Tôi Là Bêtô là một áng văn trong trẻo và đầy hồn nhiên. Tác phẩm được tác giả Nguyễn Nhật Ánh xây dựng thông qua lời kể và cũng là lời tự khẳng định chính mình của một chú cún. Tuy nó xuất hiện ở chương cuối tác phẩm nhưng dẫn dắt cả nhịp truyện ngay từ những chương đầu tiên.

 

Đôi lời thủ thỉ!

 Đây là tác phẩm đầu tiên tôi đọc của Nguyễn Nhật Ánh. Khi cầm trên tay cuốn sách này, tôi cứ nghĩ rằng Tôi là Bêtô chỉ phù hợp với lứa tuổi thiếu nhi. Thế nhưng khi đọc tác phẩm, với cái nhìn dưới lăng kính của một chú cún. Tác phẩm không chỉ đem lại cái nhìn ngộ nghĩnh của một chú chó, mà nó còn có cái nhìn bao quát về cuộc đời.

Ai cũng đã từng trải qua thời thơ bé, rồi dần lớn lên, già đi và sẽ có thời gian để suy ngẫm. Chỉ là đôi lúc bạn muốn lòng mình được nhẹ nhàng, ngây ngô như một đứa trẻ. Bạn sẽ nhận ra hàng loạt điều mà bạn nghĩ rằng nó đơn giản, nhưng thật ra lại chứa biết bao nhiêu điều mà mãi đến khi đọc đến trang cuối cùng. Bạn mới thốt lên rằng “À, thì ra là vậy.”

Tôi là một người trẻ, chưa trải nghiệm nhiều trong cuộc đời. Song các chi tiết trong tác phẩm thực sự rất gần gũi, rất giản dị, rất đời thường và đem lại nhiều cảm xúc mà trước kia tôi chưa từng có.

Tôi là Bêtô không chỉ là chuyện về những chú chó con!

Mạch truyện trong tác phẩm là dòng ký ức của Bêtô. Nó là chú cún cưng của chị Ni – một người rất đam mê bóng đá. Đó cũng chính là lý do tại sao cái tên của chú cún ra đời, là cái tên của một cầu thủ đội Brazil.Tất cả các chi tiết trong chuyện đều hiện lên qua lời kể của Bêtô, từ ngôi nhà chú đang sống, người bạn triết lý Binô đến những sở thích nghịch ngợm có chút quái gở của mình.

Gặm một chiếc giày đi, vừa nhá vừa nhay, vừa lắc mạnh đầu cho nó nảy qua nảy lại. Thật mê ly. So với cảm giác tuyệt vời này, nhấm nháp một miếng bít-tết chỉ là thú vui rẻ tiền của bọn mèo bình dân.

Tưởng như chỉ là một sở thích bình thường của chú cún. Nhưng thông qua hành động này, có lẻ, Nguyễn Nhật Ánh muốn nói lên nỗi lòng của mình khi chứng kiến cuộc sống tấp nập nơi thành thị. Nơi mà mọi người đổ xô theo những phồn hoa và quên đi cái gọi là sự tự nhiên của một đứa trẻ. Chúng ta đã và đang vô tình lấy đi những khoảng trời nô đùa vui vẻ của lũ nhóc nghịch ngợm. Hàng loạt đứa trẻ đang phải sống theo khuôn khổ, theo quy tắc.

Đôi lúc nhìn những đứa trẻ phải ngáp ngủ trong những giờ học chán ngắt khiến chúng ta như muốn vứt bỏ mọi muộn phiền để quay trở lại cái thời tuổi thơ. Cái thời xưa kia khi mà “ăn được ngủ được là tiên” ấy. Tôi thầm mong rằng những đứa trẻ thời hiện đại cũng sẽ có một tuổi thơ tươi đẹp như tôi của xưa kia. Nguyễn Nhật Ánh như đang kể một câu chuyện thay cho nỗi lòng của chúng ta, điều đó làm cho độc giả say mê bởi cái cách ông thổi hồn vào trong cốt truyện vừa gần gũi lại vừa thâm thúy.

Tôi là Bêtô phản ánh rõ về lòng tốt của “chó với chó”, về những con người xấu xa trong mắt chú cún, những người bạn mới, những yếu tố bất ngờ. Dưới góc nhìn của Bêtô, tác phẩm đưa bạn đọc đồng hành cùng những khung bậc khác nhau với chú chó nhỏ. Đôi lúc vui vẻ như đứa trẻ con đòi được quà; khi thì hào hứng, nhí nhảnh; lúc lại lắng đọng như nhà hiền triết; đôi khi lại ngây ngô làm người ta không nhịn nổi cười. Thông qua những mẩu đối thoại, những tình huống và cách cư xử đời thường, giản dị được tác giả gửi gắm những thông điệp hữu ích dành cho tất cả chúng ta: thông điệp về tình bạn, về mối quan hệ với những người thân trong gia đình…Đây là một trong những yếu tố hút khách của Tôi là Bêtô.

