ÔNG TRÙM CUỐI CÙNG
Xem thêm

Một lần nữa Mario Puzo đã mang đến cho chúng ta một cuốn tiểu thuyết về mafia chứa đầy những nhân vật thú vị và diễn biến cốt truyện theo từng trang sách. Anh ấy thực sự có năng khiếu trong việc tưởng tượng và mô phỏng lại những cư dân hư cấu trong thế giới của anh ấy, những người có cảm giác chân thực như chính bạn và tôi. Câu chuyện rất thú vị từ đầu đến cuối, ngoại trừ một đoạn ở phần giữa có cảm giác hơi giống một cái cớ để kéo dài độ dài của cuốn sách. Mặc dù không có mối liên hệ trực tiếp nào nhưng rõ ràng người ta phải so sánh cuốn sách này với "Bố Già". "Ông Trùm Cuối Cùng" tất nhiên không thể so sánh được, nhưng cuốn tiểu thuyết nào lại không như vậy? Có nhiều điểm tương đồng và kinh nghiệm của Puzo với Hollywood mà ông đưa vào cuốn sách này đã tạo nên sự khác biệt đủ để nó có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình. Tôi có thể thấy những người khác có thể cảm thấy thế nào khi cốt truyện có quá nhiều phần đệm và đôi khi diễn biến quá chậm, nhưng tôi không thấy phiền vì điều đó. Thực tế là tôi đã hoàn thành nó trong vài ngày có lẽ là đủ rồi. Tôi rất thích thú, Puzo có phong cách viết mà tôi thực sự thích thú.