3 năm trước Văn phong nhẹ nhàng Khi đọc truyện này mọi người sẽ thấy vô cùng bình yên và thanh thản, không có nghi ngờ, cũng chẳng có hiểu lầm đau đớn, chỉ có một phần quá khứ bị phản bội của nữ chính, nhưng nó sẽ được sự bình dị và an yên của cuộc sống, nơi cù lao Hà Diệp gột rửa sạch ra khỏi tâm trí của người đọc. Quá khứ của nữ chính không hoàn hảo, nhưng không có nghĩa cả hiện tại và tương lai cũng vậy, chỉ cần học cách buông bỏ, hạnh phúc sẽ đến. Truyện rất ý nghĩa, như một lời động viên và một liều thuốc cho những người đang chịu tổn thương. Trong khoảng thời gian này mình bị vùi dập trong deadline, và "Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ" như một thế giới nhỏ mà mình có thể nương tựa để xoa dịu áp lực ở thế giới thật. Văn phong khá phù hợp với nội dung, bình dị và vừa phải. Tóm lại là rất rất hay. Thật ra có nhiều câu nói khá hay và mình cũng đã lưu lại, nhưng bây giờ mình lại quyết định chỉ đăng một câu này thôi - “Trình Nặc, anh mới là chốn về của em”, vì nó như một khoảng lặng của tất cả cảm xúc sau khi đọc truyện vậy. Mong mọi người cũng sẽ thưởng thức quyển truyện này! Like Share Trả lời
2 năm trước Mặc dù được xếp vào thể loại ngôn tình điền văn nhưng với mình đây là 1 tác phẩm thực tế, ấm áp và chữa lành. Like Share Trả lời
2 năm trước Truyện không có kịch tính gì lớn (trừ tình huống éo le làm lí do khởi nguồn câu chuyện). Trình Nặc đoạn tuyệt với quá khứ nhiều đau khổ, tình cờ đến cù lao Hà Diệp, tình cờ mua một ngôi nhà cũ. Ở đó cô gặp được người đã "đợi" cô. Tình yêu trong truyện được nhắc đến như một nhân duyên - hai con người khao khát sự thuộc về, mong đợi một mái ấm, một mối quan hệ gắn bó tin tưởng trọn đời đã tìm được nhau. Ngôi nhà cũ được xây dựng lại, như niềm tin và tình yêu của cô được dần hồi phục, và mùa xuân lại về với ngôi nhà, và với cả Trình Nặc. Đọc cuốn sách này, cảm giác giống xem video của youtuber Lý Tử Thất - cuộc sống an yên nơi hẻo lánh. Rất nhiều cảnh "quay cận cảnh" cách chế biến món ăn, cảnh làm vườn, sửa nhà... Những bạn đọc đang mệt não, khi đọc hẳn có chút thư thái chữa lành. Like Share Trả lời
3 năm trước Bình dị, thôn dã và đầy nhẹ nhàng "Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ" là một câu chuyện hiện đại nhẹ nhàng, lại hơi hướm điền văn, chỉ đơn giản là kể về một cô gái qua hai lần đò và câu chuyện tìm đến tình yêu đích thực của cô ấy, nhưng giọng văn không hề tẻ nhạt buồn chán, trái lại đem cho mình một cảm giác sinh động thú vị, tựa như chứng kiến câu chuyện ấy ngay trước mắt vậy. Với 56 chương một ngoại truyện, bạn sẽ không tốn nhiều thời gian để thưởng thức nó, nhưng đây vẫn là một câu chuyện rất đáng đọc và đáng ngẫm nghĩ.Trình Nặc là một cô gái cá tính có hơi hướng nội, suy nghĩ cũng không quá phức tạp, đối xử với bạn bè chân thành, với cuộc sống gia đình luôn vun vén chăm chút. Rõ ràng cô "ở hiền" nhưng lại không được "gặp lành". Tại buổi họp lớp vô tình có được manh mối biết đến việc chồng mình ngoại tình cùng bạn thân, bạn nói xem cô ấy nên có phản ứng như thế nào? Mới đầu, mình có hơi nghi ngại "chút máu chó" này, nhưng rồi mới thấy Trình Nặc không phải kiểu nữ chính chua ngoa sẽ đi đánh ghen hay làm loạn mọi chuyện quyết cá chết lưới rách, cũng không phải là đóa hoa mỏng manh dễ dàng bóp nát. Cô ứng xử theo cách mà con người ta thường làm mỗi khi gặp phải biến cố lớn trong cuộc đời đó là trốn chạy. Cô bỏ chạy khỏi thành phố mà cô từng thương