Có một người bạn của mình mong ước rằng năm mới thì sẽ học được bài học chấp nhận
chính bản thân của mình, bài học rằng giúp bạn ấy không phải chạy đi tìm hạnh
phúc nữa. Sự thực là trong cuộc sống hiện tại, chúng ta ai cũng nghĩ về khái niệm
hạnh phúc, đặc biệt là với những người trẻ chúng ta, có thể đang ngày ngày tới
trường, cũng có thể đang làm một công việc nine-to-five, hoặc cũng có thể đang ở
một nơi rất xa xôi mà mình không biết bạn là ai. Nếu một khi chúng ta còn mong muốn
phải chạy theo một cái gì đó, thì chúng ta còn chưa đạt tới khái niệm hạnh
phúc. Muốn an được an mang cho chúng ta những khả năng để đơn giản hóa những
mong muốn của chúng ta, qua đó câu chuyện về sự hạnh phúc cũng chẳng phải là một
thứ xa xôi, mà lại là những điều gần, rất gần.
Muốn
an được an như thế nào?
Nói nhiều hơn về tựa sách,
chúng ta là những con người bình thường vậy thì đâu phải là muốn cái gì là được
cái đó, cuộc đời không phải là toàn màu hồng. Thực tế thì chính những suy nghĩ ấy
đang làm bước cản trên con đường chúng ta muốn. Chúng ta muốn gì không quan trọng,
điều đầu tiên là chúng ta phải muốn. Đơn giản vậy thôi, việc ta nhắn tin gì cho
người ta yêu không quan trọng, quan trọng là chúng ta có muốn hay không. Vậy
nên, khi bản thân chúng ta theo đuổi sự bình an, thì chúng ta phải có sự bình
an trước đã. Hay nói cách khác, là hãy đi tìm sự bình an ở chính trong tâm hồn
của mình.
Cuốn
sách dành cho ai?
Muốn
an được an là cuốn sách thiên về giáo dục Phật Tâm, nên sẽ có
nhiều khái niệm và định nghĩa được hiểu theo ngôn ngữ của Phật giáo. Là một đọc
giả tìm đọc cuốn sách này, chúng ta cần cảm nhận cuốn sách dưới góc nhìn của Phật
giáo. Là một cuốn sách phù hợp với những ai đang cần được lắng nghe, chia sẻ.
Cuốn sách cũng phù hợp với những ai nghiên cứu về Phật Tâm, và tìm hiểu về bản
chất của sự an nhiên. Muốn an được an không
phải là một cuốn sách vừa đọc vừa chiêm nghiệm, thực hành, mà là một cuốn sách
giúp chúng ta tiến gần hơn với thế giới của bản ngã, nhìn sự việc dưới góc độ
bao dung, trân quý, hiểu và thương.
Cuốn
sách như thế nào với một người đã đọc?
Muốn
an được an với cá nhân mình, đem lại bài học về sự
bình tĩnh. Khi đứng trước một sự việc bất ngờ xảy ra trong cuộc sống thì việc đầu
tiên là phải hiểu nó. Và nếu để đi sâu vào phân tích vấn đề trên góc độ Phật
giáo, Muốn an được an cung cấp những
góc nhìn nhân văn và giá trị đời thực. Mình xin được trích một câu dẫn đắt giá
này: Nếu tự thân ta không có hạnh phúc,
bình an, thì ta không thể hiến tặng hạnh phúc và bình an cho ai được, kể cả những
người ta thương, những người ta cùng chung sống trong một gia đình. Có bình an
hạnh phúc thì chúng ta sẽ mỉm cười và xinh tươi như một bông hoa, khi đó mọi
người xung quanh ta ai cũng được thừa hưởng.
Qủa thực, câu nói ấy
đúng, khi ta nhìn một nụ cười của những người mà ta gặp, chỉ cần một chút tinh
ý ta có thể thấy được nụ cười đó xuất phát từ sự hạnh phúc hay không, xuất phát
từ bên trong tâm hay không.
Tác
giả, thiền sư Thích Nhất Hạnh, là một vị thiền sư, tác giả
không chỉ nổi tiếng ở Việt Nam mà còn ở các quốc gia phương Tây. Nhưng cuốn
sách của thiền sư như là món quà quý của giới Phật Tử trong và ngoài nước, cũng
như những bài học đắt giá về giá trị con người thực dưới góc nhìn của Phật
giáo.
Nội dung của Muốn an được an chứa đựng rất nhiều những
câu chuyện giá trị để thay đổi góc nhìn của mọi người tới bất cứ một điều gì
đang xảy ra, thế nên bài review này sẽ tập trung vào 02 mục chính, là cốt lõi của
việc thực tập Phật pháp trong cuốn sách.
1.
Cuộc
sống không chỉ có khổ đau.
