Có phải bạn luôn rơi vào tình trạng: đã nói năm nay tập gym nhưng vì rất nhiều nguyên nhân mà tới nay vẫn chưa thực hiện; đứng trước căn phòng bừa bộn, trong đầu đã xuất hiện hai từ “dọn dẹp” không biết bao nhiêu lần nhưng rồi lại nghĩ thôi để hôm sau; đã làm xong kế hoạch nhưng cảm thấy vẫn chưa đủ hoàn hảo và thế là chần chừ không bắt đầu… những tình huống này đều có điểm chung: kết quả đều rất tệ và tâm trạng của bạn cũng không khá hơn. Bởi đó chính là “Trì Hoãn”. Cuốn sách Tuổi Trẻ Không Trì Hoãn của Thần Cách có thể giúp những người mắc bệnh trì hoãn sớm ý thức được sự nguy hại và nhanh chóng thoát khỏi sự bủa vây của nó, để bắt đầu một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Về cuốn sách
Tuổi Trẻ Không Trì Hoãn bao gồm mười chương sách, mỗi chương là những mẩu chuyện nhỏ xoay quanh nhân vật chính Hồ Tiểu Lãn. Qua những phơi bày và phân tích các mảnh ghép trong cuộc sống của Hồ Tiểu Lãn, cuốn sách đã lột trần mọi nguyên nhân nội tại của chứng bệnh này, những nguyên nhân đều được thể hiện rõ ràng, chi tiết để làm gương và cảnh tỉnh cho các bạn mắc bệnh này. Ở phần cuối của mỗi mục đề sẽ có phần: “Mẹo nhỏ”, vừa để tổng kết nội dung của mục đó, vừa là phương thuốc được kê cho những người mắc bệnh. Và những nỗ lực trong quá trình “chữa bệnh trì hoãn” của nhân vật cũng trở thành phương pháp tham khảo cho chúng ta.
Bộ mặt thật của bệnh trì hoãn, bạn đã trúng chiêu chưa?
Einstein từng nói: “Một người đàn ông và một mỹ nữ ngồi đối diện với nhau 1 tiếng đồng hồ sẽ cảm thấy như mới có một phút; nhưng nếu bảo họ ngồi trong lò lửa một phút họ sẽ có cảm giác như không chỉ 1 tiếng.” Cùng đạo lý đó, khi làm những việc nhẹ nhàng vui vẻ, chúng ta thường thấy thời gian trôi rất nhanh. Con người ta đều có tính lười nhác. Đối với đại đa số mọi người mà nói, chat với bạn bè trên mạng xã hội hoặc lên mạng xem tin tức luôn nhẹ nhàng, vui vẻ hơn so với làm việc. Do vậy mọi người vô thức chìm đắm trong trạng thái “vui vẻ” đó.
Rất nhiều khi, chúng ta ngồi ngay ngắn trước màn hình máy tính, nhìn tưởng như đang làm việc chăm chỉ, nghiêm túc nhưng trong đầu lại trống rỗng. Ngay bản thân chúng ta còn không biết chúng ta làm gì. Thời gian cứ thế dần dần biến mất trong trạng thái vô nghĩa. Nhiều người cũng loáng thoáng nhận thức được tình trạng khó khăn của mình. Do vậy sau khi lãng phí một ngày, họ thường cảm thấy đau khổ nhưng kiểu đau khổ đó cũng là vô thức. Đó là cảm giác bất lực xuất phát từ sâu trong nội tâm, chứ không phải do họ đã có ý thức được nguyên nhân thực sự gây ra sự đau khổ đó.
Nhiều người đều hỏi: Thời gian đi đâu mất? Nhưng trên thực tế, ngoài bản thân ra không ai có thể đánh cắp thời gian của bạn. Bạn có thể không quyết định được việc mình sẽ học trường đại học nào, sống ở thành phố nào, làm việc ở đâu. Nhưng có thể quyết định việc sử dụng thời gian của bản thân ra sao. Bạn có thể lựa chọn sống lờ đờ cho qua ngày, cũng có thể chọn cách sống đầy đủ, trọn vẹn một ngày.