yêu, ngẫu nhiên chọn một chuyến bay, một tuyến xe buýt bất kỳ, hết thảy đều không muốn nghĩ nữa, chỉ đơn giản là thu dọn đồ đạc và rời khỏi căn nhà đó sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn mà thôi. Đến cù lao Hà Diệp, mua được căn nhà cổ kính 100 năm tuổi, gặp Tông Lãng, đó đều là định mệnh an bài. Trình Nặc chịu khó, chăm chỉ lại ăn nói nhỏ nhẹ, tưởng chừng là một người mềm yếu dễ bị bắt nạt, nhưng cô lại có thể tự chăm sóc bản thân rất tốt, lại có thể tự mình dũng cảm sống trên hòn cù lao tồi tàn với 37 hộ dân lẻ loi ấy. Vốn mình còn lo khi cô ấy có thể bỏ được rào cản trong tim mình và đến bên Tông Lãng, liệu cô ấy có bị lệ thuộc kinh tế vào anh không? Nhưng Trình Nặc không để mình phải thất vọng, cô ấy đã chứng tỏ bản thân không phải trói gà không chặt, tự nghĩ cách kiếm tiền nuôi sống mình. Sau cùng, một kết thúc viên mãn là quá xứng đáng với những người dám yêu ấy chứ.Tông Lãng có thể nói là một trong những nam chính thú vị nhất mà mình từng gặp. Trái với hào môn thế gia gì đó, anh chỉ là chàng trai mồ côi tốt nghiệp cấp ba lớn lên từ vùng cù lao điêu tàn đổ vỡ. Không giống đại thiếu gia hay bang chủ xã hội đen, anh là nông dân đa tài lái xe ba bánh trồng cả cánh đồng rau rộng khắp. Càng khác bá đạo lạnh lùng thâm trầm, anh là người thẳng thắn chân thành, lại có chút men của đàn ông với cái tính nghĩ gì nói nấy, cư xử ga lăng. Chàng trai của chúng ta khác biệt như thế, đem lại những giây phút thư giãn an nhiên, lại ấm áp vững chãi, tựa như mái nhà cho Trình Nặc tùy ý dựa vào, bảo vệ cô khỏi những điều phiền toái ngoài kia. Cách nhân vật này được xây dựng rất sâu sắc và chân thực, tạo nên hình ảnh một người đàn ông dân dã nhưng không chút quê mùa thiếu hiểu biết. Tông Lãng thể hiện cá tính của anh thông qua hành động, cách đối nhân xử thế, lối suy nghĩ của anh. Dù nhiều người cho rằng anh "toàn năng", nhưng đâu phải vậy anh không biết nêm nếm khi xào đồ, anh ngượng chín người khi nhận ra tình cảm của bản thân, anh phải mất thời gian dài mới chinh phục được trái tim Trình Nặc, hay sự nghiệp anh dồn cả vào việc gây dựng lại một cù lao Hà Diệp phồn vinh cũng vậy. Tông Lãng là người có chí lớn, dám nghĩ dám làm và cũng là con người ngây ngô trong tình yêu. Đọc truyện mới hiểu sự gắn bó của anh đối với mảnh đất ấy, sự thân thiện và lòng tốt của anh đối với người dân nơi đây xuất phát từ tình cảm nhiệt thành tới nhường nào. Cả khi có thể rời đi từ lâu, anh vẫn kiên nhẫn bám trụ, kiên nhẫn chờ đợi, dù rằng Tông Lãng không biết anh đang chờ ai. Cuối cùng anh cũng đợi được, người con gái của đời anh.Dàn nhân vật phụ khá dễ thương, mộc mạc giản dị: các bác, các ông bà sống lâu năm trên cù lao, nhà bà cụ Bạch với người chắt Bạch Nguyên nhanh nhẹn, chủ quán rượu kiêm ông mai Thiệu Hồng đưa 2 người đến với nhau. Còn nhân vật cực phụ như chồng cũ của Trình Nặc hay kẻ muốn xen vào chuyện tình yêu của người khác như Phương Đình càng không đáng nhắc đến, đều sớm đã bị Tông Lãng dọa sợ chạy rồi.Còn một điểm rất đáng nói nữa, đó là các món ăn trong truyện, món nào món nấy đều được miêu tả kĩ càng, cộng với cách làm tỉ mỉ, dường như chính tay Trình Nặc làm đang bày ra trước mắt độc giả vậy. Ngay cả các công việc nhà nông khác như trồng rau xới đất đều được mô tả rất dễ hiểu, cũng rất lý thú. Có lẽ Yêu Bán Căn nói đúng, sở dĩ chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà số lượng người theo dõi trên weibo của Trình Nặc tăng vọt, là bởi rất nhiều người trong số chúng ta sẽ có lúc mong ước sở hữu một khoảnh khắc nông nhàn như vậy, hoặc bình thản làm mứt dâu ngon lành, hoặc vui vẻ đi bắt cá dưới ao, chỉ có điều không thể buông xuôi công việc cùng những bề bộn hằng ngày xuống, đành dõi theo Trình Nặc, gửi gắm nguyện vọng của mình vào đó. Hy vọng các bạn sẽ đón đọc quyển truyện này! Like Share Trả lời
