong khoang tàu của ông, với 12 vết đâm trên người. Poirot buộc phải nhận lấy vụ án này, bởi cảnh sát không thể tiếp cận được tới đoàn tàu đang bị kẹt. 

“ Hung thủ đang lẩn khuất giữa chúng ta… ngay trên tàu, lúc này…”

Trong quá trình Poirot phá án, độc giả sẽ cùng với vị thám tử tư ấy khám phá về không chỉ cách thức vụ án giết người được tiến hành, mà còn cả về thứ ranh giới mờ nhạt giữa đúng và sai, cũng như bản chất của con người: chúng ta sẽ thấy rằng, nỗi đau có thể sẽ đẩy chúng ta xuống bờ vực như thế nào, và khiến chúng ta làm những gì - kể cả những điều tồi tệ nhất, những điều mà chúng ta nghĩ sẽ không bao giờ làm. 


Cảm Nhận (Có Spoiler) 

Về nội dung cũng như cốt truyện, hiếm người có thể chê được bất kì một chi tiết nào trong cuốn truyện này. Agatha Christie hoàn toàn xứng đáng với danh xưng nữ hoàng trinh thám bởi sự sáng tạo không có giới hạn của bà. Mỗi khi nhắc tới bà, độc giả luôn nhất định phải kể đến những cú ngoặt độc đáo không thể nào mà lường trước được trong mỗi tác phẩm của bà: điểm đáng nói ở đây đó là, chúng không bao giờ trùng lặp nhau.

Trong cuốn Án Mạng Trên Chuyến Tàu Tốc Hành Phương Đông cũng vậy, bà đã đi ngược lại với khuôn mẫu cứng nhắc thường thấy trong thể loại truyện trinh thám là “có một kẻ giết người trong số chúng ta”: bà đã bẻ ngược nó lại, và biến nó thành “tất cả chúng ta đều là kẻ giết người”. Dù kiến thức của độc giả về vụ án và những gì đã xảy ra là không có khuyết thiếu gì so với vị thám tử Hercule Poirot, đa số chúng ta vẫn không thể suy luận được ra về sự thật của vụ ám sát Ratchett giống như ông. Đây chính là bằng chứng cho sự đại tài của nữ nhà văn.

Thêm nữa, không giống như giọng văn của nhiều tác giả nổi tiếng khác trong cùng thời kỳ, cách nữ nhà văn Agatha Christie viết nên những câu chuyện của bà là không hề cầu kì, hoa mỹ mà thực ra khá đơn giản, ngắn gọn; mạch truyện phần lớn được dẫn dắt bởi những đoạn hội thoại giữa các nhân vật, không quá chú trọng tới yếu tố miêu tả,... Theo mình, đây là một sự lựa chọn hợp lý bởi hầu hết các độc giả của bà, một khi họ đã cầm tác phẩm của bà lên tay, sẽ muốn thử tự mình phá án cùng với nhận vật chính của cuốn tiểu thuyết là vị thám tử - điều này là do thông thường, những dữ kiện cần thiết để tìm ra chân tướng của vụ việc đều đã được bà cung cấp ở ba phần tư đầu của cuốn sách.

Thế nên, cách viết của bà sẽ giúp cho độc giả có thể dễ dàng tập trung vào câu chuyện và những gì đang diễn ra ở trong đó hơn. Ngoài ra, ta còn có thể thấy rằng, mặc dù truyện của nữ nhà văn Agatha Christie phần lớn là chỉ tập trung vào yếu tố trinh thám, nhưng đôi khi ta cũng có thể thấy một vài vấn đề đạo đức và xã hội nổi trội thời bấy giờ hiện hữu trong tác phẩm của bà. Trong cuốn tiểu thuyết này, bà đã phần nào đề cập tới cuộc tranh luận mà đã diễn ra cả hàng thế kỉ: công lý thực sự là gì? Liệu công lý có bắt buộc phải là do luật pháp quyết định hay không? Thế nhưng, cho tới tận trang cuối cùng, cuốn truyện không cho chúng ta một câu trả lời rõ ràng mà chỉ để ngỏ câu hỏi ở đó, như thể muốn người đọc tự bản thân họ suy ngẫm và đưa ra kết luận của riêng mình. 