Đôi điều rất đổi ngọt ngào!

Tôi thích chó, và vì thế tôi rất thích Bêtô.

Đó là một chú chó ngoan, ngoan trong mắt tôi, và cũng ngoan nốt trong mắt một số người, như bà cố chị Ni. Như câu nói để đời của bà cố chị Ni: “Một con chó ngoan là một con chó bỏ đi”. Có lẻ chính sự nghịch ngớm, thích phá phách và đôi khi tự làm đau mình của chú chính là cách thể hiện sự ngoan ngoãn của một chú cún con.Quả là không ngoa khi bà cố của chị Ni đưa ra nhận định như vậy! Chúng ta đang sống với thời gian của tạo hóa, nhưng cách chúng ta sử dụng thời gian ấy để thể hiện sự tự do của bản thân mình. 

Trong tác phẩm này, có thêm một nhân vật nữa là thằng chúa quậy Laica. Hắn vốn là nhân vật quậy nhất trong bầy thú cưng của bà cố. Nhưng cũng là đứa trung thành và quấn quýt bên bà nhiều nhất. Ngày mà Laica theo chị Ni về nhà chơi, hắn vùng vẫy rất ghê, mãi cho đến khi bà cố phải ẵm hắn trên tay dỗ dành, hắn mới chịu im. Rồi Laica cũng nhanh chóng trở thành bạn của Bêtô. Những trò phá phách bị nhân lên gấp hai lần vì độ quậy phá của hai đứa. Chơi chán chê, đột nhiên hắn nhớ đến vòng tay của bà, vậy là hắn lại quýnh lên rồi buồn rũ rượi. Beto nhận xét rằng mỗi người sẽ “héo” theo cách của riêng bản thân mình. “Có người thì héo như một bông hoa huệ, tùy mỗi người sẽ có những cách héo khác nhau”. Đọc tới đây, bạn có nhớ gì về đôi chút tuổi thơ của mình không? Bạn có từng khóc thét lên khi mẹ vắng nhà? Bạn đã từng nhịn ăn, xụ mặt khi giận dỗi ba mẹ chưa? Tất cả những điều nhỏ nhặt ấy bỗng tràn về trong lòng tôi như là đang xem một thước phim quay chậm vậy.

Sợ hãi cũng là một món quà!
Một người bạn, người thân, người truyền những năng lượng tích cực đến Bêtô được nhắc đến trong tác phẩm, Bino. Một chú chó con lông trắng, hệt như một chú cún được làm bằng gấu bông xuất hiện làm cho thế giới của những chú cún trở nên thú vị hơn hẳn. Ngoại hình của Bino đối lập với Bêtô khiến cho cả hai đều cảm thấy tò mò vì điều đó, sau đó chúng trở nên thân thiết hơn. Như một nhà quân sư, Bino có những ý tưởng vô cùng sâu sắc. Thế nhưng cậu cũng có những nỗi lo sợ riêng của bản thân mình. Cậu sợ những bậc cầu than
Tôi tin chắc nếu Binô dũng cảm bước đi những bước đầu tiên, nó sẽ đi được những bước tiếp theo, cũng như sẽ nhanh chóng nhận ra không có gì trên đời dễ cho bằng và thích thú cho bằng chạy nhảy trên những bậc thang. Nhưng như bạn thấy đấy, sự thực là có những điều thú vị không dành cho những con tim nhút nhát.

Thế mà nó vẫn luôn muốn trèo lên căn gác gỗ. Được sợ hãi, đó là thứ cảm giác mà nhiều người sẵn sàng trả tiền để được thưởng thức.

Đôi khi trong chuyến hành trình của bạn sẽ xuất hiện rất nhiều biến cố, mà để đối mặt với nó bạn phải hội tụ toàn bộ sự dũng cảm của mình. Cũng như câu chuyện trên, bạn hãy tin rằng khi bước được những bước đầu tiên, bạn sẽ thấy mọi chuyện dễ hơn rất nhiều. Cứ dũng cảm bước tới, chờ đón bạn sẽ là vô vàn những điều thú vị tiếp theo mà bạn muốn khám phá. Nếu như bạn sợ hãi, hãy tận hưởng nó, vì đôi khi chính sợ hải chính là một điều tuyệt vời rồi!

“Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”

Với tính cách điềm đạm của mình, Bino dạy cho Bêtô rằng mõm không chỉ dùng để nhai và nuốt thức ăn, mà nó còn được dùng để gặm hết chiếc giày này cho đến chiếc giày khác. Bên cạnh đó, mõm còn có một chức năng quan trọng hơn, đó chính là trò chuyện, tâm sự, thậm chí là kêu gào hoặc khóc lóc. Nói chung là nó được dùng để phát ra những thông điệp mà trong lòng mình muốn nói. Qua câu chuyện của Bino, tôi chợt nghĩ đến có lẽ con người của chúng ta cũng giống như vậy. “Nếu ta phát ra những lời đẹp đẽ, miệng lưỡi của ta sẽ thơm hơn so với việc chỉ dùng nó để đưa thức ăn từ miệng vào dạ dày”.

Giá trị to lớn chứa đựng bên trong những điều nhỏ nhặt

Ở những trang văn khác, tác giả lại lồng ghép cách nhìn người, cách nhìn đời đơn giản đến lạ lùng: “Tại sao trong ngành cảnh sát người ta lại huấn luyện chó để phân biệt tội phạm. Bởi vì chó có khả năng phân biệt người tốt và xấu rất giỏi.”                                                 

Sự nhân văn và sâu sắc của tác phẩm chưa dừng lại ở đó. Tác phẩm còn ẩn chứa những thông điệp khiến con người ta như bừng tỉnh sau những trò đùa, tiếng cười cợt có thể vô tình, hay đôi khi cố ý của bản thân khi nghe một ai đó nói về những giấc mơ của họ, về những chuyện mà bạn cho rằng nó phi thực tế đến không thể tưởng.

 Gặp một chú lùn có ước mơ lớn lên sẽ chơi bóng rổ hay một chú bé dị tật ở chân, nuôi mộng sau này trở thành ngôi sao bóng đá thì đó không phải là điều mà bạn nên chế nhạo. Một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn, trong một thế giới mà bạn có thể hoá thân một cách hồn nhiên nhất vào đấng toàn năng. Như vậy, ước mơ không chỉ là chiếc bàn là tinh thần, giúp bạn ủi thẳng những nếp nhăn của số phận mà còn là cách để bạn bắt gặp hình ảnh của Thượng đế trong bản thân mình.”

Thật bất ngờ khi trong một mẩu truyện ngắn chưa tới 300 trang, song nó lại chứa đựng cả một bầu trời những triết ý thông qua hàng trăm điều nhỏ nhặt. Nguyễn Nhật Ánh không phải là đang dạy đời ta, ông cũng không rảnh rỗi để liệt kê những thứ cao cả mà chúng ta phải nhận thức được. Chẳng qua là ông chỉ kể những câu chuyện về các chú cún hồn nhiên với những suy nghĩ trong sáng, chân thành. Thật vậy, trong thế giới của trẻ con và những chú cún có những điều giống nhau đến lạ lùng. Đứa bạn xấu nhất cũng chính là đứa bạn quyến rũ nhất. Với trẻ con, không có gì nhàm chán hơn với một đứa bạn suốt ngày rủ rê mình học bài. Để làm những điều đúng đắn đó, không cần phải có bạn bè. Bởi vì đã luôn có người lớn nhắc nhở, và chúng sẽ biết mình nên làm gì và không nên làm gì.

Vậy nên, khi đọc cuốn sách này, bạn hãy nhớ lại xem thời thanh xuân của bạn, điểm số làm trái tim bạn rung động ra sao và những lần bị phạt cùng lũ bạn, những kỉ niệm vào thời trẻ trâu đã khiến bạn phải bật cười như thế nào!

 Phải thú nhận rằng, một đứa bạn hấp dẫn là một đứa bạn lúc nào cũng xúi ta làm những việc không nên làm. Vứt hết tập vở để đi đá bóng, trốn ngủ trưa để đi tắm sông, những điều đó mới thật tuyệt vời làm sao. Với một đứa trẻ đích thực, ngồi tán gẫu cùng bạn bè bao giờ cũng vui hơn là ngồi trong lớp học. Trốn học để đi uống trà sữa cùng lũ bạn bao giờ cũng thú vị hơn là ngồi luyện thi trên dãy ghế nhà trường. Điều này cũng là hiển nhiên thôi, vì sự tự do bao giờ cũng hấp dẫn hơn là khuôn khổ, ngoại lệ bao giờ cũng được ưu tiên hơn là đúng luật. Nếu mọi thứ đều được diễn ra theo một vòng quy luật đã được định sẵn, thì còn gì là mới lạ, còn gì là khám phá nữa. Mà những đứa trẻ thì cần sự khám phá hơn là những điều được dạy.

 

Câu chuyện bắt đầu từ những cái tên

Hay như câu chuyện nói về cái tên: Cái tên là dấu hiệu để phân biệt người này với người khác. Không có tên, người ta gọi là vô danh. Vô danh thì không đọng lại được trong tâm trí bất kỳ ai, không phân biệt được với ai. Nó không có hình thù. Nó chỉ là một khối nhờ nhờ. Bạn biết rồi đó, cái tên đôi khi được cha mẹ đặt cho một cách ngẫu nhiên nhưng chính cách sống của bạn đã không ngừng chưng cất cái tên của mình qua năm tháng, giúp cho nó tỏa hương.