3 năm trước Câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng Chuyện tình của cả hai rất nhẹ nhàng và chân thật. Tuy rằng quá trình phát triển tình cảm của cả hai hơi chậm một tẹo nhưng với mình như vậy mới thực tế. Nữ chính dù sao cũng là một cô gái vừa mới trải qua đổ vỡ hôn nhân, cô cần một khoảng thời gian để bình tĩnh và thoát khỏi chuyện cũ. Ngoài yếu tố cuộc sống giúp nữ chính vơi đi nỗi đau, thì sự xuất hiện của nam chính cũng là một liều thuốc giúp nữ chính tìm lại cảm giác yêu đương của mình.Về phần văn phong, logic và bối cảnh của tác phẩm, bản thân mình cảm thấy rất hợp lý. Tuy mở đầu có hơi cẩu huyết, nhưng qua đó chúng ta có thể thấy được, cho dù hôn nhân không như ý muốn, tình cảm có đổ vỡ, thì không phải ai cũng sẽ lựa chọn con đường trả thù hay suy sụp. Sau khi đọc nhiều loại tác phẩm nữ chính bị phản bội rồi lựa chọn trả thù hoặc níu kéo, thì “Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ” lại khiến cho mình thay đổi một cái nhìn khác. Nữ chính vẫn tiếp tục cuộc sống của bản thân cô, tuy có đau lòng nhưng vẫn quyết đoán lựa chọn vứt bỏ cuộc hôn nhân sai lầm ấy. Cô bắt đầu một cuộc sống mới, tìm lại sự bình yên cho nội tâm, học lại cách yêu và trở nên tốt đẹp hơn. Like Share Trả lời
3 năm trước Bến đỗ bình yên Với mình, dù đây là chuyện ngọt, nhưng cũng có những đoạn mình không kìm được nước mắt, nó nhẹ nhàng nhưng lại sâu lắng. Những lời anh chị nói với nhau đều rất ý nghĩa, rất chữa lành, cả tình cảm anh chị dành cho nhau, đặc biệt là của anh Lãng khi anh biết chị tự ti về bản thân, anh luôn âm thầm hành động. Ví như khi chị bị người dân trong làng nói không phù hợp với anh, anh thẳng thừng hôn chị, thẳng thừng nói tiếng yêu chị. Chính anh là người đem lại ánh sáng chi nửa đời còn lại của chị còn chị chính là hơi ấm cho con người chưa từng được yêu thương. Hai anh chị đã bù trừ cho nhưng thiếu sót của nhau, luôn bao dung nhau, che chở cho nhau. Mình cũng ấn tượng với người dân trên cù lao, họ thật thà, luôn chào đón chị, luôn mong anh chị có những điều tốt đẹp nhất. Đặc biệt chương muốn sẽ có màn anh Lãng đi xử lý tra nam, chính là chồng cũng của Nặc tỷ, rất thỏa mãn. Phần ngoại truyện, khi chị có bầu, anh chị ngày nào cũng đăng ảnh gia đình lên Weibo, khi đọc đến đấy mình thấy rất ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ vì gia đình nhỏ của anh chị, ngưỡng mộ nơi cù lao luôn trong xanh, chậm rãi sống giữa thế giới đầy phồn hoa, hư vinh. Khi đọc xong mình chỉ mong bản thân cũng có thể có một bến đỗ như của chị Nặc và anh Lãng."Trình Nặc à, đừng vì quá khứ mà đau lòng khổ sở nữa, bọn họ chẳng qua chỉ là người qua đường, là phong cảnh ngang qua trên con đường em đi đến bên anh mà thôi. Phong cảnh dù có đẹp hay không, thì cũng chỉ là đi ngang qua, anh mới là chốn về của em". Vậy là chị Nặc đã tìm được nhà của mình, là người yêu chị cũng là người chị yêu.Mình đọc bộ này lâu lắm rồi, mà nay đọc lại để nhớ lại chi tiết, mà đọc lại càng đọc càng cuốn, không dừng lại được. Nếu bạn đang thấy mệt mỏi vì cuộc sống chạy đua của thành phố xa hoa mà cần tìm về nơi để bản thân cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản thì "Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ" chính là dành cho bạn. Like Share Trả lời