Ngoài ra, trong cuốn truyện ấy, nhân vật chính của chúng ta - Hercule Poirot - đã phải đối diện với một phiên bản khác thực tế hơn của vấn đề xe đẩy mà mình đã nhắc tới ở đầu bài viết này. Vị thám tử ở cuối truyện cũng có hai lựa chọn: Poirot có thể quyết định hi sinh thứ công lý về mặt luật pháp mà Ratchett - một tên tội phạm mà đã bắt cóc và giết hại một đứa trẻ con vô tội, làm tan nát cả một gia đình - đáng nhẽ ra được hưởng, và cứu sống mười hai con người bị tra tấn bởi sự đau khổ và cảm giác tội lỗi mà đã bị gây ra bởi tội ác của Ratchett năm xưa; hoặc Poirot có thể nói sự thật về vụ giết người của Ratchett với cảnh sát, rằng mười hai hành khách còn lại chính là hung thủ của vụ ám sát ấy, và ở một mức độ nào đó hi sinh cuộc sống của mười hai con người ấy cho công lý của Ratchett.

Có lẽ, các độc giả cũng đã không cảm thấy quá ngạc nhiên khi biết được rằng Poirot đã quyết định nói dối với cảnh sát để mười hai con người kia có thể được giải thoát khỏi gánh nặng là Ratchett và bắt đầu lại cuộc sống từ đầu. Chắc hẳn rằng, đa số trong chúng ta cũng đều sẽ lựa chọn giống vị thám tử này, hoặc ít nhất, hiểu và thông cảm được cho quyết định cuối cùng của ông. Poirot thấy được rằng, cội nguồn của tội ác này, dù bị bao phủ bởi sự đau thương và ham muốn trả thù, đó chính là tình yêu: không chỉ mỗi tình yêu đôi lứa nói riêng giống như nhiều tác phẩm khác của Agatha, mà ở đây, thứ tình yêu mà được đề cập tới ở trong cuốn truyện còn bao hàm tất cả mọi tình cảm giữa con người với con ngưới - nó bao gồm cả tình yêu gia đình, sự ngưỡng mộ mến thương,...

Nếu như bạn là một thành phần quen thuộc với các tác phẩm khác của Agatha về Poirot, bạn chắc cũng biết rằng vị thám tử này không phải là một người dễ mủi lòng: ông có một cái khái niệm rất chắc chắn - gần như không thể lay chuyển - về cái gì là đúng và cái gì là sai, và ông rất coi trọng việc tuân thủ luật pháp (có thể phần lớn những điểm này là do ông từng là sĩ quan cảnh sát vào thời còn trẻ). Thế nên, khi chứng kiến Poirot lựa chọn đi ngược lại với luật pháp - một hướng đi mà ông gần như chưa bao giờ quyết định đi trước đó - những độc giả quen thuộc với vị thám tử này chắc đã phần nào nhận ra được rằng, vụ án này khác biệt với những vụ án trước đó mà ông đã từng phá.

Còn sự đặc biệt đó là gì, mỗi người trong số chúng ta sẽ có những cái nhìn khác nhau về vấn đề này: có lẽ, không giống như nhiều kẻ giết người khác mà ông đã từng gặp qua, ông nhận thấy rằng mười hai hành khách kia không còn là mối nguy hại cho xã hội nữa, vậy nên ông có thể tha thứ cho họ; hoặc có lẽ - một lí do thiên về mặt tình cảm hơn - ông cảm thấy thông cảm cho họ, và do đó, ông quyết định cho họ một cơ hội thứ hai để làm lại cuộc đời. 


Lời Kết

Theo mình, Án Mạng Trên Chuyến Tàu Tốc Hành Phương Đông là một trong những tác phẩm mang tính nhân văn nhất của nữ nhà văn Agatha Christie. Điều này là do đây là một trong những cuốn truyện hiếm hoi của bà mà không chỉ tập trung vào vụ án mạng đã xảy ra, mà còn một phần nhỏ nào đó đề cập tới thứ bản chất rối rắm của con người. 