Câu chuyện bắt đầu nói về cái tên và kết thúc cũng bằng cái tên, chỉ là một cái tên nhưng ý nghĩa thì không hề nhỏ. Sau khi đọc xong hết những chuyện kể của Bêtô thì cái tên Bêtô thật sự đã ăn sâu vào tâm trí của tôi. Tôi yêu mến cái tên Bêtô đến mức lấy tên đó đặt cho chú chó con nhà mình luôn. Từ bé đến giờ, có nhiều bạn phàn nàn với tôi là tại sao ngày xưa bố mẹ không đặt tên hay hay một chút. Một ví dụ điển hình “tại sao tên đệm lại có chữ Thị" chẳng hạn. Tôi cũng thế, tôi cũng từng rất tò mò và đôi lúc chả ưa gì chữ “Thị” đó. Tuy nhiên, sau câu chuyện này, tôi sẽ nói với các bạn rằng "có sao đâu nhỉ", tên có "Thị" thì càng thơm chứ sao! Tên đệm của tôi cũng có chữ "Thị" thôi. Và tôi yêu tên tôi. Tôi yêu tất cả những gì tôi đang có.

Lời kết

Tôi là Bêtô được kể với giọng văn gần gũi, tự nhiên, hết sức thân thiện, dí dỏm, hài hước, lôi cuốn tất cả mọi người. Một khi đã cầm quyển sách lên, tôi tin rằng, bạn rất khó để rời ánh nhìn khỏi những nét chữ in nghiêng. Qua từng trang truyện, tác giả dẫn dắt người đọc về với những miền ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ nhẹ nhàng và thâm thúy, cuốn hút từ đầu tới cuối. Cuốn truyện còn làm bật cười con trẻ và làm trầm tư người lớn. “Những trải nghiệm buồn vui, những mất mát cay đắng, những ảo mộng tan vỡ, những thức ngộ xót xa cứ bảng lảng, cứ ẩn hiện phía sau những câu chữ bình dị, trong một giọng kể hồn nhiên, ngây thơ.

 Có thể nói đây là cuốn sách người lớn nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Bất cứ lúc nào đem ra đọc cũng được. Đọc một mình, cười một mình rồi lại khóc một mình. Và rồi ai đọc xong cũng có thể nói: Tôi là Bêtô.

Tôi tin rằng tất cả các bạn - những ai sắp có ý định đọc cuốn sách Tôi là Bêtô, sẽ tìm lại những điều ý nghĩa của cuộc sống mà bao lâu nay các bạn đã đánh mất hoặc quên đi và cũng sẽ yêu quý chú chó Bêtô dễ thương trong câu chuyện của Nguyễn Nhật Ánh như tôi đã yêu.

Review chi tiết bởi:Thanh Nhàn- Bookademy

Hình ảnh: Chu Phương- Bookademy


______________  

 Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy

Bạn đam mê viết lách, yêu thích đọc sách và muốn lan tỏa văn hóa đọc tới cộng đồng của YBOX.VN? Đăng ký để trở thành CTV Bookademy tại link: http://bit.ly/bookademy_ctv

(*) Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ “Tên tác giả - Bookademy”. Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

Xem thêm

Trong “Tôi là Bê Tô” của Nguyễn Nhật Anh, chú chó Bê Tô khám phá ra sức mạnh của việc tìm kiếm niềm vui trong cuộc sống đời thường, bất chấp những khía cạnh trần tục của nó. Giống như con người đối mặt với thử thách, Bê Tô học được rằng thất bại và khó khăn không biến mất vĩnh viễn. Khoảnh khắc gọi tên mình, anh ấy trải nghiệm sự kết hợp giữa quen thuộc và mới lạ, nhận ra tầm quan trọng của việc tự trao quyền cho bản thân. Hành động đơn giản gọi tên chính mình này có thể gợi lên cảm giác vui mừng và tự hào.

Mỗi lần chúng ta gọi tên chính mình, nó như một lời nhắc nhở chúng ta phải chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình. Mặc dù những người khác không phải lúc nào cũng ủng hộ chúng ta nhưng chúng ta phải phấn đấu vì chính mình. Cuộc sống bao gồm sự tự hoàn thiện liên tục giữa nghịch cảnh và những người có ý thức mạnh mẽ về bản thân sẽ vượt qua những trở ngại để đạt được mong muốn của mình. Những cá nhân này thể hiện sức mạnh và lòng dũng cảm, truyền cảm hứng cho chúng tôi làm điều tương tự.

