“Tôi sẽ không nói dối bạn – có những giai đoạn trong cuộc sống khi mà mọi thứ không phải lúc nào cũng diễn ra tốt đẹp. Bạn sẽ nhanh chóng biến những vết sẹo của mình thành bài học…

…kể cả bầu trời, nơi chứa đựng tất thảy cùng nhau, cũng sẽ rụng vỡ theo thời gian…”

(Những Hạt Giống Trồng Trong Bê Tông – Bianca Sparacino)

Cuộc sống là một nghịch lý, rằng không có điều gì là tuyệt đối và sẽ luôn tồn tại những mặt đối lập, trong cái tốt có cái xấu và trong cái xấu có cái tốt. Chúng ta cũng luôn mâu thuẫn với chính mình như thế. Với Bianca, Những Hạt Giống Trồng Trong Bê Tông là một cuốn sách nhỏ để bản thân học cách tự chữa lành. Cuốn sách được chia thành hai phần đau để cảm nhậnyêu để chữa lành. Mỗi trang sách đều chứa đựng sự đối lập. Đó chính là khiếm khuyết trong hoàn hảo, hy vọng trong tuyệt vọng, mỉm cười trong nước mắt. Cuốn sách không dành cho riêng ai mà cho tất cả, với những người đã trải qua những điều tương tự trong cuộc sống và đang cố gắng sống. “Có thể một ngày nào đó họ sẽ không còn yêu bạn. Đừng để đó là ngày bạn không còn yêu chính mình.”

Tất cả những gì chúng ta đã từng cho phép mình làm là tổn thương lẫn nhau, chọn khoảng cách hơn là chiều sâu, phản kháng hơn là thấu hiểu, trốn chạy hơn là đối mặt, thậm chí chúng ta còn không nhận ra chính bản thân mình. Sự đau khổ xuất phát từ việc thiếu kiểm soát và hoài nghi. Tại thời điểm thất bại, chúng ta thường trốn trong những con hẻm tối, che giấu vết sẹo của mình để không phải đối mặt với ánh mắt của mọi người. Nhưng sự thật bạn là ai khi chỉ có một mình với tâm trí của bạn? Bạn là ai trước khi bước ra thế giới bên ngoài? Bạn là ai trước khi tự nhủ rằng phải khoác lên mình lớp vỏ bọc mà ngay cả tâm trí cũng không thể theo kịp?    

Có thể không ít lần bạn hiểu rằng sẽ chẳng ích gì khi hối tiếc và đôi khi đó là sự thật. Thực tế, bạn cần phải chấp nhận có những điều bạn không thể thay đổi bởi vì chỉ khi buông bỏ được điều đó, bạn mới thật sự được tự do. Vì vậy, hãy dịu dàng với chính mình, cho bản thân cơ hội và sau đó thay đổi theo cách bạn muốn. “Hãy để điều này làm bạn yên tâm - ở những thời điểm huy hoàng hay tuyệt vọng nhất trong cuộc đời, bạn được sinh ra để chịu đựng điều đó. Bạn được tạo ra để tồn tại”.