Tóm tắt bởi: Ngân Hà - Bookademy

-------------------------------------------------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy 

(*) Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ "Tên tác giả - Bookademy." Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

Xem thêm

Do vụ án xảy ra vào năm 1934, trên tàu họ không có cách nào để liên lạc với bất kỳ ai yêu cầu giúp đỡ (vì tội ác hoặc tuyết rơi), và trách nhiệm tìm ra thủ phạm của vụ giết người thuộc về Hercule Poirot nổi tiếng. Tình cờ lên được chuyến tàu tốc hành Phương Đông nổi tiếng không kém vào phút cuối. Đây là một thách thức đối với Poirot trong lĩnh vực trí tuệ, phải tin tưởng vào lời khai của những người lạ nhưng... ông cũng nên cân bằng giữa luật pháp và công lý vì không phải mọi tội ác đều cần phải được giải quyết thực sự trong khi những tội ác khác tội ác xứng đáng được công lý sắc bén. Khi xem đoạn giới thiệu bộ phim chuyển thể mới sắp ra mắt (tháng 11 năm 2017) của "Án mạng trên chuyến tàu tốc hành Phương Đông", tôi biết rằng cuối cùng đã đến lúc phải đọc cuốn tiểu thuyết gốc và trước buổi ra mắt bộ phim mới. Tôi đã xem bản chuyển thể năm 1974 khi còn nhỏ, thỉnh thoảng một đài truyền hình địa phương chiếu một loạt phim bí ẩn của Agatha Christie (cả chiếu rạp và làm cho truyền hình) và mặc dù tôi không nhớ nhiều chi tiết, giải pháp quá hoành tráng (đừng lo, tôi sẽ không làm hỏng nó!) đến nỗi nó in sâu vào đầu tôi như hình ảnh của Ustinov (bất kể anh ấy không tham gia bản chuyển thể cụ thể đó!). Vì vậy, để đọc cuốn tiểu thuyết này, tôi đã phải nói dối bản thân và tiếp tục theo dõi tốc độ diễn biến của cuốn sách mà không nghĩ xem nó được giải quyết như thế nào, và bạn biết không?...nó đã thành công! Vì tôi rất thích đọc cuốn sách, bất kể tôi đã biết nó sẽ kết thúc như thế nào (một lần nữa, tôi sẽ không tiết lộ nó! Hãy tin tôi đi! Trời ạ!), tôi rất vui khi phân tích các manh mối được phơi bày, cố gắng tìm ra làm thế nào Poirot có thể đưa ra kết luận của riêng mình. Đây là một cách đọc thú vị và thực hiện khá nhanh.

Hercule Poirot đang du hành qua Bosporus thì một bức điện tín từ London gọi về cho anh ta. Thám tử người Bỉ gặp một người quen là Monsieur Bouc tại sảnh khách sạn ở Istanbul, người đã hỗ trợ anh ta đảm bảo lối đi trên chuyến tàu tốc hành Phương Đông huyền thoại. Mặc dù đang là mùa đông nhưng tất cả 16 khoang trên tàu đều đã được đặt trước, nhưng Bouc vẫn đảm bảo cho Poirot một chỗ trong chuyến đi. Cũng như các trường hợp khác, việc dò tìm dường như có thể tìm thấy Poirot ở bất cứ nơi đâu, dù đó là kỳ nghỉ trên bãi biển hay đi thăm một người bạn ở một ngôi làng nông thôn. Bằng cách nào đó, một vụ giết người chỉ xảy ra khi Poirot có mặt, như thể kẻ sát nhân đang cố gắng qua mặt thám tử người Bỉ, nói rằng "hãy đến tìm tôi, cho tôi biết làm sao bạn biết chuyện gì vừa xảy ra." Tất nhiên, trong vòng 24 giờ đầu tiên của chuyến đi xuyên châu Âu của Orient Express, một người đàn ông đã bị sát hại. Tiện lợi hơn nữa là đoàn tàu gặp phải tuyết trôi và bị chết máy khiến kẻ sát nhân không có đường trốn thoát. Monsieur Bouc nhờ sự giúp đỡ của Poirot để giải quyết vụ án, và ông sử dụng tế bào màu xám nhỏ của mình để qua mặt cả trợ lý và thủ phạm của tội ác này. Vì tôi biết ai đã sát hại ông Ratchett nên thay vào đó tôi tập trung vào những chi tiết nhỏ từ ngôn ngữ cơ thể của Poirot cho đến cách ông phát hiện từng hành khách có nói thật hay không. Tại hiện trường vụ án, có một mảnh giấy ghi "hãy nhớ đến Daisy Armstrong." Poirot cho chúng ta biết rằng đây là một vụ bắt cóc và sát hại một em bé khủng khiếp, gây ra một hiệu ứng lan truyền khiến những người còn lại trong gia đình đều chết. Bất cứ ai có liên quan đến gia đình đều rất đau lòng, và nạn nhân trên tàu không ai khác chính là kẻ sát nhân Armstrong dưới một cái tên giả. Poirot nhận ra điều này ngay lập tức và bắt đầu ghép lại những người có thể liên quan đến tội ác dựa trên các nhân vật thuộc mọi tầng lớp tình cờ đi cùng chuyến tàu với anh ta. Tôi luôn ấn tượng nhất với nữ diễn viên Linda Arden và chữ H trên chiếc khăn tay mà Poirot đã tìm ra danh tính các bước của chủ nhân trước bất kỳ ai khác.