Rất nhiều người bị bệnh trì hoãn quấy nhiễu, chúng ta thường tải rất nhiều phim điện ảnh, phim tài liệu từ trên mạng về nhưng cuối cùng chỉ khiến chật ổ cứng chứ chẳng xem bao giờ. Chúng ta mua một đống sách, dự định sẽ đọc hết những tác phẩm kinh điển đó để hoàn thiện bản thân. Nhưng trên thực tế, số sách ấy được đặt lên giá sách song chẳng bao giờ được rút xuống, ngày này qua ngày khác bụi chồng bụi. Kết quả, ổ cứng càng lưu càng đầy, sách càng chất càng cao nhưng chẳng hề liên quan gì đến kế hoạch của bạn. Vậy tại sao mọi người đều có hành vi rất phổ biến như thế? Nguyên nhân có mấy loại sau:
Áp lực quá lớn
Công việc càng nhiều, áp lực càng lớn, càng dễ trì hoãn. Chần chừ lần lữa không chịu làm việc khiến họ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Sợ thất bại
Những người ưa trì hoãn sợ thất bại. Vì vậy, họ thà bị người khác nghĩ rằng chưa tập trung toàn bộ sức lực và ý chí vào công việc chứ không muốn bị người ta chê cười là kẻ thiếu năng lực.
Chủ nghĩa hoàn mỹ
Họ luôn muốn mọi việc được làm ở mức hoàn hảo nhất, nghĩ ra đủ mọi kế hoạch nhưng mãi chẳng chịu hành động. Hy vọng lấy lòng người khác nên luôn lo lắng rằng nếu mình chưa hoàn mỹ thì không có ai thích.
Không biết cách tự khống chế cảm xúc cá nhân
Ví dụ, đang viết kế hoạch năm thì dừng lại ăn đêm; sau đó thấy tủ lạnh hơi bẩn, đứng dậy lau rửa dọn dẹp; cuối cùng là quét dọn cả căn phòng luôn.
Khuynh hướng cưỡng ép
Những người có khuynh hướng này luôn tìm kiếm sự đối lập với nguyện vọng của mình một cách vô thức. Ví dụ, ngày nào cũng quyết tâm phải đi ngủ sớm nhưng thường xuyên thức tới nửa đêm canh ba, vừa mắc bệnh trì hoãn vừa mắc chứng cưỡng bức.
Không tự tin, dễ trốn tránh.
Những người không có niềm tin vào bản thân dễ nảy sinh tâm lý trốn tránh, thường lấy cớ tâm trạng không tốt, thời gian không đủ để trì hoãn tiến độ công việc. Họ thà để mọi người cho rằng do họ thiếu thời gian, không đủ cố gắng chứ không muốn bị đánh giá là người thiếu năng lực.
Nhiệm vụ lặp đi lặp lại, thiếu động lực.
Kiểu trì hoãn ấy, trên lý thuyết thì bị cho do là người không có ý chí; thực tế do họ không đủ động lực. Phải làm công việc mà mình không thích, vậy thì đợi tới lúc không thể trì hoãn được nữa mới làm.
Trì hoãn là sát thủ của thời gian. Nó sẽ rút ngắn độ dài tuổi thọ của chúng ta, khiến chúng ta hao mòn năm tháng, tuổi xuân trong sự chờ đợi vô vọng và nỗi hối hận căm hờn vô bờ bến. Trì hoãn là kẻ cắp của sinh mệnh. Nó sẽ đánh cắp sự nhiệt tình, cơ hội, mài mòn ý chí chiến đấu của mỗi người trong vô thức, khiến cuộc sống dậm chân tại chỗ.