Những Hạt Giống Trồng Trong Bê Tông giúp bạn cảm nhận cuộc sống theo cách khác thông qua hình ảnh đầy tính ẩn dụ. Hạt giống được trồng trong bê tông? Hẳn đó là những hạt giống mạnh mẽ nhất. Nó nhắc nhở bạn rằng nên yêu bản thân mình nhiều hơn. Các trang viết đề cập đến mất mát và tan vỡ nhưng không khiến người đọc cảm thấy hụt hẫng. Ngược lại, giọng văn tràn đầy năng lượng tích cực và chiều sâu tâm tưởng. Cuốn sách là chuyến hành trình mà mỗi người phải trải qua trong cuộc đời. Tác giả ca ngợi sự kiên cường của trái tim qua từng giai đoạn tổn thương, cảm nhận, chữa lành và cuối cùng là yêu thương, khơi dậy khát vọng yêu và sống. Bạn không cần che giấu bản thân, đơn giản chỉ là mở rộng tâm hồn để đón nhận tất cả. Điều đó có thể khiến bạn buồn nhưng đồng thời cũng đem đến cho bạn hy vọng. Sẽ luôn có những mảng sáng và tối, nhầm lẫn và khắc sâu, cũng sẽ có những vết xước trong tâm hồn. Bạn không cần lo lắng về những người xa lạ sẽ bước vào cuộc đời bạn, hãy để tất cả trở thành trải nghiệm, hãy cho phép chúng để lại đường nét trên khuôn mặt bạn và vẽ ra tấm bản đồ dẫn dắt bạn đến với cuộc sống vô tận. Không cần biết mọi thứ diễn ra trong bao lâu nhưng điều thật sự dành cho bạn cuối cùng sẽ xảy đến với bạn. Vì vậy, đừng bước đi quá vội vàng. Hãy chậm rãi để cảm nhận từng phút giây của cuộc sống. “Thật bi kịch khi cứ tự nhủ bản thân đừng sợ, cũng như đừng buồn, đừng hạnh phúc hay chối bỏ bản năng con người. Sự thật là mỗi cá nhân đều sợ hãi, mỗi linh hồn đều yếu đuối, mỗi trái tim đều do dự…. Cảm nhận nỗi sợ hãi của bạn nhưng đừng để nó biến thành rào cản, hãy để nó trở thành một vết nứt nhỏ - là vết sẹo chứng tỏ rằng bản thân mạnh mẽ bất chấp điều đó.”

Bằng ngôn từ cô đọng và đa sắc màu được thể hiện qua những dòng thơ độc đáo, Những Hạt Giống Trồng Trong Bê Tông giống như một tác phẩm nghệ thuật đẹp cả trong ngôn ngữ và tư tưởng. Cuốn sách chạm đến trái tim người đọc và những phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn. Có lẽ, cuốn sách sẽ đem đến những trải nghiệm khác nhau cho bất cứ ai đang lạc lối trong cuộc sống. “Chúng ta chỉ để tâm đến nỗi đau, sự không thành thật, những bóng ma ám ảnh chúng ta, mà quên đi sự thật rằng tự nhiên không bao giờ nói dối. Tự nhiên không bao giờ yêu cầu sự chấp nhận, nó chỉ đơn giản là tồn tại, như nó vốn thế. Một đám mây không bao giờ kiềm chế việc rơi lệ, một ngọn núi sẽ luôn đứng đó một cách hiên ngang, một cái cây sẽ mọc ở nơi nó được trồng và sẽ phát triển mạnh mẽ, bởi tự nhiên không bao giờ phủ nhận chính nó. Hãy giống với tự nhiên. Đừng để tâm trí làm phai mờ vẻ đẹp mà trái tim cảm nhận được.”  

Bianca Sparacino là một cây viết đến từ Toronto, Mỹ và cũng là một ngôi sao Instagram với hàng ngàn lượt theo dõi. Các tác phẩm ghi dấu ấn của cô và được nhiều độc giả yêu thích như Seeds Planted In Concrete (2015), The Art Of Letting Go (2016), The Strength In Our Scars (2018), A Gentle Reminder (2021). Bianca thường khai thác các khía cạnh chân thực của cuộc sống từ tình yêu, mất mát, tiếc nuối cho đến thân phận con người và chuyển tải các thông điệp của mình qua thơ ca.   

Review chi tiết bởi: Quỳnh Ly – Bookademy

Hình ảnh: Quỳnh Ly

--------------------------------------------------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy

(*) Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ "Tên tác giả - Bookademy." Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ. 