Còn ba ngày nữa là đến kỳ nghỉ Chanukah và nhà tôi sẽ chật kín người. Rất may, ngay cả khi chỉ có bốn ngày rưỡi, tất cả các con tôi đều được nghỉ cùng một lúc. Phải thừa nhận rằng người đoạt giải Pulitzer dài 875 trang đó, dù tôi rất muốn đọc nó, nhưng phải thừa nhận rằng điều đó sẽ không xảy ra. Giữa việc dọn dẹp, tiếp khách và đội bóng đá làm nổi bật hình đại diện của tôi ở đây, tôi không còn nhiều “năng lực trí óc” cho bất cứ việc gì đòi hỏi tư duy ở cấp độ cao hơn. Tác giả yêu thích Anna Quindlen lưu ý rằng việc đọc dẫn đến đọc lại dẫn đến viết, và người thủ thư lúc thanh toán đã nói với tôi rằng không có gì sai khi đọc lại một cuốn sách nếu phải lựa chọn giữa việc đó hoặc không đọc gì cả. Những điều bí ẩn từ lâu đã là lựa chọn làm sạch bảng màu ưa thích của tôi giữa những lần đọc dày đặc hơn. Một whodunit nhanh cho phép tôi suy nghĩ mà không cần suy nghĩ quá nhiều, đặc biệt nếu tác giả làm theo một công thức. Trong thời gian bận rộn này, tôi quyết định tìm đến tác giả đọc sách thoải mái nhất của mình, Nữ hoàng tội phạm, Dame Agatha Christie. Theo ấn bản "Án mạng trên chuyến tàu tốc hành Phương Đông" của tôi, Agatha Christie đã được xuất bản nhiều hơn tất cả, ngoại trừ hai cuốn sách lịch sử, Shakespeare và Kinh thánh. Cô lần đầu tiên giới thiệu thám tử người Bỉ nổi tiếng Hercule Poirot của mình vào những năm 1920 trong Vụ án giết Roger Ackroyd và thêm cô Jane Marple vào thế giới vào những năm 1930. Tôi đã đọc các vụ án Poirot hoặc xem các chương trình truyền hình của David Suchet trong nhiều năm. Sách của Christie có từ gần một trăm năm trước và vô hại đến mức học sinh cấp hai cũng có thể đọc được. Lần đầu tiên tôi cho con gái lớn của tôi gặp Poirot là hai năm trước và cô ấy thừa nhận rằng Christie là tác phẩm kinh điển dễ theo dõi nhất. Lần đầu tiên tôi biết đến Poirot là trong lớp ngữ văn lớp bảy khi tôi đọc "Án mạng trên chuyến tàu tốc hành Phương Đông" lần đầu tiên. Được viết vào năm 1934, nó là tiêu chuẩn cho tất cả các vụ án của Poirot và đã được chuyển thể lên màn ảnh rộng hai lần. Việc biết kết cục qua đọc lần thứ ba cho phép tôi xem xét những điểm phức tạp của vụ án thay vì tập trung vào nội dung, khiến việc đọc này trở nên thú vị hơn.