Kết nối với một cuốn sách cũng giống như việc tìm kiếm một người bạn tâm giao. Ban đầu, chúng ta có thể không khám phá được những chiều sâu ẩn giấu của nó, nhưng khi khám phá các trang của nó, chúng ta rất vui mừng khi tìm thấy những kho báu được giấu kín từ lâu. Nó giống như tìm lại ký ức tuổi thơ ấp ủ, mang lại sự ấm áp cho cả những trái tim sắt đá nhất. Trong "Tôi là Bê Tô", hình ảnh đáng yêu và đáng suy ngẫm của một chú chó con thôi thúc chúng ta tìm kiếm điều gì đó quen thuộc—một sinh vật để yêu thương hoặc chăm sóc. Mặc dù có kích thước nhỏ bé nhưng người bạn đồng hành này rất giàu cảm xúc và luôn ở bên cạnh chúng ta, ngay cả khi mọi thứ khác dường như sụp đổ.

Hơn nữa, "Tôi là Bê Tô" còn khám phá mối liên hệ sâu sắc giữa con người và động vật. Bê Tô, với tư cách là người bạn đồng hành trung thành và tận tụy, đại diện cho sự hỗ trợ vững chắc và tình yêu vô điều kiện mà thú cưng dành cho con người. Cuốn sách nêu bật mối liên kết trị liệu và niềm vui có thể được hình thành giữa con người và động vật, nhắc nhở chúng ta về tác động sâu sắc mà chúng có thể có đối với cuộc sống của chúng ta.

Thông qua hình ảnh chú cún con, những câu chuyện đời thường và những triết lý sâu sắc, cuốn sách khuyến khích người đọc đón nhận và trân trọng những niềm vui cũng như khó khăn mà cuộc sống mang lại. Bằng cách thay đổi quan điểm, chúng ta có thể nhìn thế giới dưới một góc nhìn khác, thay đổi nhận thức và làm phong phú thêm trải nghiệm của chúng ta. Như tác giả Nguyễn Nhật Anh viết: “Khi bạn thay đổi cách nhìn, bạn sẽ thấy thế giới bạn đang sống xuất hiện dưới một góc nhìn khác, và có thể nhờ đó mà nhận thức của bạn về thế giới cũng sẽ khác”.

Trong bối cảnh những năm 2007, khi xã hội đang chuyển mình mạnh mẽ  cổ điển và hiện đại, “Tôi là Bêtô” của Nguyễn Nhật Ánh xuất hiện như một luồng gió mới, mang đến cho độc giả một không gian tĩnh lặng để chiêm nghiệm về những giá trị bình dị nhưng sâu sắc của cuộc sống. Cuốn sách không chỉ đơn thuần là câu chuyện về một chú chó nhỏ, mà còn là hành trình đầy xúc cảm khám phá tâm hồn của con người giữa dòng chảy không ngừng của cuộc đời.

Những điều nhỏ bé làm nên ý nghĩa

Xuất hiện vào thời điểm mà xã hội đang đối mặt với nhiều thay đổi, “Tôi là Bêtô” đã chọn cho mình một lối kể chuyện riêng biệt, nhẹ nhàng và đậm chất nhân văn. Chú chó nhỏ Bêtô, với đôi mắt trong veo và tâm hồn thuần khiết, đã trở thành biểu tượng của sự đơn giản nhưng sâu sắc trong cuộc sống. Những câu chuyện đời thường qua góc nhìn của Bêtô không chỉ là những mảnh ghép của cuộc sống mà còn là những bức tranh sinh động phản ánh những triết lý nhân sinh.

Nguyễn Nhật Ánh, bằng ngòi bút tinh tế, đã biến những trải nghiệm của Bêtô thành những khoảnh khắc đáng nhớ. Từ niềm vui khi có một người bạn mới, đến nỗi sợ hãi khi bị bỏ lại một mình, Bêtô đã giúp người đọc nhận ra rằng, những điều nhỏ bé đôi khi lại chính là những điều quý giá nhất. Những niềm vui giản đơn, những tình cảm chân thành giữa Bêtô và các bạn của mình – Bino, Laica – đã vẽ nên một bức tranh đầy màu sắc về tình bạn, sự yêu thương và lòng trung thành.

Cuộc hành trình từ gia đình ra xã hội

“Tôi là Bêtô” không chỉ là câu chuyện về cuộc sống của một chú chó nhỏ mà còn là hành trình từ gia đình ra xã hội. Qua những trang sách, chúng ta thấy Bêtô dần trưởng thành từ một chú chó con ngây thơ đến một “người bạn” biết yêu thương và thấu hiểu. Những trải nghiệm của Bêtô với gia đình, với những người bạn của mình, đã mở ra một không gian nơi mà tình yêu và lòng nhân ái được tôn vinh.