Nhìn Thẳng Vào Hiện Thực, Dũng Cảm Cất Bước Đầu Tiên
Thật ra mỗi người đều có một việc mà bản thân luôn rất muốn làm nhưng vì đủ mọi nguyên nhân cứ trì hoãn mãi. Có người muốn nhảy việc nhưng không dám mạo hiểm, sợ đối diện với môi trường mới, sợ phải bắt đầu lại từ đầu thế là co đầu rụt cổ, lẳng lặng ở lại công ty cũ sống những ngày vô vị không ý nghĩa. Có người muốn đi tập gym, chạy bộ nhưng khi bắt tay vào thực hiện thì lại tìm đủ mọi lý do, ví dụ như hôm qua uống cà phê nên ngủ muộn, thời tiết không đẹp,... ý là muốn chứng minh mình không thực hiện được kế hoạch là do các nguyên nhân khách quan bên ngoài chứ không phải do bản thân không cố gắng.
Đối với người trì hoãn mà nói, nhìn thẳng vào thực tế, dũng cảm đi bước đầu tiên là khó nhất. Có ba điểm khó:
Một là phải phá vỡ hạn chế của tư duy, hạ quyết tâm có ý thức đốc thúc mình đi làm một việc gì đó. Rất nhiều người dần dần đánh mất bản thân qua từng ngày từng ngày nhàm chán, thậm chí không tìm được việc gì mà mình thật tâm muốn làm, như thế mới là đáng thương.
Hai là tiến hành bố trí hợp lý đồng thời kiên trì kế hoạch do mình vạch ra, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đối mặt với đủ mọi khó khăn và tình huống phát sinh trong quá trình thực hiện.
Thứ ba: lặp đi lặp lại những việc nhỏ, đơn giản, nhìn như chẳng có gì là thú vị. Làm việc kiểu này, trong một thời gian ngắn có thể chưa thấy được kết quả ngay. Ví dụ, hằng ngày học 20 từ mới, về cơ bản không thể đọc hiểu hết cuốn tiểu thuyết bằng tiếng Anh ngay được; mỗi ngày luyện tập một tiếng, cũng không thể lập tức thực hiện được mục tiêu có thể cường tráng. Muốn đạt được mục tiêu, chủ yếu vẫn phải dựa vào hai chữ: Tích Lũy. Đừng vì không nhìn thấy kết quả trong thời gian ngắn mà nghi ngờ lựa chọn của mình, nghi ngờ tính đúng sai của sự việc. Niềm vui là do chính mình ban tặng cho mình.
Là một người trưởng thành, cần có sự kiềm chế và yêu cầu tối thiểu đối với bản thân. Nếu chuyện gì cũng phải tìm lý do, tìm cớ để thuận theo mong muốn của bản thân thì cuối cùng chẳng có việc gì ra hồn. Thứ có thể mang lại cảm giác thành tựu cho con người nhất định là phải trải qua trăm ngàn khảo nghiệm và trùng trùng khó khăn. Nhìn người khác cố gắng bước về phía trước rồi lại nhìn mình lười biếng trì trệ, đừng nói là cảm giác thành tựu, ngay cả sự tự khẳng định cơ bản cũng không có được.

Trị Lười Biếng - Tiền Đề Của Bệnh Trì Hoãn
Câu nói nổi tiếng của cổ nhân: “Ngày mai lại ngày mai, ngày mai đâu ra nhiều như thế.” sớm đã nói toạc ra hiện thực mà những người trì hoãn đang cố gắng che giấu. Nhà văn người Anh Dickens cũng từng nói: “Đừng bao giờ để việc hôm nay sang ngày mai.” Rõ ràng có thể rất vui vẻ, rất nhẹ nhàng hoàn thành công việc, nhưng những người trì hoãn lại cứ thích tự tìm sự không vui. Khi một công việc nhìn thì tưởng không quan trọng bị trì hoãn vài ngày, sau vài tuần tích lũy trở thành ngọn núi lớn chắn ngay trước mắt dễ khiến người ta đánh mất dũng khí giải quyết vấn đề.