Tôi có một lời thú nhận điều tôi đã làm. Tôi chưa bao giờ đọc tiểu thuyết của Agatha Christie. Tại sao đây lại là một vấn đề lớn, bạn có thể tự hỏi liệu bạn cũng chưa bao giờ nhảy lên chuyến tàu Christie. (Tàu hỏa? Hiểu rồi? Bởi vì toàn bộ cuốn sách này diễn ra trên một chuyến tàu! *cười mãi với trò đùa của chính mình*) Chà, tôi là một con mọt sách suốt đời, có bằng cấp về văn học Anh để chứng minh điều đó. Và Agatha Christie là nữ hoàng không thể tranh cãi của cả một thể loại. Bạn có biết rằng Agatha Christie là tiểu thuyết gia bán chạy nhất mọi thời đại, chỉ đứng sau Kinh thánh và các tác phẩm của Shakespeare về doanh thu? Bởi vì tôi chắc chắn là không. Tôi biết rằng cô ấy là một nhân vật nổi tiếng trong thể loại bí ẩn, nhưng là tiểu thuyết gia bán chạy nhất mọi thời đại? Tôi đã không biết. Nhưng bây giờ tôi đã biết và đã thực hiện bước đầu tiên để khắc phục sự sơ suất của mình. Vậy câu hỏi là: tôi nghĩ gì về cuốn tiểu thuyết Christie đầu tiên của mình? Tôi yêu nó! Đây là phần thứ mười của loạt phim Hercule Poirot, nhưng may mắn thay, đây là nơi hoàn hảo để bắt đầu. Từ những gì tôi thu thập được, mỗi cuốn tiểu thuyết của Poirot đều đứng vững một cách hoàn hảo, và đó chắc chắn là trường hợp của Án mạng trên tàu tốc hành Phương Đông. Cuốn tiểu thuyết nhỏ này được xuất bản vào năm 1934 và nó đã có tuổi đời rất lâu. Mặc dù cuốn sách đã được xuất bản cách đây 83 năm nhưng ngôn ngữ cực kỳ đơn giản, dễ hiểu và cốt truyện cực kỳ hấp dẫn. Tôi thích việc tất cả các nghi phạm đều bị giam trong chuyến tàu cùng với Poirot và nạn nhân, và Poirot không có sự trợ giúp nào từ bên ngoài để hỗ trợ việc giải quyết tội ác của mình. Ngoài ra, cái kết đó là một điều hoàn toàn bất ngờ đối với tôi. Tôi thường đoán được những khúc mắc và kết thúc của cốt truyện, đặc biệt là trong những vụ giết người bí ẩn. Tôi không đoán được cái kết này, và nó thật sảng khoái. Các nhân vật rất đa dạng. Một số trong số chúng có xu hướng gần như là tranh biếm họa, nhưng luôn có lý do. Ngôi sao của cuốn sách, Poirot, thực ra đã đứng sau các nhân vật khác, nhưng điều này rất có mục đích. Poirot là một người thoải mái và sống nội tâm hơn nhiều thám tử nổi tiếng, điều này cực kỳ phù hợp với công việc của ông. Khi mọi người không chú ý đến bạn, bạn sẽ dễ dàng quan sát thấy những điều họ muốn giấu kín. Sherlock Holmes luôn là thám tử yêu thích của tôi. Tôi đã đọc từng cuốn tiểu thuyết và truyện ngắn mà Conan Doyle viết về người đàn ông nổi tiếng với cung điện trí óc, và tôi hoàn toàn nghiện chương trình BBC với sự tham gia của Benedict Cumberbatch. Nghiêm túc mà nói, tôi đã xem mỗi tập phim ít nhất nửa tá lần. Không phải là có nhiều tập để xem đâu… *khóc trong góc* Nói như vậy thì tôi đã yêu Hercule Poirot rồi. Tôi không biết liệu anh ấy có thể ngang bằng với Sherlock hay không, nhưng tôi hoàn toàn có ý định cho anh ấy mọi cơ hội. Tôi sẽ sớm đọc thêm tiểu thuyết của Christie. Để biết thêm các đánh giá của tôi, cũng như tiểu thuyết và suy nghĩ của riêng tôi về cuộc sống, hãy xem blog của tôi, Celestial Musings.

