Xem thêm

Săn Cá của Sử Mại mở ra như một tấm màn đẫm sương, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như hơi thở. Tại một làng chài heo hút, Du Tĩnh rơi vào hôn mê bất tận. Đêm khuya, qua một nghi lễ gọi hồn với quạ đen và máu tươi, cô bất ngờ tỉnh dậy – nhưng giọng nói, ký ức và linh hồn trong thân xác ấy lại là của Hà Khí, người bạn thân đã chết từ nửa năm trước. Từ khoảnh khắc ấy, cuốn sách dựng lên một “cuộc săn” vừa thực vừa ảo. Ai đã giết Hà Khí? Trì Thành, Lăng Hạo, hay Dương Bách Thông? Hay chính cái biển sâu vô tận kia đã nuốt chửng bí mật? Người đọc bị cuốn vào mê cung điều tra, nơi mỗi chi tiết vừa gợi mở vừa dẫn đến ngõ cụt, để rồi buộc phải đối diện với những câu hỏi lớn hơn về tình bạn, sự phản bội và bản ngã con người. Điểm khiến Săn Cá khác biệt nằm ở bầu không khí huyền hoặc, đầy ám dụ. Biển mặn mòi không chỉ là phông nền, mà trở thành nhân chứng câm lặng cho nỗi đau và sự giằng xé. Mỗi dòng văn man mác buồn, dồn dập như sóng, khắc sâu vào tâm trí. Không chỉ là một vụ án, Săn Cá là hành trình tâm linh – tâm lý, nơi con người vừa đi tìm sự thật vừa tìm chính mình. Một tác phẩm thấm đẫm nỗi ám ảnh, dành cho những ai đủ can đảm bước vào thế giới mơ hồ giữa bóng tối và bình minh.

0 điểm

Nguyễn Minh Châu là một trong những cây bút lớn của văn học Việt Nam hiện đại, và truyện ngắn “Săn Cá” là minh chứng rõ rệt cho phong cách giàu chiều sâu triết lý và tinh thần nhân văn của ông. Dưới lớp vỏ kể chuyện bình dị về một chuyến đi săn cá, nhà văn đặt ra nhiều câu hỏi nhức nhối về sự tồn tại, lý tưởng, và giới hạn nội tại của con người trong xã hội đầy khắc nghiệt.

“Săn Cá” kể về hành trình của những người lính ra biển săn một con cá dữ – một “quái vật” khổng lồ mang hình ảnh vừa cụ thể vừa biểu tượng. Ẩn sau cuộc săn là sự đối diện giữa con người và tự nhiên, giữa lý trí và bản năng, giữa niềm tin và hoài nghi. Hành trình ấy là hành trình đi vào thử thách, va đập với hiểm nguy, đồng thời khám phá chính mình.

Nhân vật chính trong truyện – một người lính trinh sát – được khắc họa như một con người từng trải, can trường nhưng cũng đầy mâu thuẫn nội tâm. Anh không săn cá vì danh tiếng hay phần thưởng, mà như thể đi tìm một điều gì đó để giải mã chính mình. Qua con mắt của nhân vật, biển cả hiện lên như một thế giới vô biên, nơi con người vừa nhỏ bé vừa đầy khát vọng. Hình ảnh con cá dữ hiện lên như một ẩn dụ lớn – nó có thể là bản năng hoang dại, là giấc mơ không thành, hoặc là biểu tượng cho cái gì đó vượt khỏi khả năng nắm bắt của con người.