Thừa nhận rằng con người
thường buồn phiền vì một nỗi buồn nhiều lần, chứ không bao giờ vui vì một niềm
vui nhiều lần cả, nên cuộc sống với mỗi cá nhân thường đem lại những cảm giác
khó chịu, khổ đau. Do đó mỗi khi cuộc sống gieo cho chúng ta những màu xám, thì
ta phải nhớ rằng có cả những màu sáng đang ở xung quanh, đó là những màu nhiệm
của cuộc sống. Nó có mặt ở khắp mọi nơi, có thể đó là bầu trời xanh, là bông
hoa tỏa nắng ấm. Do đó, chúng ta không cần phải đi tới tận Trung Hoa để ngắm bầu
trời, chúng ta không cần phải đi tới tương lai để ngắm những bông hoa. Cuộc sống
làm chúng ta quá bận rộn để không có thời gian nhìn ngắm những người ta thương,
không có thời gian để nhìn lại chính mình, không có thời gian để trở về tiếp
xúc với bản thân, dần dần ta chạy theo những thứ tưởng như là làm cho mình có cảm
giác vui, nhưng khi có đầy đủ thời gian xem lại, ta lại chẳng có gì ngoài những
mối quan hệ đổ vỡ, những tâm hồn đầy sứt sẹo. Muốn an được an cho độc giả nhìn nhận về một thế giới tỉnh thức. Chẳng
hạn, khi thấy một nụ cười của người bạn nào đó, chúng ta khen họ cười thật đẹp,
họ đáp lại là cảm ơn. Nhưng thực chất đó là tự nhiên của họ, nên họ không cần
thiết phải cảm ơn, mà người cảm ơn là chính chúng ta vì đã được thấy những cảnh
đẹp như vậy. Chúng ta nên cảm ơn những thứ xảy ra trong cuộc sống của mình ở hiện
tại, dù đó có là một khắc khổ, thì ta cũng trưởng thành nhiều hơn.
2.
HIỂU
và THƯƠNG
Nguồn
gốc của sự hiểu?
Có một câu chuyện thế
này: Một người đàn ông góa vợ, rất yêu thương người con của mình. Một hôm giặc
đến làng, và đốt sạch toàn bộ nhà cửa, và bắt cóc đứa con trai của ông.
Ông về nhà thấy xác cháy
của một đứa trẻ khác, và khóc than. Sau đó ông đem hóa tro cốt cái xác ấy và
cho vào một túi lụa, đi tới đâu, làm gì ông cũng mang theo.
Đứa con của ông bị bắt
cóc một ngày trốn thoát và về căn nhà mới ông đã làm. Nó liên tục gõ cửa nói:
"Con đây ba, ba mở cửa cho con”. Nhưng ông nghĩ là bọn trẻ trong làng thấy
vậy trêu trọc mình. Ông không ra mở cửa. Nhiều lần như thế, người con trai đành
bỏ đi. Sau đó, hai cha con không gặp nhau nữa.
Từ câu chuyện trên có thể
thấy, những gì mình biết chưa chắc đã là đúng hoàn toàn. Do đó, bảo vệ kiến thức
không phải là cách hiểu biết đúng đắn. Hiểu nghĩa là buông bỏ kiến thức của
mình. Việc này cũng giống như con người leo thang, khi ta leo tới bậc thang thứ
5, ta nghĩ đó là bậc thang cao nhất, và không tìm cách leo lên bậc thang thứ 6,
ta sẽ mãi ở bậc thang thứ 5 mà thôi. Cách hay nhất ở đây, là ta phải chấp nhận
và buông bỏ nấc thang mà ta đang đứng. Theo đạo Bụt, muốn hiểu thì ta phải có
khả năng buông bỏ những quan điểm, kiến thức của ta.
Hiểu
nghĩa là biết buông bỏ.
- Nguồn gốc của khổ đau:
Khi nhìn vào bầu trời
đêm, các bạn có thể thấy rằng một vì sao rất đẹp, chúng ta rất hạnh phúc, nhưng
các nhà khoa học lại chứng minh ngôi sao đó đã tắt từ 10 triệu năm rồi. Hoặc
khi chúng ta nhìn thấy một hoàng hôn rất đẹp, rất phấn khích. Nhưng những gì
chúng ta thấy đó, chỉ là mặt trời của 8 phút trước. Kỳ thực, thì chúng ta không
bao giờ thấy được mặt trời trong giây phút hiện tại, vì phải mất 8 phút thì tia
sáng mặt trời mới đi tới chúng ta
Một ví dụ khác, khi chúng
ta đang đi bộ ngoài trời và thấy một con rắn, chúng ta hét lên. Nhưng khi soi
đèn pin vào thì thấy rằng đó chỉ là một sợi dây. Chúng ta chợt bình tĩnh trở lại.
Tất thảy những nhận định trên được gọi là tri giác sai lầm, nó xảy ra rất thường
xuyên trong cuộc sống hiện tại của chúng ta, nó là nguồn gốc của những khổ đau.
Bởi vì ta chưa hiểu đủ.
Trong cuộc sống hàng ngày
chúng ta chưa hiểu đủ, nên chúng ta đổ lỗi cho những gì đã xảy ra với cuộc sống
của mình, đó là một dạng khổ đau.