Thời gian không thể dừng lại, tương lai nhất định sẽ đến, đừng dùng những tưởng tượng hư ảo để hù dọa chính mình hoặc sử dụng niềm vui ngắn ngủi tạm thời để che giấu tâm trạng bất an. Giả sử, bây giờ có một nhiệm vụ vô cùng quan trọng lại cũng rất khó khăn, nó đã khiến bạn hoàn toàn sợ hãi, một lòng chỉ muốn trốn chạy đi thật xa. Vậy thì bạn có thể thông qua cách sau đây để tự cứu lấy mình.
Đầu tiên bạn phải giúp bản thân hiểu rằng, việc khó như thế muốn dễ dàng hoàn thành trong thời gian ngắn là điều không thể, nhưng bạn có thể bắt chước loài kiến chuyển nhà, từng chút từng chút hoàn thành nó.
Tiếp theo bạn phải phân tách nhiệm vụ của mình, từ to đến nhỏ, độ khó của mỗi lớp là khác nhau. Đến cuối bạn sẽ nhận ra rằng nhiệm vụ này rất dễ hoàn thành, chẳng việc gì mà phải sợ.
Cuối cùng, hãy vạch ra cho mình những đơn vị thời gian, mỗi mười lăm hoặc hai mươi phút là một đơn vị, trong một đơn vị thời gian đó bạn hãy hoàn thành một lượng công việc nhất định, thừa thắng xông lên, dần dần giải quyết toàn bộ.
Bất luận là nhiệm vụ đơn giản hay nhiệm vụ lâu dài đều có thể xử lý bằng cách phân chia định lượng, lên kế hoạch chi tiết, bước đầu tiên của nhiệm vụ đặt ra dễ một chút sẽ khiến người thực hiện bị cuốn hút hơn. Bắt đầu từ bây giờ, từng chút từng chút tiêu diệt tất cả những nhiệm vụ đang bị trì hoãn. Dù gì thì bạn có trì hoãn bao lâu, công việc hay nhiệm vụ cần hoàn thành vẫn phải hoàn thành, khó khăn bạn phải đối mặt vẫn phải do bạn đứng ra khắc phục. Nếu như tới cuối cùng thứ cần đến vẫn sẽ đến, vậy thì hãy đứng lên và hành động ngay đi.
Đúng là kẻ lười biếng có thể tận hưởng niềm vui nhất thời. Nhưng cuộc đời đâu phải kết thúc chỉ trong một ngày, dù muốn hay không, chúng ta vẫn phải đi đến ngày mai. Người chăm chỉ hôm nay cố gắng, ngày mai chưa chắc đã thay đổi được gì nhưng cuối cùng cũng sẽ có ngày mọi thứ trở nên tốt đẹp; còn kẻ lười biếng nếu không thay đổi thái độ, vẫn tiếp tục sống một cuộc sống nhàm chán không bằng cả ngày hôm qua.

Trì Hoãn Là Bệnh Mãn Tính, Muốn Chữa Bệnh Phải Kiên Trì
Con người hiện đại hằng ngày phải đối mặt với rất nhiều áp lực như công việc, nhà cửa, hôn nhân, sức khỏe,... sống trong trạng thái căng thẳng, cạnh tranh cao độ đó, thần kinh của mỗi người đều căng như dây đàn, ai cũng muốn có năng lực hơn. Mà sự thay đổi của xã hội hiện đại cho chúng ta biết, lúc nào cũng phải có tâm lý chuẩn bị cho sự thay đổi. Mỗi khi gặp phải công việc cần hoàn thành trước thời hạn, chúng ta đều làm thâu đêm suốt sáng cho kịp tiến độ. Còn khi gặp phải những việc không thể không trì hoãn, nếu sự trì hoãn ấy gây ra hậu quả nghiêm trọng thì tâm lý chúng ta sinh cảm giác tội lỗi day dứt.
Mặt khác, con người sống ở xã hội hiện đại cần phải đối mặt với đủ mọi cám dỗ. Ở thời đại này, mỗi giờ mỗi phút đều có thứ mới mẻ được sinh ra, chúng tranh nhau tìm đủ mọi cách thu hút sự chú ý của con người. Quá nhiều cám dỗ khiến con người hiện đại bị phân tán chú ý. Khi sự tập trung của chúng ta bị những cám dỗ ấy thu hút, khó tránh khỏi việc xuất hiện hành vi trì hoãn.