3 năm trước Gột rửa tâm hồn "Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ" thuộc thể loại điền văn, nhẹ nhàng và rất thực tế. Mở đầu câu chuyện là hình ảnh Trình Nặc lạc lõng trong buổi họp lớp và bất chợt nghe được tin tức mang thai của cô bạn thân Đinh Gia. Thế rồi khi quyết định đến thăm bạn của mình, Trình Nặc phát hiện chồng cô cũng đang ở đó. Chồng ngoại tình, lại có con với bạn thân duy nhất, thế giới của Trình Nặc đảo lộn, niềm tin và tình yêu bị phản bội, những người thân yêu nhất đã phản bội cô. Cô tuyệt vọng và bước lên chuyến tàu vô định. Và cơ duyên đã đưa cô đến với cù lao Hà Diệp.Trình Nặc là đứa trẻ ngay từ khi sinh ra đã không được yêu thương, cô bị bố mẹ vứt bỏ cho nhà chú ngay ngày còn nhỏ, bị đưa đến nhà bà nội vì gia đình không thể nuôi, cô tự lập từ nhỏ và khi bà nội mất cô không có một mái nhà để về. Vì hoàn cảnh gia đình Trình Nặc trở nên tự lập và tự kiếm tiền nuôi sống trong suốt tuổi trẻ.Tông Lãng là một đứa trẻ mồ côi bị bỏ trên chuyến phà sang cù lao Hà Diệp được người dân cù lao nuôi nấng từ nhỏ, đối với anh ngoài cù lao Hà Diệp là mái nhà duy nhất của mình và anh có một ước mơ biến cù lao sẽ trở nên phồn thịnh, biến nơi đó trở thành mái ấm của tất cả mọi người trên đảo.Hai trái tim cô đơn gặp nhau và cùng khát khao về một mái ấm của riêng mình. Tông Lãng chờ 28 năm chính là chờ cô gái như Trình Nặc. Một cuộc sống có phần nhàm chán và không phù hợp với những người trẻ như tên cù lao Hà Diệp lại hợp với hai người này đến vậy. Nếu như Tông Lãng là thanh niên số 1 của cù lao Hà Diệp khi cái gì cũng biết, nhiệt tình, rắn rỏi là nguồn sống, nguồn hy vọng của mọi người thì Trình Nặc lại là cô gái đặc biệt xuất hiện tại nơi đây - ở cô có sự bí ẩn, dịu dàng và những nỗi buồn man mác. Nhưng cô cũng đầy can đảm, tự lập cũng đầy tự ti trước tình cảm đã từng bị phản bội. Nhưng rồi bằng sự chân thành và trái tim cô đơn, hai con người đó đã đến với nhau như một lẽ tự nhiên nhất.Trong câu chuyện chúng ta sẽ chỉ đắm chìm trước tình yêu chân thành của Tông Lãng và Trình Nặc cũng như sự bình dị, gần gũi của người dân nơi đây, nhưng có lẽ chúng ta sẽ vẫn còn lấn cấn về 2 con người tạo nghiệp ở đầu câu chuyện là người chồng Lâm Dĩ An và người bạn thân Đinh Gia, mọi người có thể mong chờ một cái kết xứng đáng cho hai kẻ này, nhưng cách Tông Lãng lựa chọn giải quyết những đau thương mà Lâm Dĩ An gây nên cũng rất đàn ông và cách Trình Nặc buông xuống hận thù với tiểu tam là cách mà nếu chúng ta không may phải chịu đau thương đó nên làm.Mô típ truyện quen thuộc nhưng lại khiến chúng ta bình yên đến lạ, có chăng chính là những xô bồ, mệt mỏi của thành thị khiến chúng ta thấy yêu hơn cuộc sống bình dị, thân thương của những vùng quê. Có chăng lâu nay chúng ta đã sống với những toan tính, thiệt hơn mà mất đi tấm lòng nhiệt thành, mất đi những niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp. cù lao Hà Diệp sau những nỗ lực của mọi người đã trở nên phồng thịnh như trước, những người con xa quê cũng dần quay lại đây để làm kinh tế. Cũng là một thực tế của cuộc sống bây giờ. Đọc đến chương cuối cùng của truyện, bạn sẽ nhận ra trên môi đã nở nụ cười bình dị tự bao giờ, lòng an yên vô cùng trước hình ảnh 1 gia đình 6 miệng ăn đầy hạnh phúc. Là một câu chuyện gột rửa tâm hồn đáng đọc! Like Share Trả lời