Nguyễn Nhật Ánh không chỉ khắc họa cuộc sống của Bêtô mà còn đưa người đọc vào hành trình của chính mình, từ những bước đi chập chững của tuổi thơ đến những bước đi vững chắc của tuổi trưởng thành. Trong thế giới của Bêtô, mỗi mảnh đời đều mang một giá trị riêng, từ sự ngây thơ của trẻ thơ đến những trách nhiệm của người lớn. Đó chính là sự chuyển mình dịu dàng, đầy nhân văn mà cuốn sách muốn gửi gắm.

Những khía cạnh đời thường - Gương mặt của tâm hồn

Với giọng kể hồn nhiên và ngây thơ, Nguyễn Nhật Ánh đã thành công trong việc chuyển tải những thông điệp sâu sắc về cuộc sống. Những mẩu chuyện của Bêtô, dù đơn giản, nhưng lại ẩn chứa những triết lý nhân sinh sâu xa. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã từng nhận xét rằng, “Tôi là Bêtô” không chỉ làm bật cười trẻ em mà còn khiến người lớn phải trầm tư suy ngẫm. Những khoảnh khắc đời thường qua góc nhìn của Bêtô đã giúp người đọc nhận ra rằng, đôi khi chính những điều giản dị lại mang đến những ý nghĩa lớn lao.

Bêtô, với cách nhìn trong sáng và hồn nhiên, đã khơi gợi trong mỗi chúng ta những giá trị căn bản của cuộc sống. Đó là niềm vui trong những điều nhỏ nhặt, sự ấm áp trong tình bạn và lòng dũng cảm đối mặt với những khó khăn. Qua đôi mắt của Bêtô, thế giới hiện ra như một nơi đầy màu sắc và tươi đẹp, nơi mà mỗi khoảnh khắc đều đáng trân trọng.

Lắng đọng những giá trị nhân văn

“Tôi là Bêtô” đã chạm đến những góc sâu nhất của tâm hồn, mang đến cho người đọc những bài học quý giá về tình yêu thương, lòng dũng cảm và sự hy sinh. Nguyễn Nhật Ánh đã vẽ lên một bức tranh cuộc sống bằng những nét vẽ giản dị nhưng đầy xúc cảm, khiến chúng ta cảm nhận được sự ấm áp và tình người.

Giữa những năm 2006 - 2007, khi mà mọi thứ dường như đều bị cuốn vào vòng xoáy của sự bận rộn, “Tôi là Bêtô” như một tiếng gọi về những giá trị cơ bản nhưng thiết yếu của cuộc sống. Đó là tình bạn, là tình yêu thương và là niềm tin vào những điều tốt đẹp. Đọc “Tôi là Bêtô”, chúng ta không chỉ thấy mình trong từng câu chữ mà còn tìm thấy sự an ủi, sự đồng cảm và niềm hy vọng vào cuộc sống.

“Tôi là Bêtô” không chỉ là một câu chuyện về một chú chó nhỏ mà còn là hành trình của mỗi chúng ta. Cuốn sách nhắc nhở chúng ta về những giá trị vĩnh cửu của tình yêu thương và lòng nhân ái. Nguyễn Nhật Ánh, bằng tài năng và tâm hồn mình, đã mang đến cho độc giả một tác phẩm không chỉ để đọc mà còn để cảm nhận và suy ngẫm. Qua mỗi trang sách, chúng ta không chỉ thấy hình ảnh của Bêtô mà còn thấy chính mình, với tất cả những niềm vui, nỗi buồn và những hy vọng về một cuộc sống tươi đẹp.


24 điểm

"Tôi Là Bê Tô" kể câu chuyện cảm động về hai chú chó có mối quan hệ sâu sắc như những người bạn thân nhất trong một gia đình. Tác giả sử dụng lối kể chuyện độc đáo, sử dụng góc nhìn ngôi thứ nhất để nhân hóa nhân vật Bê Tô, một chú chó con đáng yêu và tinh nghịch. Sự xuất hiện của Bi Nô, người bạn đồng hành điềm tĩnh và hiểu biết, càng làm thế giới của Bê Tô trở nên phong phú hơn. Mặc dù thoạt nhìn những câu chuyện có vẻ bình thường nhưng không phải ai cũng có được sự bình tĩnh để suy ngẫm về ý nghĩa thực sự của chúng.