Để hiểu được cái gì đó,
thì chúng ta phải là một phần của cái đó trước. Từ đó, chúng ta chỉ có thương
thôi, chứ không còn những giận dữ, khổ nhọc. Bởi vì, hiểu và thương là một, chứ
không phải là hai khái niệm khác nhau.
Có một ví dụ: Một người anh
trai thức dậy buổi sáng đã nghĩ đánh thức em gái dậy để cùng đi học, nhưng mà
em gái nói: "Anh im đi, để yên em ngủ" và đạp cho anh một cái. Người
anh trai có thể giận dữ nghĩ rằng: "Mình đã nhắc nó nhỏ nhẹ, vậy là nó lại
đá mình." Nhưng đứa anh nghĩ, tối qua em mình ho nhiều có lẽ hôm nay nó bị
ốm, từ đó hiểu ra câu chuyện, đứa anh trai thương nhiều hơn.
Mỗi câu chuyện đều mang
những ý nghĩa tỉnh thức, nếu trong một sự hiểu lầm có ai đó lặng lại một chút để
làm dịu đi vấn đề thì ngày hôm nay đã không phải có hậu quả như thế. Muốn an được an cho đi sự tỉnh thức về
hiểu và thương, có hiểu thì mới có thương. Mọi việc tới với chúng ta đều có
nguyên nhân của nó, và nếu chịu tìm hiểu nó thì con người chỉ có thương mà
thôi. Qua đó, con người có thể tránh được nhiều rắc rối.
Hiểu
và
Thương luôn đi kèm cùng nhau. Vậy nên
để được người khác thương thì mình phải trở nên dễ thương. Và cách duy nhất để
thương được người khác thì ta phải
hiểu được người ta. Trước
hết ta cần tĩnh (ĐỊNH) để tập trung.
Nếu một học sinh muốn làm
bài tập tốt phải ngừng nhai kẹo, ngừng nghe nhạc. Nếu chúng ta muốn hiểu ai đó,
ta phải ngưng lại tất cả những thứ làm ta sao nhãng. Thực tập ĐỊNH cũng như vậy,
giúp ta tập trung tâm ý vào một vấn đề nào đó. Ta nhìn sâu vào một vấn đề,
không nghĩ về quá khứ, không nghĩ về tương lai, khi đó ta có khả năng hiểu được
tình trạng bản chất của nó. Ta có thể thấy được những khổ đau, và ta chỉ muốn
hiểu tại sao sự việc lại xảy ra như thế.
Càng hiểu ta lại càng
thương hơn.
Ví dụ khi ta trồng cây mà
nó không lên, ta không thể trách cây được, có thể là vì nó thiếu phân bón hoặc
thiếu nước, hoặc bớt ánh nắng mặt trời. Ta không bao giờ phàn nàn với cái cây.
Nên với con người cũng vậy, không nên đổ lỗi, trách móc, chỉ tìm hiểu thôi. Nếu
ta hiểu được vấn đề, thương được người ấy thì tình cảnh sẽ đổi thay.
Lời
Kết.
Muốn An Được An, là cuốn sách chứa đựng nhiều ý niệm, giúp độc giả tỉnh thức và buông bỏ nhiều tri giác sai lầm vốn thường thấy trong cuộc sống hàng ngày, buông bỏ rồi, chúng ta sẽ có nhiều thời gian tập trung vào giây phút hiện tại, thay vì muốn sự việc phải như ý mình, thì chúng ta hiểu được và được thương. Tỉnh thức, với độc giả và đặc biệt với Phật tử là những điều kiện tiên quyết trong một xã hội đưa đẩy con người, nếu không có tỉnh thức để bình an nội tâm, thì con người dễ bị lay động bởi ngọn gió xoáy của thế giới. Muốn an được an cho thấy mọi sự việc xung quanh cuộc sống đều có ý nghĩa, buồn đau cũng mang ý nghĩa của buồn đau, mà hạnh phúc cũng vậy, điều quan trọng là con người phải có tỉnh thức, hiểu và thương yêu.
Tác giả: G - Br
______________
Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy
Đăng ký để trở thành CTV Bookademy tại link: http://bit.ly/bookademy_ctv
“Muốn An Được An” của Thích Nhất Hạnh là một cuốn sách giúp ta tìm thấy bình yên trong cuộc sống bộn bề. Với giọng văn nhẹ nhàng, Thầy hướng dẫn cách thực hành chánh niệm trong từng hành động hàng ngày, từ thở, đi, ăn đến nói chuyện. Điểm đặc biệt của cuốn sách là sự đơn giản nhưng sâu sắc, dễ dàng áp dụng vào đời sống thực tế. Thầy nhấn mạnh rằng an lạc không phải điều gì xa xôi, mà chính là khả năng sống trọn vẹn trong hiện tại, buông bỏ phiền muộn. Đọc sách, ta như được nhắc nhở rằng hạnh phúc luôn hiện diện, chỉ cần ta biết quay về với chính mình và tận hưởng từng phút giây.