3 năm trước Hạnh phúc sau tan vỡ Tuy là Trình Nặc rất tốt nhưng mọi người đều cảm thấy gái một đời chồng như Trình Nặc sao có thể thành đôi với trai chưa vợ như Tông Lãng. Ngay cả chính Trình Nặc cũng như vậy. Lâm Dĩ An - người đàn ông theo đuổi cô bao nhiêu năm từng thề thốt sẽ không bao giờ tổn thương để phải nói lời xin lỗi với cô cũng đã cùng bạn thân cô gian díu và có một đứa trẻ, vậy sao cô dám tin vào một tình yêu chỉ vừa vài tháng gặp mặt sẽ đem lại cho cô cuộc sống hạnh phúc mới. Chim ngã sợ cành cong như Trình Nặc đã không còn đủ can đảm để giao hạnh phúc cả đời mình cho ai nữa, cũng như bản thân không xứng đáng để có một đối tượng là trai tân như Tông Lãng. Nhưng Tông Lãng xuất hiện, anh từ từ bước vào cuộc đời cô, từ từ sưởi ấm trái tim chịu nhiều thương tổn của cô, cho cô thấy anh là Tông Lãng không phải Lâm Dĩ An, anh là người đáng để cho cô tin tưởng. Và rồi hạt mầm tình yêu mà Trình Nặc gieo vào tim Tông Lãng ngày ấy cũng đã kết quả. Họ ở cùng nhau, "xứng hay không xứng không quan trọng, phù hợp là tốt rồi". Họ phù hợp với nhau, ngoại trừ cần một mái nhà, họ cũng cần nhau. Like Share Trả lời
3 năm trước Bình yên như cơn gió xuân xoa dịu lòng người Điền văn cổ đại không phải hiếm, nhưng điền văn hiện đại mình lại chưa gặp bao giờ. Nếu bạn đã từng nghe qua hoặc mê mẩn các video về cuộc sống nơi thôn dã của Lý Thất Tử hay Vương Nhất Đao thì “Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ” chính là một câu chuyện với khung cảnh như vậy. Truyện có mô típ ngọt ngào nhẹ nhàng khi kết thúc đem lại cảm giác thanh bình. Nó làm mình cũng thư thái rất nhiều. Mới đọc xong, cảm giác cũng mong có một cuộc sống bình yên như vậy, đau khổ bao nhiêu rồi cũng sẽ có người lấy hết đi đem hạnh phúc về cho bạn.Truyện này siêu siêu hay, chỉ là nhẹ nhàng tình cảm thôi, nhưng mình rất thích cái không khí truyện đem lại, giống như một cơn gió xuân vậy! Một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng lại đi sâu được vào lòng người đọc. Truyện này mình đọc lâu rồi, hay, ấm áp, nhẹ nhàng, đọc thấy cuộc sống rất đơn giản, ai cũng sẽ gặp được người thích hợp với mình. Quá bộn bề với cuộc sống và muốn 1 nơi yên bình để tìm về, tất cả có trong “Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ”. Like Share Trả lời
Khi đọc truyện này mọi người sẽ thấy vô cùng bình yên và thanh thản, không có nghi ngờ, cũng chẳng có hiểu lầm đau đớn, chỉ có một phần quá khứ bị phản bội của nữ chính, nhưng nó sẽ được sự bình dị và an yên của cuộc sống, nơi cù lao Hà Diệp gột rửa sạch ra khỏi tâm trí của người đọc. Quá khứ của nữ chính không hoàn hảo, nhưng không có nghĩa cả hiện tại và tương lai cũng vậy, chỉ cần học cách buông bỏ, hạnh phúc sẽ đến. Truyện rất ý nghĩa, như một lời động viên và một liều thuốc cho những người đang chịu tổn thương. Trong khoảng thời gian này mình bị vùi dập trong deadline, và "Mùa Xuân Ở Căn Nhà Cũ" như một thế giới nhỏ mà mình có thể nương tựa để xoa dịu áp lực ở thế giới thật. Văn phong khá phù hợp với nội dung, bình dị và vừa phải. Tóm lại là rất rất hay. Thật ra có nhiều câu nói khá hay và mình cũng đã lưu lại, nhưng bây giờ mình lại quyết định chỉ đăng một câu này thôi - “Trình Nặc, anh mới là chốn về của em”, vì nó như một khoảng lặng của tất cả cảm xúc sau khi đọc truyện vậy. Mong mọi người cũng sẽ thưởng thức quyển truyện này!