Không biết là ai gào to, đám người đang lừ đừ, vất vưởng đầy đất bỗng chốc tỉnh táo hẳn. Phần lớn những người này đều ăn mặc rách rưới tả tơi, trên thân bốc mùi hôi thối nồng nặc. Từ phía xa, gã chủ quản đã thắp đèn. Giữa quầng sáng vàng cam leo lét hiện ra một bóng dáng yểu điệu, khoan thai lại gần. Cô gái ấy tuổi chừng hai mươi, mặc váy lam vải mộc điểm xuyết hoa trắng, quấn tóc kiểu thiếu phụ, trên búi tóc cài một đóa dành dành. Vòng eo nàng mảnh mai, bên hông có thả dây buộc chuỗi chuông đồng xanh nên mỗi khi nhấc bước lại vang lên leng keng rộn rã.
Song điều đặc biệt nhất, lại là con gà trống to bắt mắt với bộ lông óng mượt được ôm trước ngực nàng. Con gà rất đẹp, mào lớn đỏ tươi, nơi cổ chiếu ánh vàng lấp lóa, đôi cánh sắc lục ngả dần sang đen, đến đuôi lại thẫm xanh nhanh nhánh như kim loại sáng loáng. Giống gà trống to này cũng khá có tiếng, được xưng là "phượng hoàng ngũ sắc". Dân chúng ở một vùng thuộc Trừng Châu nếu muốn xung hỉ thì nhất định phải dùng giống gà này để bái đường.
"Mẹ ơi, Bão Kê nương nương là ai vậy?" Một bé trai gầy gò, vàng vọt sợ hãi ôm chặt lấy mẹ, "Sao chủ quản còn tự mình cầm đèn cho ngài ấy?"
Xem thêm

"Nhu Phong" của Tiểu Hồ Nhu Vĩ là một tác phẩm nhẹ nhàng nhưng để lại ấn tượng sâu sắc. Tác giả dùng lối viết tinh tế, đầy cảm xúc để khắc họa ý nghĩa của sự mềm mại, nhu hòa trong cuộc sống – điều mà chúng ta thường xem nhẹ trong xã hội đầy cạnh tranh ngày nay.
Cuốn sách không chỉ đề cập đến khía cạnh cảm xúc mà còn chứa đựng những bài học thực tế về cách ứng xử, giải quyết mâu thuẫn, và đối mặt với khó khăn. Tác giả khéo léo chỉ ra rằng sự mềm mại không đồng nghĩa với yếu đuối mà là một hình thức khéo léo để vượt qua thử thách và đạt được mục tiêu.
Điều mình thích ở "Nhu Phong" là sự cân bằng giữa triết lý và thực tế. Những câu chuyện đời thường được lồng ghép khéo léo, khiến mình cảm thấy đồng cảm và dễ áp dụng vào cuộc sống. Cuốn sách như một người bạn đồng hành, nhắc nhở mình rằng đôi khi sự dịu dàng lại có sức mạnh hơn cả những hành động cứng rắn.