“Anh ta đi ra khỏi khoang và lát sau quay lại với một chiếc bếp cồn nhỏ và một chiếc kẹp uốn tóc. Tôi sử dụng chúng cho bộ ria mép”, anh ấy nói, đề cập đến cái sau. Chính câu nói này đã khiến tôi quý mến Poirot hơn bất cứ điều gì khác. Phần mở đầu của cuốn tiểu thuyết không khiến tôi chú ý: một người Mỹ bị sát hại trên một chuyến tàu mắc cạn? Nó không hoàn toàn thuyết phục. Tôi đặt cuốn sách xuống trong hai tuần trong khi bạn trai tôi đến thăm để giảm bớt cái nóng 40 độ của Pháp. Tôi đã không nhặt lại nó trong vài tuần nữa mà không có lý do cụ thể. Thật hạnh phúc, và như bạn có thể nói, tôi đã làm được. Phần mở đầu không có gì đặc biệt nhưng phần kết lại rất xuất sắc. Thật thú vị, tôi đã đoán đúng kẻ giết người, nhưng chỉ sau khi hai lần đoán trước đó bị loại bỏ: chỉ mới đi được hơn nửa chặng đường khi các liên kết mới bắt đầu tham gia. Christie có một cách tuyệt vời để quấn bạn vào những lời trêu chọc nho nhỏ của cô ấy, nhẹ nhàng đẩy bạn vào tâm trí của Poirot khi anh ấy cũng xem xét những khả năng mà bạn cũng đang cân nhắc. Cái kết mang lại cho tôi sự hài lòng mà tôi không biết mình cần. Phần kết của một cuốn sách không phải lúc nào cũng là điều tôi cố gắng tận hưởng: Tôi không bận tâm đến những phần tiết lộ nội dung và mặc dù tôi chưa bao giờ chủ động tìm kiếm chúng nhưng tôi không hề tỏ ra phẫn nộ trên Twitter về chúng. Cuộc hành trình là chìa khóa của bất kỳ cuốn tiểu thuyết hay câu chuyện nào, nếu không có thì tất cả chúng ta sẽ chỉ hài lòng với phần mở đầu và phần kết thúc.

“Nhưng tôi biết bản chất con người, bạn của tôi, và tôi nói với bạn rằng, đột nhiên đứng trước nguy cơ bị xét xử về tội giết người, người vô tội nhất sẽ mất đầu và làm những điều vô lý nhất.” Đây là lần đầu tiên tôi làm những điều vô lý nhất.” Đọc cuốn tiểu thuyết của Agatha Christie và lời giới thiệu chính thức đầu tiên của tôi về Hercule Poirot, thám tử người Bỉ bất khuất. Nó có lẽ là cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất của Poirot và là người Anh và là một người ham đọc sách nên tôi nhận thức sâu sắc về cuốn sách này. Tâm trí tôi không có gì ngoài David Suchet khi có ai đó nhắc đến Poirot và không có ai mà tôi nhớ đến nhanh hơn khi nhắc đến Agatha Christie. Cả hai gắn bó với nhau một cách hoàn hảo, cái này không thể tồn tại nếu thiếu cái kia. Tuy nhiên, bất chấp danh tiếng và vận may của tựa game này, tôi không hề biết về bất kỳ điều gì tiết lộ nội dung. Tôi mơ hồ biết được cốt truyện: một chuyến tàu - tàu tốc hành Phương Đông cũng bị mắc kẹt trong tuyết; một vụ giết người và một số nghi phạm; không có cảnh sát, chỉ có những suy luận hình quả trứng từ một người đàn ông kỳ dị. Tôi thấy có điều gì đó mà tôi chưa bao giờ xem qua phần kết của cuốn tiểu thuyết này, nhưng sau đó, tôi chưa xem bộ phim và mặc dù yêu thích David Suchet nhưng tôi chưa bao giờ ngồi xuống và xem nó. Những thứ khác dường như quan trọng hơn. “Hercule Poirot tự đặt ra nhiệm vụ giữ ria mép của mình không dính vào món súp.” Bản thân cốt truyện đến thế kỷ này đã cũ kỹ và mệt mỏi, nhưng lối viết của Christie vẫn giữ cho nó mới mẻ và tuyệt vời. Ở đây không có sự khéo léo tuyệt vời, không có thiết bị cốt truyện tiên tiến và không có những lối diễn đạt khéo léo để làm nổi bật văn bản. Đó là một cuốn tiểu thuyết tội phạm bí ẩn thuần khiết và đơn giản được thực hiện ở mức độ cao nhất. Không có những tiếp tuyến vô nghĩa nào cả, chúng ta cũng không thực sự đi vào được tâm trí của những kẻ sát nhân. Chúng tôi chỉ đơn giản là được giao cho bàn tay rất tài năng của Hercule Poirot, và anh ấy đã làm tôi hài lòng.