Xuyên suốt cuốn sách, tác giả chia sẻ những suy ngẫm sâu sắc mời gọi sự chiêm nghiệm. Họ khám phá bản chất của tình yêu, nhấn mạnh rằng đôi khi chúng ta bị thu hút bởi một ai đó chỉ vì họ thực sự yêu chúng ta. Họ ví mối liên hệ này giống như một cây sáo chỉ sống dậy khi được làn gió mùa hè dịu nhẹ chạm vào. Câu chuyện cũng đi sâu vào ý nghĩa của những giấc mơ. Nó gợi ý rằng giá trị thực sự của giấc mơ không nằm ở sự phù hợp của nó với thực tế mà ở những cảm xúc mà nó gợi lên và cuộc sống thay thế mà nó cho phép chúng ta trải nghiệm. Tác giả gợi ý, những giấc mơ đóng vai trò như một công cụ tâm linh giúp chúng ta điều hướng những khúc quanh của số phận và cho phép chúng ta gặp được bản chất thiêng liêng bên trong chính mình. Tác giả cũng suy ngẫm về sức mạnh của quan điểm. Họ đề xuất rằng bằng cách thay đổi quan điểm, chúng ta có thể nhìn thế giới dưới một góc nhìn khác, dẫn đến sự thay đổi trong thế giới quan của chính chúng ta. Họ nhấn mạnh rằng ngay cả những thay đổi nhỏ nhất trong quan điểm cũng có thể tác động sâu sắc đến cách chúng ta nhận thức và tương tác với thế giới xung quanh.

Cuốn sách đề cập đến chủ đề tiền bạc, thách thức quan niệm cho rằng tiền không quan trọng. Dù thừa nhận rằng tiền bạc không phải là thước đo duy nhất giá trị của một con người nhưng tác giả gợi ý rằng không nên coi thường nó với thái độ rẻ tiền. Họ lập luận rằng những cá nhân trung thực và chăm chỉ, giống như những người làm vườn siêng năng, coi trọng tiền bạc là sản phẩm của sự lao động và cống hiến của họ. Câu chuyện cũng khám phá sự tương tác phức tạp giữa các cảm xúc. Nó thừa nhận rằng nước mắt và tiếng cười không phải lúc nào cũng là những trải nghiệm riêng biệt mà là những biểu hiện đan xen của những cảm xúc sâu kín nhất của chúng ta. Tác giả nhắc nhở người đọc rằng họ không đơn độc nắm giữ những bí mật của cuộc sống. Họ khẳng định sự đồng cảm là một hình thức lắng nghe và trái tim có đôi tai riêng, có khả năng hiểu và kết nối với người khác ở mức độ sâu sắc hơn. Tác giả gợi ý rằng trong phạm vi của tâm trí, sự thật sẽ mở rộng vô tận. Họ đề xuất rằng khi được giải phóng khỏi những ràng buộc của kỳ vọng xã hội, mỗi quan điểm cá nhân sẽ chiếm lấy ngai vàng huy hoàng của riêng mình, góp phần tạo nên sự phong phú và đa dạng cho các quan điểm.

“Tôi là Bê Tô” của Nguyễn Nhật Ánh đi sâu vào ý nghĩa sâu xa của sự sống và cái chết, nhắc nhở người đọc rằng mỗi khoảnh khắc tồn tại tưởng chừng như vô thường đều có giá trị vô lượng. Cuốn sách vẽ nên một thế giới sống động, nắm bắt được bản chất không ngừng phát triển của cuộc sống đời thường. Mỗi câu văn nhẹ nhàng, trong sáng đều mang sức nặng bất ngờ, gợi nhớ đến trí tuệ của các bậc hiền nhân xưa.

Việc suy ngẫm về sự sống và cái chết càng trở nên sâu sắc hơn, đặc biệt là sau khi mất đi một ai đó. Cuốn sách thể hiện rất hay ý tưởng rằng các cá nhân có thể sống và chết theo nhiều cách khác nhau. Một số người có thể còn sống về mặt vật chất nhưng nội tâm của họ đã bị diệt vong. Ngược lại, giá trị của một cá nhân vẫn tiếp tục ngay cả khi chết nếu họ vẫn giữ một vị trí trong trái tim ai đó. Tác giả nhắc nhở chúng ta đặt câu hỏi về nhận thức của mình về giá trị và nhắc nhở chúng ta rằng giá trị của một người vượt xa những đóng góp hữu hình của họ. Ngay cả những người mang đến cho chúng ta nỗi buồn vẫn có thể có ý nghĩa nếu họ đọng lại trong suy nghĩ của chúng ta.

"Tôi là Bê Tô" đặt ra những câu hỏi kích thích tư duy về những cá nhân đáng được chúng ta tôn trọng. Cuốn sách gợi ý rằng những người mà chúng ta coi là thực sự có giá trị có thể bị lu mờ bởi sự chú trọng của xã hội vào những thành tựu bên ngoài và thành công vật chất. Khi bị tiêu diệt bởi những suy nghĩ tiêu cực và sự thù địch với nhau, chúng ta không thể buông bỏ và theo đuổi ước mơ và khát vọng của mình. Nhận thức rõ ràng rằng sự sống và cái chết về cơ bản không khác nhau. Cái chết có thể được hồi sinh, và sự sống có thể bị tiêu diệt ngay cả khi nó đang tồn tại.