Xem thêm

Thơ là một trải nghiệm cá nhân, chạm đến trái tim của việc đọc sách, đó chính là điều này: chúng ta đọc để biết rằng chúng ta không cô đơn. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi những cuốn sách thơ gần đây nhất mà tôi đã đọc là những cuốn được bạn bè thân thiết giới thiệu, vì tôi đã quên đi sức mạnh kỳ diệu và đầy tự trọng của thơ. Như Audre Lorde và Jeanette Winterson đã nói: đối với phụ nữ, thơ không phải là một đặc quyền mà là điều cần thiết cho sự tồn tại. Những người nói rằng thơ chỉ là một thứ xa hoa thì đã có cuộc sống khá dễ dàng. Một cuộc sống khó khăn cần một ngôn ngữ mạnh mẽ — và đó chính là thơ. Nó không phải là nơi trốn tránh, mà là nơi tìm thấy.

Nhịp tim của bạn cũng là một bản nhạc — và có thể là bản nhạc chân thành và đẹp nhất trong cuộc sống của bạn.

Những bài thơ và bài luận trong bộ này đã nhắc nhở tôi một cách âu yếm và nhân hậu, như một cái ôm và một cái vỗ nhẹ trên lưng, để tiếp tục đi về phía trước. Nó nhìn thẳng vào mắt tôi và nói: "Bạn cảm thấy nhạy cảm lúc này. Bạn cảm thấy không an toàn lúc này. Đừng sợ hãi, vì thực sự ở đây — tôi sẽ dạy bạn cách." và bắt đầu nói những điều như: "Bạn cần để những người yêu bạn, yêu bạn" "Con tim người có kích thước xấp xỉ hai bàn tay kết nối với nhau" "Quan tâm không đồng nghĩa với việc điên rồ" "Không có lý trí nào có thể ngăn chặn vũ trụ lấy lại những gì nó đã tạo ra trong bạn" "Đừng cố gắng làm cho bản thân mình trở nên không thể phá hủy — giống như bất kỳ sinh vật mềm nào, thiên hướng tự nhiên của bạn là bị vỡ, nhưng cũng giống như bất kỳ sinh vật mềm nào, thiên hướng tự nhiên của bạn cũng là chữa lành" — đó là những nhắc nhở cần thiết, chỉ đau đớn vì nó đang chiến đấu với những giọng nói trong đầu tôi muốn kéo tôi xuống. Sau nhiều năm, tôi quên mất rằng thơ có thể ủng hộ tôi. Các cuốn sách thơ, tôi đến đây rồi đấy — đến lúc chúng ta gặp lại nhau.

yKhông đọc hết cuốn sách nà. Trước khi đọc, tôi nghe nhiều lời khen về nó, tuy nhiên, từ những bài thơ đầu tiên, tôi đã biết được loại thơ này là gì.

Không tệ, đó là điều đầu tiên tôi muốn nói, nhưng thực sự không phải là điều tôi thích chút nào. Tôi thực sự đã cố gắng thưởng thức cuốn sách này nhưng không thể. Có lẽ khi tôi còn là một người trẻ 15 tuổi và đầy đau khổ, tôi đã thích nó nhiều hơn, nhưng như tôi đã nói trong các bài đánh giá trước đó, thể loại thơ kiểu tumblr/insta này không còn là đồ tôi thích nữa.

Tôi chỉ thích được một vài dòng hoặc phép ẩn dụ ở đâu đó, nhưng cả cuốn sách này khiến tôi cảm thấy như đang đối mặt với tính chất tích cực hóa độc hại, những lời hứa hẹn trống rỗng như "mọi thứ sẽ tốt hơn, hãy kiên nhẫn, không phải tất cả đều là lỗi của bạn, thế giới thì xấu xí nhưng bạn lại là một bông hoa đang chờ nở" vậy. Tôi chỉ đọc được nửa cuốn sách và ngay lập tức quyết định bỏ nó.

Tôi hoàn toàn hiểu tại sao cuốn sách này có thể hấp dẫn đối với công chúng rộng lớn vì thông điệp của nó là động viên và ngọt ngào, tạo cảm giác an ủi và sự hiểu biết đến từ một người có kinh nghiệm hơn bạn. Nhưng đó không phải là điều tôi thực sự tìm kiếm trong một cuốn sách thơ, đây là lý do tại sao tôi đánh giá nó một cách khắc nghiệt như vậy.