Tất cả lên tàu bí ẩn! POIROT CÓ THẬT LÀ SẼ ĐỨNG LÊN KHÔNG? Ký ức hình ảnh của tôi về thám tử hư cấu nổi tiếng Hercule Poirot là nam diễn viên Sir Peter Ustinov, vâng, tôi biết, anh ấy trông không giống như được mô tả trong sách (và thậm chí theo con gái của Agatha Christie, anh ấy cũng không cư xử trên màn ảnh như trong sách thám tử) nhưng khi tôi còn nhỏ, tôi chưa bao giờ đọc bất kỳ tiểu thuyết nào của Agatha Christie, trong khi đó tôi đã xem một số bộ phim sân khấu và phim truyền hình do Peter Ustinov thực hiện và cùng với việc xem anh ấy trong một số bộ phim Kinh thánh, à, hình ảnh đó bị mắc kẹt trong tôi. Thật kỳ lạ, tôi nhớ đã xem bản chuyển thể từ phim Murder on the Orient Express năm 1974 nhưng tôi không nhớ rằng Ustinov không phải là người tham gia bản chuyển thể cụ thể đó mà là Albert Finney. Như tôi đã nói với bạn, hình ảnh Ustinov đã in sâu vào ký ức của tôi. Tôi chưa xem tác phẩm gần đây của David Suchet, nghĩ về nam diễn viên, anh ấy thực sự trông giống như Hercule Poirot hư cấu. Tuy nhiên, bây giờ trong phiên bản chuyển thể mới sắp ra mắt (tháng 11 năm 2017), trong đó Kenneth Branagh sẽ vào vai vị thám tử nổi tiếng, và mặc dù chắc chắn anh ta trông không giống Ustinov, Finney hay Suchet, nhưng tôi tin tưởng vào kỹ năng diễn xuất tuyệt vời và phong cách của Branagh để mang đến một bộ phim phiên bản mới thú vị của Poirot. Bị mắc kẹt với một vụ giết người! Không phải lúc nào cũng vậy, nhưng điều rõ ràng là Agatha Christie rất thích tìm ra những cách thú vị để nhốt các nhân vật của mình trong một tình huống mà họ không thể rời khỏi nơi đó và biết rõ rằng có một kẻ sát nhân đang ở giữa họ và thậm chí còn chia sẻ không gian với xác chết. Bạn có thể tìm thấy những tình huống giống như cái bẫy tương tự trong các cuốn sách khác như Cái chết trên sông Nile (có Poirot cũng điều tra vụ án đó) và cuốn "And There Were None" nổi tiếng chẳng hạn. Ở đây, trong "Án mạng trên chuyến tàu tốc hành Phương Đông", dàn nhân vật bị mắc kẹt trong một chuyến tàu (Tàu tốc hành Phương Đông!) do tuyết rơi ở một nơi nào đó, nên họ không thể thoát ra ngoài và một vụ giết người đã xảy ra.