Nợ Nần
Xem thêm

Một trong những giải pháp được nhắc đến xuyên suốt trong "Nợ Nần" là khái niệm "tha thứ nợ" – từng phổ biến trong lịch sử cổ đại nhưng gần như biến mất trong xã hội hiện đại. David Graeber cho biết, trong các nền văn minh Lưỡng Hà, các vị vua thường ban hành lệnh xóa nợ định kỳ để tái cân bằng xã hội, tránh cho người dân rơi vào vòng xoáy tuyệt vọng và nổi loạn.

Tuy nhiên, ngày nay, khái niệm này bị xem như điều không tưởng – bất khả thi và phi đạo đức. Graeber đặt ra câu hỏi: nếu chúng ta từng làm được, tại sao bây giờ lại không? Ông cho rằng sự khước từ tha thứ nợ không xuất phát từ lý do tài chính, mà từ ý chí chính trị và sự kiểm soát của tầng lớp thống trị.

Thông qua lập luận lịch sử và thực tế, cuốn sách khuyến khích việc nhìn nhận lại khái niệm nợ không phải là một đạo lý tuyệt đối, mà là một thỏa thuận có thể thương lượng, điều chỉnh – đặc biệt trong những thời kỳ khủng hoảng. Đây là một góc nhìn cực kỳ giá trị trong bối cảnh kinh tế bất ổn toàn cầu hiện nay, nơi mà nợ nần không chỉ là vấn đề tài chính, mà là rào cản của sự phục hồi và phát triển.

Một trong những luận điểm mạnh mẽ nhất trong "Nợ Nần" của David Graeber là việc nợ được sử dụng như một công cụ kiểm soát xã hội. Qua hàng ngàn năm lịch sử, nợ không chỉ đơn thuần là một quan hệ kinh tế giữa hai bên, mà còn là một phương tiện để khẳng định và duy trì địa vị, quyền lực. Graeber đưa ra ví dụ về các nền văn minh cổ đại như Lưỡng Hà, La Mã, Trung Hoa, nơi mà người dân thường bị đẩy vào tình trạng nợ nần để rồi mất quyền tự do, thậm chí trở thành nô lệ.

Ông chỉ ra rằng trong thế giới hiện đại, hình thức áp đặt quyền lực bằng nợ không còn trực diện như trước nhưng vẫn hiện diện rất rõ. Các khoản vay tiêu dùng, nợ sinh viên, nợ thẻ tín dụng khiến con người bị ràng buộc vào hệ thống tài chính, hạn chế khả năng lựa chọn và tự do của họ. Các quốc gia nhỏ lẻ cũng không thoát khỏi vòng xoáy này khi phải lệ thuộc vào các khoản vay từ tổ chức tài chính toàn cầu.

Graeber không chỉ phân tích về mặt cấu trúc mà còn đặt ra vấn đề đạo đức: tại sao xã hội dễ dàng chấp nhận việc người yếu thế phải trả nợ bằng mọi giá, trong khi những khoản nợ lớn của ngân hàng, tập đoàn lại được xóa bỏ một cách dễ dàng? Câu hỏi đó khiến người đọc buộc phải suy nghĩ về sự công bằng và vai trò của nợ trong trật tự xã hội.