Thông qua những suy ngẫm sâu sắc của Bê Tô, nhân vật chính là chú chó con đáng yêu, cuốn sách thách thức chúng ta đánh giá lại những ưu tiên và quan điểm của mình về cuộc sống. Nó khuyến khích chúng ta đón nhận bản chất nhất thời của sự tồn tại và tìm thấy ý nghĩa trong những khoảnh khắc đơn giản nhất. Mỗi hơi thở thoáng qua và từng giây trôi qua có thể mang ý nghĩa to lớn nếu chúng ta chọn nhìn nhận nó theo cách đó.

"Tôi là Bê Tô" như một lời nhắc nhở sâu sắc rằng giá trị cuộc sống không chỉ nằm ở thành tích hay danh hiệu mà còn ở những mối quan hệ mà chúng ta nuôi dưỡng, những cảm xúc mà chúng ta trải qua và sự trưởng thành mà chúng ta trải qua. Nó nhắc nhở chúng ta đánh giá lại quan điểm của mình về cái chết và nhận ra tiềm năng vốn có của sự tái sinh và biến đổi, ngay cả trong hành trình đang diễn ra của cuộc sống.

Không biết quyển truyện này có phải là truyện ngắn hay không nữa nhưng đối với mình thì nó là truyện ngắn lý do vì sao thì mình sẽ nói ở cuối bài viết.

Câu chuyện trong quyển sách kể về chú chó nhỏ Bêtô và những câu chuyện xung quanh chú cún ấy cùng với người chủ của mình là chị Ni và gia đình của chị, những câu chuyện trong quyển sách đáng lẽ sẽ chẳng có gì đặc biệt cả khi kể theo góc nhìn của chị Ni hay ai khác nhưng với góc nhìn của chú cún Bêtô thì những câu chuyện này nó trở nên sôi động hơn, ý của mình là sinh động hơn và hay hơn.

Đôi khi mình bị nhầm lẫn Bêtô là một cậu bé thay vì một chú cún, đúng vậy các bạn không nghe lầm đâu, nhưng nếu theo góc nhìn từ chú thì chúng ta có cảm giác như đang dõi theo một cậu bé vậy, từ hành trình còn còn trẻ con đến hiểu chuyện, đôi khi mình nhìn chú với cái vẻ đáng yêu và nghịch ngợm, dù chú là một chú cún nhưng câu chuyện này kể theo góc nhìn của chú nên làm cho chúng ta cảm thấy như thế và chúng ta cũng biết được là những con cún xung quanh chúng ta cũng biết yêu, quan tâm, hiểu chuyện và mình khuyên thật nếu các bạn là những người yêu động vật thì nên đọc cuốn sách này.

Đồng hành cùng chú cún Bêtô có chú cún Binô, phải nói sao ta, cậu bạn thú vị này như một nhà hiền triết dùng thuật ẩn thân vào một chú cún hay một đứa trẻ, chẳng biết nói sao nữa kiểu như các bậc tiền bối hay nói là “ông cụ non” vậy, à đúng rồi là nói thế, thì đúng thật là ông cụ non. Phải nói đây là con cún đầu tiên mà mình biết là thông minh xuất chúng, xuất sắc, từ trước đến giờ luôn và cùng với Bêtô chúng ta được thưởng thức một câu chuyện thú vị theo lời tường thuật của Bêtô. Đây là truyện kể theo lời tường thuật của cậu ta.

Những triết lý mà Binô nói ra đều rất “thâm”, nói thật đấy và làm cho Bêtô có thể thưởng thức cuộc sống của mình tuyệt hơn như “nhìn thấy nắng sau những ngày mưa” vậy.

Đây là một câu chuyện hết sức bình dị kể về những cuộc đời mà mình nói thật không thể nào mà bình thường hơn nhưng qua góc nhìn của Bêtô những câu chuyện trở nên sinh động hơn và cũng như bao cuốn truyện khác đều có những bài học hay, thông qua lời của Binô, nói thật là đọc đến câu nào là thấm thía đến câu đấy của chú cún này, nó có phải là cún không vậy?

Và một lần nữa wow một câu chuyện hết sức là “cute” đáng yêu kể về chú cún Bêtô và Binô, mình ước gì chuyện dài hơi hơn nữa thì hay quá rồi đó chính là lý do mình nói đối với mình đây là truyện ngắn.

Đây cũng là lần đầu tiên mình đọc truyện của bác Ánh và quả thật bác không làm mình thất vọng chút nào và chắc chắn mình sẽ còn đọc tiếp truyện của bác.