Áp lực lớn cộng với vô vàn cám dỗ khiến không ít người hiện đại trở thành bệnh nhân trì hoãn. Rất nhiều người mắc bệnh trì hoãn đã từng khóc đau khổ trong đêm tối, căm hận sự trì hoãn và lười biếng của mình nhưng lại bất lực; rất nhiều người trì hoãn từng một mình tìm góc khuất nào đó để ẩn náu, không muốn giao lưu với bất kỳ ai. Vì vậy, rất nhiều người mắc bệnh trì hoãn độ nặng cũng là những người mắc bệnh trầm cảm. Trì hoãn rất dễ gây ra tổn thương nặng nề trong tâm hồn chúng ta.
Trị bệnh trì hoãn cần một quá trình dài. Có công mài sắt có ngày nên kim. Chỉ cần giữ vững niềm tin, không sợ khó khăn, nhất định có hy vọng. Cuối cùng trong lúc bạn còn chưa kịp nhận ra, bệnh trì hoãn đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời bạn. Còn bạn, trong quá trình chữa bệnh trì hoãn, trải qua rèn luyện trở thành một bản thân tốt hơn.

Lời kết
Mã Vân từng nói: “Lúc nào cũng phải biết ước mơ, ngộ nhỡ thành hiện thực thì sao?” Nhưng nấc thang để thực hiện ước mơ cũng cần được xây từng bậc một. “Thành La Mã không thể xây trong một ngày”, nấc thang của ước mơ cũng sẽ không đột nhiên xuất hiện trong ảo tưởng. Muốn thực hiện lý tưởng của mình, sống một cuộc sống không hối hận, xin hãy tránh xa trì hoãn ngay từ lúc này.
Tác giả: Hồng Dịu - Bookademy
______________
Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy
Đăng ký để trở thành CTV Bookademy tại link: http://bit.ly/bookademy_ctv

Có một căn bệnh mà đa phần người trẻ đều mắc phải, nói nhẹ thì nó chẳng ảnh hưởng đến ai, nhưng nặng thì nó đang giết chết dần tuổi trẻ của chính các bạn. Đó chính là bệnh “trì hoãn”. Cuốn sách “Tuổi trẻ không trì hoãn” của tác giả Thần Cách sẽ là một liều thuốc vô cùng hữu hiệu giúp độc giả - những người đang mắc phải căn bệnh này nhận diện và nhìn rõ những căn nguyên cơ bản của bệnh trì hoãn, đồng thời đưa ra những phương thuốc thực sự hữu hiệu.
Trì hoãn là sát thủ của thời gian. Nó sẽ rút ngắn tuổi thọ của chúng ta, khiến chúng ta hao mòn năm tháng, tuổi xuân trong sự chờ đợi đầy vô vọng. Không những vậy, nếu các bạn cứ mãi “trì hoãn” thì sẽ đánh mất sự nhiệt tình, cơ hội, mài mòn ý chí chiến đấu của mình trong vô thức, khiến cuộc sống dậm chân tại chỗ một cách nhàm chán và đầy bất lực. Thực ra tuổi trẻ không hề dài, mà mỗi phút giây các bạn trì hoãn lại kéo tuổi trẻ đó ngắn đi một chút và đến khi kịp nhận ra thì các bạn chỉ ước giá mà tuổi trẻ của mình có thể dài thêm để thực hiện những ước mơ và công việc còn dang dở.
Lật giở từng trang sách, độc giả như thấy được bản thân trong đó, để rồi tự lập trình cho riêng mình những kế hoạch thoát khỏi sự “trì hoãn” một cách thực sự hiệu quả và sống cuộc đời như chính mình mong muốn. Bởi tuổi trẻ của chúng ta do chính bản thân ta quyết định. Đừng để “trì hoãn” mang chúng ta đi xa hơn với những gì ta mong muốn có được, đừng để những mục tiêu mãi mãi chỉ nằm trong kế hoạch...